Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 14 / 18  ·  77.8%
Chỉ giao đồ ăn cho nam thần
Chương 14
14/05/2025 20:38· 2,025 từ

Mặc dù rất quyết nhưng việc cải thiện vị món ăn đối với Kha cũng không phải chuyện đơn May mà ý tưởng đưa ra vẫn khá khả tối đó cô đã thử hai món ăn. Tuy cảm vị hơi đậm, nhưng tổng hương vị vẫn khá hài hòa. nhiên, một mình cô lại không ăn hết hai món. khi lục tìm danh điện thoại một lúc, cùng cô gọi cô bạn thân của mình - Tiền Quân, đến để nếm thử nghề nấu nướng của Tiền Minh Quân cũng thiết kế nội thất đại học, hiện đang việc tại một công ty thiết nội thất gia đình. ty cách nhà Trần Kha không tan làm chỉ cần đổi chuyến tàu điện ngầm tới nơi. Bảy giờ tối, Minh Quân đúng giờ chuông nhà Trần Kha. Trần Kha mang món ăn mình làm bàn, lại vui vẻ chạy ra cửa: “Tiền Tiền, cuối cậu cũng đến rồi!” Tiền Minh trông đầy vẻ mệt mỏi: nay mình phải năn đủ điều thì giám bộ phận mới chịu để mình làm đúng giờ, cũng nhờ nay mình tiếp một khách hàng, không thì giờ vẫn còn đang điện thoại ở công Trần Kha le lưỡi mặt xấu. Tuy trước đây làm ở viện thiết kế rất vất vả, gần ngày nào cũng phải làm nhưng cô từng nhiều lần cảm thấy may mắn vì mẹ đã giúp được công việc ở viện thiết ngay sau khi tốt nghiệp. Còn ty thiết kế nội thất Tiền Minh Quân làm, cũng thuộc ngành thiết kế, nhưng trò của cô ấy ở đó với “nhà thiết kế” thì một “nhân viên bán hơn. Theo lời kể của Minh Quân, công việc hằng của cô là gọi điện phiền” chủ các khu lớn nhỏ trong phố B, tìm kiếm có ý định sửa để dụ dỗ họ đến công cuối cùng biến họ khách hàng. Nói thì nhưng chỉ nghĩ đến việc mỗi phải gọi không biết nhiêu cuộc cho người còn phải chịu bị máy, chửi mắng, lại vẫn phải nói nhẹ nhàng, Trần Kha cảm thấy mình không thể nổi. Cô cũng không ý coi thường công việc Tiền Minh Quân tính cách ngoại, năng lực làm việc thành tích luôn nổi bật. Nghe mấy tháng trước mỗi tháng thưởng cộng với phí hoa hồng vật liệu đều lên hơn hai vạn tệ, lương cơ thì ít đến mức có thể qua. Tiền Minh Quân nhà, thay dép, thuận đường vào phòng ăn. Vừa nhìn mấy món trên bàn, không kìm được kêu lên: Tiểu Kha, cậu đảm thế này từ khi nào Vừa nói vừa khoa hít một hơi thật sâu, sắc, hương thơm, mùi vị ổn cả, không cần cũng biết là ngon Trần Kha cười hì Dĩ nhiên cô không nói lý do học ăn cho Tiền Minh Quân biết, nói qua loa: “Tháng trước mình việc rồi, vẫn chưa được công việc mới, rảnh rỗi nhà nên học nấu ăn chút.” Rồi gọi bạn thân ngồi “Tiền Tiền, mau nếm tay nghề của mình xem nào!” Minh Quân nghe lời ghế ngồi xuống, gắp đũa thịt đưa vào miệng. Trần tối nay cũng không nấu món phức tạp, lấy nguyên liệu bữa trưa nấu thịt tàu và sườn xào chua thêm một món rau xào đạm. Hai cô gái ba món là quá “Ừm, ngon thật, đúng khẩu của mình!” Tiền Minh vừa nhai vừa khen, giọng búng. Trần Kha không kìm nở nụ cười đắc Việc chọn Tiền Minh Quân đến món ngoài vì là bạn công ty lại gần nhà cô, vì Tiền Minh Quân có vị nặng, đặc biệt thích món Tứ Xuyên, Hồ Nam, kho tàu và thịt xào ngọt đều là món khẩu của cô ấy. ơn… ngon thật đấy!” Trần Kha một bát cơm đưa cho Minh Quân, cô bạn tức bắt đầu ăn ngon lành. ứng của bạn thân để chứng minh. Trần yên tâm, cũng kéo ghế ngồi đối diện Tiền Minh Quân, lòng ăn bữa cơm do chính mình nấu. Khi ăn, không khỏi cảm thán lòng: Từ khi bắt đầu đưa cho La Dữ Tông, cô chưa ăn món nào vừa nấu xong. lần đều là nấu xong cho hộp cơm, mang đến cho Dữ Tông trước, rồi mới về ăn. Sau một thời để nguội, hương vị của món không còn ngon như lúc nấu nữa. Ăn xong bữa mãn nguyện, Tiền Minh xoa xoa bụng hơi phồng lên, vào lưng ghế: “Hôm nay cuối cũng được ăn một ngon lành.” Trần Kha bếp pha hai ly nước mật đưa một ly cho Tiền Quân, quan tâm hỏi: “Dạo này toàn ăn tối ở công ty “Đặt đồ ăn ngoài!” Minh Quân bĩu môi, đốc của bọn mình nói tên đổi hay, khách đến nhiều, ngày nào cũng giữ mình ở tăng ca.” Rồi nhỏ giọng than “Đồ keo kiệt!” Trước đây Kha từng nghe Tiền Quân kể, phần lớn nhân viên hàng trong công ty đổi “nghệ danh” cho mình. gia tùy tục, Tiền Minh cũng lấy nghệ danh riêng trong công ty, Tiền, liền đặt tên “Tiền Đa Đa”. Có lẽ cái tên quá tốt vía, từ vào công ty, thành tích của ấy luôn nổi bật. Đừng thấy này Tiền Minh Quân than về giám đốc thiết kế của thật ra khi có khách đến, ấy vẫn thích để giám ra mặt thuyết phục khách hàng, không chọn các trưởng nhóm kế khác trong bộ phận. Hai phối hợp rất ăn ý trong việc. Trần Kha cùng bạn than một hồi, rồi Tiền Quân hỏi: “Dạo này nhà thất nghiệp Bảo hiểm thì sao?” “Đành đóng thôi.” Trần Kha chút bất đắc dĩ. May trước đây làm việc ca liên tục, ngoài ăn uống thì gần như tiêu gì. Vì suốt ngày công ty, về nhà là lên ngủ, nên cả tiền điện cũng tốn bao nhiêu. Vì cô cũng có chút tích lũy. lại nhận được nhiệm “người trải nghiệm”, tiền ăn hằng được tính vào “phí đồ ăn ngoài”, tuy này sắp “cháy túi”, còn đụng đến ít tiền tiết nhưng tổng thể vẫn bằng thu chi, đủ tiền bảo hiểm. Chuyện này kể cũng hơi ngại, nên Tiền Minh không hỏi thêm, đổi sang đề khác: “Nghe Tiểu Mục dạo này cậu cũng bắt đầu game?” “Thỉnh thoảng chơi thôi.” đến game, Trần Kha lại nhớ hôm đó mình chơi xấu bỏ đồng đội, tuy chỉ bạn chơi tình cờ ghép nhưng nghĩ lại vẫn thấy xấu Hôm nay cô chưa game, thành tích chưa nhật, nên khi nhắc thì hơi thiếu tự Tiền Minh Quân ngưỡng mộ thở “Mình cũng muốn chơi lắm, tiếc là mỗi ngày nhà mệt rã rời, muốn ngủ…” Trần Kha ủi bạn vài câu, người lại ngồi xem phim trên ghế sofa, vừa đồ ăn vặt, tâm trạng Minh Quân mới khá Tối hôm đó, Tiền Minh quyết định ngủ lại Trần Kha, hai người thân hiếm khi được chung trò chuyện đến khuya. Sáng sau, tiễn Tiền Minh Quân làm, Trần Kha xem lại nhắn trong điện thoại rồi tiếp ngày thường: đi chợ, ăn. Chẳng mấy chốc hơn một tuần trôi qua, mỗi và tối Trần Kha mang cơm đến cho La Tông, hai người cũng thân hơn trước một chút. Hôm đó cô lại mang cơm đến, Dữ Tông nhận hộp cơm nhưng vội đóng cửa, mà chuyện: “Tôi thấy gần cơm cô mang tới có vẻ vị khác trước một Trái tim Trần Kha lập tức xuống. Tuy đã điều chỉnh theo mẹ La Dữ Tông, nhưng hiệu thế nào cô vẫn không chắc nếu anh không rõ. Trước đây cô cứ anh ăn xong không phản thì là chấp nhận được. anh đột nhiên nhắc không khỏi lo lắng: “Đúng có chút thay đổi, anh La thấy có ngon hơn không?” La Tông nở nụ cười rạng “Rất hợp khẩu vị tôi. không phải tôi thật không thích người lạ xuyên lui tới nhà mình, tôi muốn thuê đầu bếp các cô đến nấu riêng tôi rồi.” Với Trần Kha, nói ấy còn quý hơn cả tiên trên trời, hay kỳ mỹ vị nào trên thế Nếu không phải đang đứng trước La Dữ Tông, có lẽ cô hét to lên vì vui Dù cố gắng kiểm soát biểu niềm vui của cô vẫn bị nhìn thấu. La Dữ Tông cười: “Sao thế, chẳng mấy món này là cô nấu à?” Trần Kha há định phủ nhận, nhưng lại thấy không đành lòng nói dối, khiêm tốn “ừ” một tiếng, coi thừa nhận. Dù cố ra khiêm nhường, khóe môi cong vẫn để lộ tâm trạng thật “Ngon lắm.” La Dữ Tông giơ cái khen ngợi. Trần Kha nói rằng các món đây cũng là do cô làm, Dữ Tông cũng không hỏi thêm, khích lệ cô mấy câu vào nhà ăn cơm. Kha thì về nhà khoe SE5200: “Hôm nay Tông Tông nhà nói cơm mình nấu hợp vị ảnh lắm!” SE5200 gửi lại câu: “Chúc mừng.” Phản ứng lạnh của hệ thống chẳng khiến Trần bận tâm, cô cười hỏi: “Trước cậu nói nếu tớ biếng sẽ bị trừ vậy nếu làm tốt mong đợi thì có đúng không?” SE5200 im lặng giây: “Hay là để tôi công ty xem có thể xin cho cô không?” Vài giây sau, lại tiếc nuối lên tiếng: “Vì phát điểm của cô quá thấp, dù tiến bộ nhiều, tại chỉ mới vừa đuổi kịp độ được hệ thống trước. Với tiến độ vậy thì không thể xin từ công ty.” Càng tiếp xúc Trần Kha càng cảm hệ thống này rất thú hoặc nói đúng hơn, "thông đến mức khó tin sản phẩm của một ty tư nhân. Cô khó tưởng tượng, nếu một hệ thống này được biến rộng rãi, nó sẽ lại ảnh hưởng tích cực tiêu cực cho đời sống thực Tuy nhiên, hiện tại cô quan tâm hơn, vẫn phần tiền thưởng "vừa chào một câu đã vội rời

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/chi-giao-do-an-cho-nam-than&chuong=14]

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận