Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Đoàn Sủng Bạch Nguyệt Quang Ba Tuổi Rưỡi

Chương 47

Ngày cập nhật : 2026-05-02 23:10:42

Giang Phù Liễu suy nghĩ một lát rồi dặn dò quản gia: 

"Đợi thời gian trôi qua một chút thì tiễn anh ta đi, chuyện mặt mũi cứ làm cho đẹp đẽ một chút. Về sau có chuyện gì cũng không cần cân nhắc hạng người như anh ta nữa."

Kiểu người này, nhìn qua thì có vẻ như là fan cuồng của bà, nhưng ngẫm kỹ lại, ngôn từ của hắn ta hoàn toàn tách biệt với những gì bà từng trải qua, cứ như thể mấy lời khen ngợi đó được đúc ra từ cùng một dây chuyền sản xuất, dùng chung một bộ văn mẫu vậy. 

Đổi lại là người khác chắc đã bị lừa gạt rồi, nhưng xui cho hắn ta, Giang Phù Liễu lại là một người "hành xử khác người". Nếu không phải vậy, bà cũng chẳng sớm phát hiện ra vấn đề.

Bạch Cẩn Du ngồi bên cạnh đang ăn cơm, vì thể chất đặc biệt nên sức ăn không nhỏ, nhưng để giữ sức khỏe, cậu bé chỉ có thể ăn một chút rồi uống thuốc điều trị và thực phẩm bổ sung để tạo cảm giác no bụng. 

Nghe chuyện nãy giờ tuy có chỗ hiểu chỗ không, nhưng cậu cũng lờ mờ đoán được vị gia sư mới này không phải người tốt.

"Nếu hắn là kẻ xấu muốn hại đại ca, thì phải hỏi xem con có đồng ý hay không đã." 

Ăn xong phần mình, Bạch Cẩn Du giơ nắm đấm nhỏ xíu lên, ra vẻ ta đây rất lợi hại.

Giang Phù Liễu thấy vậy liền đưa tay chọc vào má con trai một cái: 

"Thôi đi ông tướng. Cái ngữ nhóc con như con mà đòi đánh thắng được người lớn à?"

Dù Bạch Cẩn Du so với bạn cùng lứa thì thuộc diện "bé bự", cân nặng cũng nhỉnh hơn, nhưng sao bì được với người trưởng thành khỏe mạnh. 

Thật sự mà đánh nhau, người chịu thiệt chỉ có thể là cậu bé thôi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/oan-sung-bach-nguyet-quang-ba-tuoi-ru-i&chuong=47]

Vả lại, Giang Phù Liễu cũng không đời nào để con mình phải gánh vác loại nguy hiểm này.

"Nếu con thông minh thì đừng có tùy tiện tiếp cận hạng người đó." 

Bà nhắc nhở con: 

"Dù là ở trong nhà cũng phải đi cùng người lớn, đừng có chạy lung tung rồi kiếm chuyện đánh nhau với người ta, đến lúc bị bắt nạt lại phải chạy về mách bố mẹ."

Bạch Cẩn Du: "..."

Sau bữa trưa là giờ nghỉ trưa. Mấy đứa trẻ nhà họ Bạch đều được rèn nếp sinh hoạt điều độ nên cứ đúng giờ là đi ngủ, không có ý kiến gì.

Trong lúc bọn trẻ ngủ, Trần Thái chỉ có thể ở lại dãy nhà khách, thậm chí không được phép bén mảng tới sảnh chính. 

Nói đi cũng phải nói lại, phòng khách nhà họ Bạch không xa hoa lộng lẫy như lời đồn, nhưng bù lại rất chu đáo, đầy đủ tiện nghi, diện tích rộng rãi và vô cùng thoải mái. 

Ít nhất thì nơi này cũng tốt hơn vạn lần so với việc hắn ta phải bỏ tiền túi ra thuê một căn phòng bình thường rồi tự mình quét dọn.

Theo thỏa thuận, hắn ta sẽ dạy kèm một tháng rồi nhận thù lao kếch xù rời đi. Một tháng không dài nhưng cũng chẳng ngắn.

Kế hoạch ban đầu của hắn ta là Giang Phù Liễu sẽ dẫn con tới, hắn sẽ nhân cơ hội tỏ vẻ sùng bái và khen ngợi để tạo ấn tượng tốt, sau đó mượn cớ công việc để dần dần "thu phục" bà. 

Kết quả là Giang Phù Liễu không xuất hiện, hắn đành chuyển sang kế hoạch hai: khen ngợi bà trước mặt Bạch Cảnh Trì, mượn miệng đứa trẻ để gửi lời ngưỡng mộ tới bà.

Thế nhưng ngay từ bước đầu tiên ở chỗ Bạch Cảnh Trì, kế hoạch này đã vấp phải "bãi cát lún".

"Đúng là đồ con nít ranh, bày đặt làm bộ làm tịch với ai không biết." 

Trong phòng, Trần Thái không dám nói to vì sợ bị nghe thấy, chỉ có thể thầm oán trách với hệ thống trong đầu: 

"Nó tưởng nó là cái thá gì chắc, khen mấy câu mà đã lên mặt như thể mình là nhân vật quan trọng lắm không bằng."

Trước đây hắn chưa từng khen ngợi đứa trẻ nào, vốn dĩ tìm từ ngữ đã khó khăn lắm rồi, vất vả mãi mới nặn ra được một câu mà lại nhận về kết quả thế này, trong lòng hắn bực bội không thôi. 

Xưa nay toàn là hắn đi cưa gái, cô nào cô nấy đều sùng bái điên cuồng, nào ngờ lần này vừa ra quân đã bị một thằng nhóc không nể mặt. 

Nghĩ đến chuyện nếu thằng bé về mách lẻo, thêm mắm dặm muối với Giang Phù Liễu thì chuyến này hắn đúng là "mất cả chì lẫn chài".

Hệ thống của hắn lại không hề cảm xúc, chỉ phản hồi bằng giọng máy móc: 

"Hệ thống đề nghị ký chủ bình tĩnh lại, cảm xúc tiêu cực sẽ ảnh hưởng đến việc thực hiện nhiệm vụ tiếp theo."

Đạo lý này hắn không phải không hiểu, nhưng nghe xong tâm tình chẳng khá hơn là bao.

"Tôi biết rồi, không cần ông phải nhắc." 

Trần Thái rót ly nước uống cạn: 

"Nếu không phải vì còn lợi dụng được nó, tôi đã cho nó biết thế nào là lễ độ rồi."

Hắn tuy phong lưu nhưng thực chất rất ghét trẻ con. Trong mắt hắn, đám nhóc tì là lũ phiền phức và vướng chân vướng tay. 

Ở những thế giới trước, hắn chơi bời xong là chuồn lẹ, mấy cô nàng ngốc nghếch tưởng sinh con là giữ được chân hắn, kết quả chỉ khiến hắn thêm chán ghét mà thôi. 

Đâu có như bây giờ, vừa bắt đầu đã phải đối phó với mấy đứa nhỏ, nghĩ thôi đã thấy cục nghẹn trong cổ họng không nuốt trôi được.

"Thôi bỏ đi, dù sao đợi nhiệm vụ hoàn thành, muốn thu thập cái đám nhóc đáng ghét này thế nào chẳng được." 

Trần Thái hít sâu một hơi, tự an ủi mình: 

"Giờ cứ để lũ nhóc này nhảy nhót thêm một thời gian, tôi ghi sổ hết rồi đấy."

Dù sao khi nhiệm vụ xong xuôi, hắn có thể phủi mông bỏ chạy. Trước khi rời khỏi thế giới này, nếu hắn có làm gì quá đáng để trả thù thì cũng chẳng ai trừng trị được hắn. 

Dẫu có là người nhà của nhân vật chính trong tiểu thuyết thì cũng chỉ là những người bình thường không có năng lực đặc biệt, chỉ có thể bị hắn đùa giỡn dưới lòng bàn chân mà thôi.

Nghĩ vậy, tâm trạng hắn mới bình phục được đôi chút.

Buổi chiều lên lớp, Trần Thái biểu hiện bình thường hơn hẳn, chỉ tập trung giảng bài cho Bạch Cảnh Trì mà không dám nói gì thêm. 

Ngay cả ý định mượn lời con trai để tiếp cận Giang Phù Liễu cũng bị hắn kịp thời chặt đứt. 

Ai mà biết Bạch Ninh Viễn đã dạy dỗ con cái kiểu gì, lỡ hắn lỡ lời chạm vào chỗ hiểm của thằng bé, nó lại làm mình làm mẩy thì hắn là người chịu thiệt nhất.

Trần Thái yên phận hơn, Bạch Cảnh Trì lại càng mừng thầm. Cậu chăm chú nghe giảng bài, đến giờ giải lao thì tuyệt nhiên không giao lưu gì với thầy, lỗ tai được thanh tịnh đôi chút.

Đúng lúc đó, Bạch Cẩn Du từ bên ngoài chạy vào đại sảnh. Gọi là chạy nhưng từ xa trông cậu bé giống như một khối thịt tròn vo đang lăn tới hơn. 

Bạch Cẩn Du tỉnh giấc cùng lúc với anh trai, nhưng lại lười biếng trốn trong phòng đếm tiền, đếm đến khi tâm trạng phơi phới mới nhớ ra trong nhà có một người lạ mà anh trai không ưa. 

Hơn nữa, sau này cậu cũng phải gọi người này là thầy, nên quyết định chạy qua xem thử "mặt mũi" anh ta thế nào.

Bạch Cẩn Du có vóc dáng khác biệt nên quần áo may sẵn trên thị trường không cái nào vừa, toàn bộ trang phục của cậu đều là hàng đặt may riêng. 

Hôm nay cậu mặc một chiếc áo phông trắng đơn giản và quần đùi, trông chẳng có gì nổi bật. 

Đám người hầu trong Bạch gia đều đã quen mặt các thành viên, gặp là nhận ra ngay. Nhưng Trần Thái thì hoàn toàn khác.

Hắn mới tới, dựa theo cốt truyện tiểu thuyết chỉ biết nhà họ Bạch có ba đứa con. 

Đứa hắn đang dạy là con cả Bạch Cảnh Trì, còn con út Bạch Sơ Hiểu là mục tiêu mà chủ nhân của hắn muốn bắt đi. 

Riêng đứa con thứ Bạch Cẩn Du, hắn chưa bao giờ gặp qua, lại càng không tìm hiểu kỹ. 

Suy cho cùng, trong tư duy của hắn, anh trai đẹp mã như Bạch Cảnh Trì thì em trai không thể nào lại là cái dạng như Bạch Cẩn Du được.

Hơn nữa, nam chính trong tiểu thuyết toàn hạng cao phú soái, gia thế hiển hách, từ nhỏ phải đẹp đến lớn, làm gì có chuyện ngược đời thế này. 

Bảo một đại soái ca lúc nhỏ là một "bé mập" ngũ quan mờ nhạt... nói ra chắc bị người ta đánh cho một trận quá.

Vì vậy, khi thấy Bạch Cẩn Du chạy vào với bộ đồ bình thường, Trần Thái lập tức khẳng định thằng nhóc này không phải người của Bạch gia. 

Hắn đoán có lẽ đây là con của một người làm nào đó trong nhà. 

Dẫu việc con của người làm được chạy lung tung trong sảnh chính có hơi vô lý, nhưng hắn tự nhủ có lẽ nhà họ Bạch vốn hành xử kỳ quặc không theo kịch bản thông thường.

Nếu đứa trẻ trước mặt là Bạch Cẩn Du, dù không thích trẻ con thì vì nhiệm vụ, Trần Thái cũng sẽ cố mà lấy lòng. 

Nhưng với kẻ "vô dụng" khác thì... 

Hắn vốn đã thấy phiền khi phải lấy lòng Bạch Cảnh Trì rồi, giờ lại còn phải đối phó với một thằng nhóc mập mạp chẳng được tích sự gì.

Nghĩ vậy, thái độ của Trần Thái đối với Bạch Cẩn Du trở nên kém đi thấy rõ. 

Chỉ có điều trước mặt Bạch Cảnh Trì, hắn không thể nổi trận lôi đình, đành nén chữ "Cút" vào trong cổ họng, cố dùng giọng điệu uyển chuyển nhất có thể:

"Này nhóc, đây là nơi dạy học cho thiếu gia nhà họ Bạch, em không được vào đây quấy rầy đâu. Muốn chơi thì đi tìm người lớn nhà mình đi, dù người nhà em có làm việc ở đây thì đó cũng không phải lý do để em được phép làm phiền người khác."

Lời này vừa thốt ra, sắc mặt đám người hầu xung quanh lập tức trở nên vô cùng đặc sắc. Vài giây sau, ai nấy đều cố sức nén cười đến run cả người.

Bạch Cẩn Du nghe Trần Thái nói xong thì ngẩn tò te tại chỗ. Cậu nhóc nhìn nhìn Bạch Cảnh Trì đang ngồi ở bàn học, lại nhìn Trần Thái trước mặt, cuối cùng cúi đầu tự nhìn lại chính mình.

"Đây chẳng phải là nơi dạy học sao?" 

Vì sao lời người này nói cậu hoàn toàn nghe không hiểu vậy nhỉ?

"Đúng, nhưng không phải nơi dành cho hạng người như em tới học." 

Thấy bộ dạng ngơ ngác của Bạch Cẩn Du, Trần Thái chỉ nghĩ cậu nhóc này không biết điều, cố tình tới quấy rối, giọng điệu càng thêm tệ hại.

Bạch Cẩn Du: "???"

"Thế đây là chỗ dạy học cho ai?"

"Đây là chỗ dạy học cho thiếu gia nhà họ Bạch." 

Nhìn thấy Bạch Cẩn Du cứ lỳ ra đó, sắc mặt Trần Thái khó coi thêm vài phần.

"Em cứ đứng đây là đang muốn quấy rầy tiết học, thầy có thể gọi người lôi em ra ngoài đấy."

Bình Luận

0 Thảo luận