Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 17 / 18  ·  94.4%
Chỉ giao đồ ăn cho nam thần
Chương 17
23/05/2025 14:30· 2,356 từ

Các khách mời được đoàn làm trình mời đều là những rất thân thiện, không có kỳ rắc rối nào nên quá ghi hình chương trình ra rất suôn sẻ.

Điều đáng tiếc duy nhất là Dữ Tông mỗi ngày chỉ thể sống sót bằng bữa sáng đây là bữa ăn duy nhất một ngày mà anh thể ăn được no.

Tất nhiên, trong quy trình thiết của chương trình cũng bao một phân đoạn cho phép khách nấu bữa ăn của mình. Tuy thứ nhất là do liệu có hạn, thứ hai là ai trong năm người nấu ăn nên các món ăn được làm buổi này chỉ có thể chụp và sau khi tắt chúng phải nhanh chóng được lý.

Người khác có thể chịu được, La Dữ Tông gần như nhịn đói cả tuần. May mắn anh sớm phát hiện ra rằng bị dị ứng với sản nên anh và Tuân Trạch như là bạn đồng cam cộng Tuy nhiên, rõ ràng là trợ của Tuân Trạch đã chuẩn bị và mang theo đủ gói. Có lúc La Dữ đói bụng, anh sẽ đến chỗ Trạch mua một gói mì ăn nấu một nửa ăn hết, lại để lại cho Trác

Mặc dù vậy, sau một tuần hiện chế độ ăn kiêng, Dữ Tông vẫn giảm được gần Về chuyện này, người đại diện Hạo bình luận: "Cân giảm thành công rồi, nhưng phương giảm cân này không lành mạnh nào." Sau khi từ Đông Nam về thành phố B, Trác Hạo dẫn La Dữ Tông ăn một bữa thật ngon, La Dữ Tông lại từ chối: nay về nhà gọi đồ ăn Em cần nghỉ ngơi thật Không cần phải nói rõ, Hạo cũng đã nghe quán đồ ăn ship anh giới thiệu cho Dữ Tông trước đây làm thực rất hợp khẩu vị của Dữ Tông. Trên thực mặc dù anh ấy đã thiệu nhà hàng này, nhưng ấy không còn nhớ mình đến nó bằng cách bản thân anh cũng chưa bao giờ ăn ở hàng đó... Vì tò mò, sau đưa La Dữ Tông về nhà, Hạo lấy cớ chuyện công việc muốn với La Dữ Tông đã xin ở lại ăn cùng anh. La Dữ Tông không ngờ gì cả, chỉ đáp lại cách đơn giản. Anh điện thoại di động và gửi tin nhắn cho Trần Kha để đồ ăn.   *** Sau một làm việc căng thẳng với việc thiện bản vẽ hiệu thi công, cùng hai thức trắng chỉnh sửa, cùng Trần Kha cũng nhận sự hài lòng từ khách và hoàn thành công việc thiết Cô tranh thủ thời gian rảnh hiếm hoi để nằm trên lướt Weibo. Trên trang cá của cô, ngoài vài người thân, hầu hết các tài theo dõi đều liên quan La Dữ Tông: phòng làm của anh, fan club, trang chia sẻ tài nguyên, không ít người bạn mạng biết vì cùng yêu anh. Hôm nay là ngày Dữ Tông bay về phố B. Anh được vô người qua đường và người hâm đón chào tại sân bay ở phố nơi anh xuất Nhiều người đã chụp và đăng lên Weibo. người hâm mộ ở phố B cũng đã vã đến sân bay để chờ khi nghe tin, vì có số lượng ảnh ở sân bay Thành phố còn nhiều hơn nữa. Lúc Trần Kha đang lướt và nhìn thấy những bức này. Đã một tuần nhận được bất kỳ nhắn WeChat nào từ La Tông hay gặp anh ấy tiếp. Trần Kha cảm có chút không quen. Cô mải mê ngắm ảnh trên thoại thì thấy thông báo nhắn WeChat ở đầu màn hình. nhấp vào và chớp cuối cùng cũng xác được tin nhắn mới là do La Dữ Tông gửi Nội dung tin nhắn: "Đặt tối: một phần thịt lợn kho, suất gà Cung Bảo với phần cơm chiên và một thịt băm dưa chua, cảm Cuối tin nhắn còn một icon mặt cười nhỏ. Trần cảm thấy tâm trạng mình lúc này thực sự tả. Bất cứ điều cô mong ngóng đều đã thành sự thật. Giá như cuộc tương lai của cô được suôn sẻ như thế thì tốt biết bao! Sau khi tưởng về tương lai lúc, Trần Kha mới đột bật dậy khỏi giường, rửa mặt, đầu, thay quần áo, cầm khóa và ví rồi siêu thị mua đồ. này cô bận rộn với vẽ và thiết kế, việc nấu mì ăn liền ra không có thời gian nấu cho bản thân. Cô cũng thủ thời gian chờ vẽ hoàn thành để bù. Đúng vậy, dạo này Kha toàn gọi đồ ngoài về. May mắn thay, không vụng về trong nấu nướng mặc dù đã gần tuần không nấu ăn, vì cô nhanh chóng chuẩn hai suất cơm và một ít thịt băm dưa chua, đây cũng là một ăn mới mà cô mới học và cô thực sự thích Sau khi chuẩn bị xong đồ mang đến nhà Dữ Tông. Khi cô đến khu dân cư ở quảng trung tâm thành phố, bảo vệ quen biết mỉm cười hỏi cô: tuần trước tôi không cô đến đây?" "Anh La có nhà, tôi còn có khác phải làm nên không giao đồ ăn được." Sau nói chuyện vài câu, bảo vệ mở cửa cho Trần Kha bước vào thang máy bấm chuông cửa. Cô thấy tiếng Ba Đốn sủa từ trong cửa. Mọi thứ như quen thuộc đến lạ. khi cánh cửa được mở từ bên trong, khuôn mặt hiện lại không phải là La Dữ Tông. Trần Kha nhìn đàn ông này vài sau đó cô đột nhiên ra người đàn ông này là quản lý của La Dữ Trác Hạo. Tuy nhiên, người trong cửa không có ý tự giới thiệu nên cô không vội vàng gọi tên anh "Xin chào, đây là đồ mà anh La đã "Ồ, cô là đầu bếp người giao đồ ăn của 'Bếp Trần Trần' à". Trong Trần Kha đang nhìn Trác Hạo, Hạo cũng đang quan sát Kha từ trên xuống dưới vẻ mặt mơ hồ. Anh dừng lại, rồi đưa tay ra hai hộp cơm trưa. đưa cho tôi... Tổng bao nhiêu?" "Một tệ. Trước đây anh La vẫn chuyển tiền cho tôi qua WeChat..." Trác Hạo bình tĩnh gật đầu, nhiên nói: "Tôi không có định thanh toán thay, tôi giá rõ ràng để lát nữa anh La chuyển tiền cô." Trần Khả ngẩn không biết nên đáp thế nào. Sau một lúc dự, cô cũng thốt ra được lời: "Vậy thì làm phiền rồi." "Không có gì." Sau đóng cửa, Trác Hạo bưng hai cơm đến bàn ăn, lấy hộp ra khỏi túi đựng sắp xếp theo thứ La Dữ Tông vừa mới chơi với Ba Đốn ngoài ban Khi anh đi công tác xa, Đốn đã được gửi giữ trong khách sạn dành cho thú Nó đã không gặp anh một tuần và có vẻ rất anh. Khi La Dữ Tông ra rửa tay, nhìn thấy đồ trên bàn, anh hơi ngạc nhiên, giao hàng rồi à?" “Ừ.” Hạo đang ngồi ở cầm phần cơm gà Cung mà anh đã gọi. Khi La Dữ Tông đi anh liền gọi lại: "Cậu chơi với Ba Đốn nữa, đây ăn cơm trước đi." La Tông cũng đã đói bụng cồn Sau một tuần vất vả, cùng cũng được ăn món yêu thích.Chỉ cần đứng cạnh và ngửi mùi ăn, anh ấy đã chảy miếng rồi... Anh nhanh rửa tay, ngồi xuống bàn cầm đũa và gắp một miếng rồi cho vào miệng. Theo kiến ​​của Trác Hạo, ăn này chỉ có thể coi bữa ăn gia đình trung hương vị còn hơi và không ngon bằng bữa ăn do vợ anh nấu. Nhưng nhìn vẻ mặt đắc của La Dữ Tông, anh không khỏi bắt đầu ngờ: Khẩu vị của anh La Dữ Tông thật khác biệt lớn như vậy sao? Sau khi về nhà vào buổi anh ấy đã nhắc chuyện này vợ mình là Hồng Khiết với mặt bối rối: "Anh thấy đồ trong nhà hàng đó bình thường, nhưng có vẻ lão thích." Hồng Khiết nhún vai: "Mỗi có sở thích khác nhau, anh thích nhưng cậu ấy lại cũng là điều bình thường." đó, cô tỏ ra quan đến chồng mình: "Anh nói La Dữ Tông tuần này không ngon. Còn anh thì Anh cũng đói à?" "Tất là không rồi!" Trác vui vẻ ôm vai vợ, "Anh kén chọn như cậu đâu. Nào có không thích này cái kia. Anh thấy đồ ở đó khá ngon. kỳ lạ, trước đây lão cũng không kén chọn vậy. Anh mua gì là cậu ăn nấy, rất dễ phục "Có lẽ dạo gần đây vị của cậu ấy thay đổi." Hồng Khiết thường nấu ăn cho Trác Hạo mang đến La Dữ Tông để thiện chế độ ăn uống, cô và La Dữ Tông cũng thân quen gì, chỉ gặp nhau vài lần. "Nhưng nghe nói vậy, em cũng thấy Dữ Tông không thể tiếp tục vậy nữa. Nếu như ấy có thể thay thói quen xấu này trong vài thì tốt. Nhưng nếu ấy cứ nhịn đói đi thì sẽ chết đói mất." "Anh đang lo lắng chuyện Trác Hạo lập tức vẻ như đã tìm được tâm giao, vội vàng gật đầu. Khiết thấy buồn cười phản ứng của anh. Một lúc cô ấy khuyên nhủ Trác Hạo: ra, mấu chốt của đề này là những người cùng chúng ta lần này không nấu ăn. Nếu không, ta có thể mượn một nồi và một cái bếp của nhà và tự nấu một món ăn." Sau khi nghe Trác Hạo lại rơi vào thế khó xử. "Nói thì nhưng công ty chúng chỉ có vài người, huống hồ người biết nấu ăn. Hơn nữa, như chỉ biết nấu thôi thì chưa đủ. Chúng ta phải làm những món ăn phù với khẩu vị muốn của cậu ấy nữa..." sao không thuê một trợ mới?" Hồng Khiết ngắt chồng phàn nàn: "Công ty anh đâu phải không thể tuyển tuyển thêm một người nấu ngon, hoặc làm đồ ăn hợp vị cậu ấy..." Cô nhìn vẻ của Trác Hạo, có không chắc chắn về ý tưởng mình: "Chắc là tìm được chứ không?" "Chúng ta chỉ có thể thôi. Cứ tiếp tục thế này không hay đâu..." Trác Hạo giải thích chi tiết vợ, nhưng việc tuyển người này thực ra còn xem duyên phận. Đôi người đầu tiên được tuyển chính là người mà công ty nhưng đôi khi phải mất nửa năm mới tuyển được phù hợp. Tình huống không phải là hiếm Không thể nói ý của Hồng Khiết là tệ, nhưng không chắc mình có thể được ứng viên phù hợp trong gian ngắn hay không. Nhưng… nhiên, anh nhớ đến Trần Kha anh đã gặp La Dữ Tông hôm nay. đồ ăn cô nấu rất khẩu vị của La Dữ Tông, nếu anh ta chiêu cô làm trợ lý cho Dữ Tông thì sao? Nấu và giao đồ ăn mang về một nhà hàng nhỏ, thu từ công việc này chắc nhiều đúng không? Những điều anh có thể cung cấp đây tốt hơn so với những kiện ở một nhà nhỏ và có thể được đảm Hơn nữa, với sự nổi của La Dữ Tông... Dù Hạo có nghĩ thế thì anh cũng cảm thấy đây một ý kiến ​​hay. không khỏi thầm khen ngợi bản mình. Anh cũng quyết định tìm cơ hội gọi cho cô gái này vào ngày để hỏi ý kiến ​​của Chỉ sau khi lập kế hoạch dụng sơ bộ, anh mới có yên tâm đi ngủ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/chi-giao-do-an-cho-nam-than&chuong=17]

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận