Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 10 / 18  ·  55.6%
Chỉ giao đồ ăn cho nam thần
Chương 10
24/04/2025 20:08· 2,387 từ

“Tiểu Mục, dạo gần đây có phải đang chơi một game nào đó không vậy?” Trần ra vẻ vô tình chuyển đề sang trò chơi điện tử. Tiểu Mục không chút ngờ gì: “Ừ đúng rồi, là Hồng Hoang Xuyên sao vậy, cậu hứng thú với này à?” “Cũng hơi chút chút.” Kha vội vàng đáp, hỏi thêm: “Nhưng mà biết đấy, tớ trước giờ chưa chơi game online, cậu có dạy tớ cách chơi không?” nhiên là được rồi.” Chu Tiểu đồng ý ngay không do Ngày hôm sau, Trần ngủ một mạch đến 9 giờ sáng mới biếng tỉnh dậy. Tối cô cùng Chu Tiểu Mục game online đến tận nửa đêm, khoảng 12 giờ, Tiểu vì hôm sau còn đi làm nên đã thoát game ngủ trước, còn Trần Kha thì mình chơi thêm hai ván nữa, đến hơn 1 giờ mới giường đi ngủ, không ngủ một giấc tới tận này. Cô trước tiên cầm lấy thoại trên tủ đầu giường, qua một lượt những thông tin nhắn thưa thớt, rồi vòng đeo tay, triệu hồi thống SE5200: “Tiểu Sắc, nói xem hôm nay Tông nhà mình có tìm mình cơm trưa không nhỉ?” “Chắc là sẽ đặt chứ.” tự tin trả lời, rồi không quên đả kích cô, mà, cô nghĩ xong hôm nay nấu món gì chưa? hôm qua cậu dùng rang ứng phó với thần nhà mình, trưa thì không thể lặp nữa đâu.” “Cái gì? Không nấu món trùng sao?” Kha giật mình, đây là đầu tiên cô nghe thấy cầu như vậy. “Trong vòng ngày không được có chính trùng lặp, trừ phi là thần của cô chủ yêu cầu.” SE5200 ung đáp, “Nếu không, nếu chính trùng lặp thì tôi sẽ điểm của cô đấy!” Trần lật người, nằm úp xuống gối rên rỉ tiếng. Cô lười hỏi hậu của việc bị trừ là gì, chỉ lăn thêm một lúc trên giường rồi ngoãn dậy tính toán đơn hai bữa ăn nay. Khó khăn lắm mới xác xong thực đơn, chiếc điện thoại im lìm không một tiếng động khiến cô thấp thỏm không “Tiểu Sắc, cậu nói xem, nam có khi nào hôm nay đặt ăn ở chỗ khác không? Vậy rốt cuộc tớ nên ra ngoài mua nguyên bây giờ không?” Vì sức của nam thần, Trần sớm đã quyết tâm rằng liệu nấu ăn mỗi ngày định phải là đồ mới. Để đảm bảo độ tươi, vì cô cũng không thay La Dữ Tông định... Bữa trưa ăn gì, thể đợi La Dữ Tông món xong mới ra ngoài nguyên liệu. Cách làm tuy có thể đảm bảo độ mới và chất lượng của phẩm, nhưng cũng khiến công việc cô trở nên khó khăn và rà hơn rất nhiều. Cô vừa ý kiến hệ thống, quay đầu lại đúng thấy màn hình điện thoại sáng Cô bước tới cầm điện lên xem, thì thấy một tin nhắn WeChat, người gửi “Tông Tông (LYC-XXXXXX)”. Trần Kha sững trong giây lát, rồi lập phản ứng lại: đó chính tài khoản WeChat của La Tông! Không ngờ nam lại chủ động nhắn tin mình! Cô phấn khích vài giây, sau đó mới mở lên xem nội dung tin nhắn. ra La Dữ Tông tin cho cô là hỏi thực đơn bữa trưa nay. Mặc dù dùng WeChat để han quả thực tiện lợi hơn, vì không thể nghe thấy nói trầm ấm quyến của nam thần qua thoại, Trần Kha vẫn có chút tiếc trong lòng. Tuy cô cũng nhanh chóng điều chỉnh tâm trạng, gửi thực đơn nay mà mình đã nghĩ kỹ La Dữ Tông. SE5200 thấy cô nói chuyện với mình được hai đã lại cắm mặt điện thoại, không khỏi chút bất mãn: “Cô muốn nghe mấy lời gợi ý tôi không đấy?” Trần phẩy tay một cái: “Đừng Tông Tông đang gọi món đó!” rồi…” SE5200 đành im lặng, để thoải mái trò chuyện nam thần của mình. Không từ lúc nào, Trần đã đưa cơm cho La Dữ được hơn một tuần. chỉ dần dần thân quen với Dữ Tông, ngay cả chó chăn cừu Đức là Ba Đốn trong nhà cũng dần trở nên thân với cô, ít nhất là khi thấy hộp cơm mà Dữ Tông đưa cho Trần Ba Đốn cũng không gào lên giận dữ và bất nữa. Mà lý do có thể hợp với Ba Đốn, thời gian lâu dần nên sự quen thuộc, có một nguyên nhân khác, vài sau khi bắt đầu giao cơm, hôm La Dữ Tông ngờ gửi tin nhắn WeChat Trần Kha xem cô thể nấu thêm một phần xương không muối để mang giúp không. Vì từng chó cưng, Trần Kha tức đoán được phần canh đó là chuẩn bị Ba Đốn. Cô tất đồng ý ngay lập tức, chí khi đi siêu thị cẩn thận chụp lại xương bằng điện thoại rồi gửi La Dữ Tông xem. ràng là Ba Đốn rất “hối lộ” bằng canh xương Hôm nay, La Dữ Tông lại một phần cơm hộp mang vị Tứ Xuyên - Nam, Trần Kha nấu xong trưa rồi vội vàng bắt tàu ngầm đến giao. Sau một tuần qua lại, mấy bảo vệ ở quảng trung tâm thành phố đã quen mặt Trần Kha, biết là nhân viên của nhỏ Thần Thần” chuyên đưa cơm La Dữ Tông. Trần Kha cười chào hỏi bảo vệ cổng rồi thuận lợi đi khu dân cư. Cô thang máy lên tầng, nhấn chuông rồi đứng chờ vài giây, nhân căn hộ 2207 mới vàng đến mở cửa. vừa mở ra, Trần Kha khỏi sững người một Hôm nay La Dữ ăn mặc khác hẳn phong lưu bảnh bao thấy, bên ngoài bộ nhà là chiếc dề dọn dẹp, tay đeo găng cao su khi lau dọn, một tay theo cây lau nhà. Lần đầu thấy vẻ mặt này của Trần La Dữ Tông mới ra dáng vẻ hiện tại mình khác với mọi Anh nhìn cây lau trong tay mình với vẻ bất dĩ, có chút ngại giải thích: “Tôi đang dọn dẹp cửa một chút.” Anh không cụ thể vì sao hôm lại tự tay dọn dẹp, Trần nhớ rõ nhà La Dữ có dịch vụ giúp có một lần cô đến cơm còn thấy chị giúp trông rất dễ gần việc. Trần Kha không nên nói gì trong tình huống vừa định đem túi đựng cơm trong tay đưa cho Dữ Tông, thì chợt nghe trong vang lên một tiếng cục mục. Hai người đồng quay đầu nhìn về phía đó, thấy một vũng nước lẫn bụi từ phòng khách tràn ra, từ loang dài trên sàn “Ba Đốn!” La Dữ lập tức quay đầu to. Tuy anh không nói rõ chuyện gì vừa xảy nhưng Trần Kha ngay lập đoán được nguyên nhân: chắc La Dữ Tông đang nhà, thùng nước còn chưa đi, tạm đặt trong phòng rồi bị con chó chăn cừu kia vô tình húc đổ… La Tông không kịp nhận hộp từ tay Trần Kha, vã chạy vào trong nhà. Vài sau, từ trong vọng ra tiếng thê thảm đầy ấm của chú chó Ba Cánh cửa phòng 2207 chỉ hờ, chưa đóng chặt, Trần đứng bên ngoài thỉnh thoảng còn thấy bóng Ba Đốn đang bị Dữ Tông đuổi chạy nhà. Trong nhà một phen náo “gà bay chó sủa”, lúc sau mới dần yên tĩnh lại. Khi La Dữ lần nữa xuất hiện mặt Trần Kha, cả người trông càng thêm lôi thôi lếch vẻ mặt cũng chẳng dễ coi rõ ràng là tai do cún cưng gây vừa rồi đã khiến anh thêm ít việc. La Dữ nhận lấy túi cơm hộp, lại chợt nhận ra quên không mang hộp cơm qua ra trả. Anh hơi ngùng cười một cái, vừa định miệng bảo Trần Kha anh một chút thì cô nhanh miệng nói trước: “Anh hay là... để em giúp anh dẹp nhà cửa nhé? Em thấy như anh cũng không giỏi mấy việc này…” “Vậy làm phiền cô quá rồi…” La Tông sững lại, theo phản xạ từ chối. Trần Kha vừa xong thì cũng biết hơi đường đột. Nhưng cô là fan trung thành của Dữ Tông, sao có đành lòng nhìn nam thần thích phải mệt mỏi vì việc Nói trắng ra, dù nam của cô có làm việc thì cũng phải phong độ tiêu tuyệt đối không thể vật lôi thôi! Với niềm mãnh liệt như thế, Trần dứt khoát chẳng cần giấu diếm “bản sắc fangirl” của nữa. Cô vội vàng khoát tay “Không phiền đâu, tôi sống một nên cũng quen với việc dẹp rồi, mấy chuyện này tôi dễ như trở bàn tay.” mà…” Nói không thấy động thì là nói dối, nhưng La Dữ Tông vẫn chút do dự, “Làm vậy phải sẽ ảnh hưởng đến công của ‘Bếp nhỏ Trần sao?” Khách hàng của “Bếp Trần Trần” thực ra chỉ mỗi người trước mặt này, đến vị khách thứ hai còn có, vậy thì làm có chuyện ảnh hưởng đến buôn bán? Tuy nhiên, sự này thì Trần Kha chẳng thể ra được, đành mơ hồ lấp “Không sao đâu ạ, trưa đưa cơm xong là em cũng còn việc gì nữa rồi. tối thì phải sau giờ mới bắt đầu bị, em lau nhà nhanh, lát là xong thôi.” Kỳ dọn dẹp nhà cửa đúng phải sở trường của La Dữ sáng nay anh loay hoay cả buổi, mới chỉ lau xong phòng ngủ. Sàn phòng mới lau được một nửa, ban định ăn trưa xong sẽ làm ai ngờ bị Ba Đốn đổ xô nước, khiến anh buộc xử lý ngay lập tức… Đang dự chưa quyết, Ba Đốm lại từ rụt rè tiến đến bên anh, vừa liếc nhìn Trần một cái, rồi lại quay đầu cọ vào mu bàn của La Dữ Tông. La Dữ vừa mới nghĩ đến chuyện Đốn gây họa, trong lòng có chút tức giận, vừa thấy dáng vẻ thương này của nó cơn giận cũng bay biến. Thêm sau khi làm đổ xô trên người Ba Đốn cũng không ít nước, lông trên còn bết lại thành từng lọn, cũng đang nghĩ phải chóng sấy khô lông cho Cân nhắc kỹ lưỡng lát, La Dữ Tông mới quyết xong. Anh cúi người yêu chạm nhẹ vào trán Ba Đốn, ngẩng đầu nhìn Trần áy náy nói: “Vậy phiền cô nhé.” Anh cười có phần ngượng “Thật ra anh cũng không mấy việc thế này lắm. Gần quản lý và trợ lý đều có ở đây, cô giúp thì phải thứ Hai đến được…” Điều này hoàn toàn ý Trần Kha, cho cô cơ hội "đường đường chính bước vào nhà". như sợ La Dữ Tông ý, liền bước nhanh bước vào nhà, còn thân chào hỏi Ba Đốn tiếng. Vì vừa gây ra Ba Đốn lúc này ngoan cùng, hơn nữa dạo đây cũng đã quen với Kha, nên nó chỉ lùi lại bước theo chủ nhân. Dữ Tông thì từ giày lấy ra đôi dép cô giúp việc thường mang, đưa Trần Kha thay. Trái tim Trần lại một lần nữa ràng, đến mức khi thay cơ thể cô còn hơi nhẹ. May mà sau khi dép và đứng dậy, cô đã điều chỉnh lại trạng thái, khóe cong lên một cách khéo vừa đủ để toát ra thân thiện, mà không đến khiến nam thần của mình phải hãi. “Em nên bắt dọn dẹp từ đâu? Cần những chỗ nào ạ?” Kha chủ động hỏi. Dữ Tông khựng lại một chút, cảm thấy rõ ràng trong mắt Trần Kha hiện lên vẻ hức muốn thử”, nhưng làm việc đâu phải là việc gì ho lắm, anh thật sự không vì sao Trần Kha nhiệt tình đến thế. chỉ cần dọn dẹp…”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/chi-giao-do-an-cho-nam-than&chuong=10]

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận