Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 13 / 18  ·  72.2%
Chỉ giao đồ ăn cho nam thần
Chương 13
14/05/2025 20:38· 2,280 từ

Theo như SE5200 nói, người trên thế gian đều có một tần sóng não đặc biệt. dài và biên độ của não mỗi người đều hoàn toàn giống nhau. Tình cảm suy nghĩ của con người cũng do tần số sóng này quyết định. Điều mà thống tụi nó có làm, chẳng qua chỉ dựa theo nhu cầu mà động thích hợp đến sóng của người liên quan, từ đó đổi một số ý nghĩ của mà thôi. Tất nhiên, trong đó rất nhiều kỹ thuật thao thuộc phạm vi bí thương mại, không thể lộ cho Trần Kha. Vì sau khi nghe xong đoạn giải này, Trần Kha vẫn là nửa nửa không. Tuy không hoàn toàn nguyên lý trong đó, nhưng hiểu sao Trần Kha lại thấy tự tin hơn với mình, đã là một vui bất ngờ rồi, thì “liều một phen” cũng đáng! thành công thì cũng thành nhân… rằng ngày hôm trước hạ quyết tâm rất kiên như thể cô thật sự thể liều một phen. nhưng, sáng hôm sau tỉnh dậy, Trần Kha bắt đầu chùn bước. Đặc biệt khi thấy màn hình điện sáng lên, cô phải mất một lâu mới có thể trấn an tinh thần, hết can đảm mới dám mở xem tin nhắn bên trong. nay, tin nhắn đặt cơm của Dữ Tông đến sớm hơn lệ. Món anh gọi hai món mang vị Tứ Xuyên - Hồ Nam: phần sườn xào chua ngọt, phần thịt ba chỉ khoai tây. Lại là hai cơm! Trần Kha không khỏi tuyệt nghĩ: Chẳng lẽ người phụ hôm qua vẫn còn ở lại nam thần sao? Cô thật sự nhắn lại một câu: đây hôm nay nghỉ làm, thèm phục vụ nữa! ý nghĩ ấy chỉ xoay một chút trong đầu, rồi rất đã bị dập tắt. chí khí, cô lại cồm bò dậy, thay đồ ra khỏi nhà đi siêu mua nguyên liệu nấu ăn. chỉ không một lời oán trách mua đồ, nấu nướng. Kha không ngừng tự miên bản thân: Dữ Tông không phải nam thần mình, thì vì tiền lương trả khi trải nghiệm thống “Giấc Mơ Thành Hiện này, mình cũng không thể ngang giữa chừng. Huống hồ, làm giao cơm cho La Tông còn có thể tiện thể quyết luôn bữa trưa và tối chính mình, tính ra vẫn lời một chút. Dù sao bây giờ cô vẫn chưa tìm công việc mới, mấy đơn việc đã nộp ra ngoài đều như đá chìm đáy Sau một hồi tự thôi bản thân như thế, đến khi xong cơm, đóng gói xong xuôi xách đồ ra ngoài, trạng của Trần Kha cũng đã lại, không còn quá bận đến chuyện tình cảm hiện của La Dữ Tông nữa. quen đường quen lối đi tới nhà La Dữ Tông, chuông cửa, bên trong lên một giọng nói xa “Ra ngay đây…” Vì bị cách bởi cánh cửa, Kha chỉ có thể nghe đó là giọng của người phụ nữ, còn lại thì thể phân biệt được Rất nhanh sau đó, bên vang lên tiếng Ba sủa vui vẻ, cánh phòng 2203 cũng được ra, để lộ một mặt... Trần Kha ngẩn người phụ nữ trước mắt có mạo khá giống với La Tông, chừng sáu bảy phần; mặc một chiếc váy màu tím sẫm, tuy có thấy là được chăm sóc kỹ lưỡng, nhưng những nếp nơi khóe mắt, khóe và cổ vẫn rõ ràng thấy đây là một phụ nữ trung niên, tuổi chừng mươi. Với gương mặt như cộng thêm độ tuổi thân phận của bà như đã rõ ràng. Dữ Tông vốn nổi tiếng trong là người rất bảo vệ gia bố mẹ anh chưa từng hiện trước công chúng, thậm đến cả những bức do fan lén chụp cũng chẳng có mấy tấm, mà tấm đó cũng đều nhòe, căn bản không nhìn mũi của họ. Nghe đồn nhà Dữ Tông rất có điều kiện, bố mẹ anh lại không cuộc sống ở thành lớn, trước đây anh cũng từng lửng nói với Trần Kha đôi về chuyện gia đình, bố mẹ anh thích sống ngoại ô hơn... “Chào cô ạ.” Kha theo phản xạ cúi đầu mẹ của nam thần. “À, người giao cơm không.” Mẹ La mỉm cười nhận hai phần cơm từ Trần Kha, nhưng không có ý đóng cửa hay rời đi “Trước đó Dữ Tông có với cô là quản lý của tìm một quán giao cơm nó, cô còn nghĩ rằng cơm hộp bên ngoài không tốt sức khỏe…” Bà vừa vừa quan sát sắc mặt Kha, rồi vội vàng nói “Nhưng hôm qua cô nhìn thấy món cháu đưa tới, thấy tốt, rất lành mạnh, cô không biết nấu ăn, cũng không so được với tay nghề đầu ở quán các cháu…” Thành nói, trước kia mẹ của Kha cũng thường nói rằng ăn ngoài không tốt. Khi còn làm, cô thật sự có cách nào khác, vì lúc không giỏi nấu nếu có lựa chọn, cũng thích ăn cơm nhà hơn. hiện tại, nếu món ăn không do chính tay mình làm thì ấn tượng của cô “cơm hộp” cũng vẫn chỉ dừng ở ba chữ “không cho sức khỏe”. Thế dù mẹ La ban đầu tới điều đó có chút dè sợ khiến cô không Trần Kha thật ra lại thấy bị xúc phạm nào. Còn chuyện mẹ La tay nghề nấu ăn của Trần Kha cũng chỉ xem như sáo, không đặt nặng làm gì. La liếc nhìn vào nhà rồi lại nói: “Cô đang nếu ngày nào các cháu thể mang cơm hai bữa thì tốt mấy… Trước kia cô vẫn tìm một bảo mẫu tin cậy để chăm sóc cho Tông, nhưng nó không chịu, ba cũng khuyên cô đừng thiệp quá nhiều vào cuộc của con, thế là cô thôi…” Trần Kha chỉ biết gượng. Cô vẫn còn đây, một là vì phương là bậc trưởng bối đang chuyện, không tiện cắt hai là vì cô còn phải lại hộp cơm hôm đã mang đến, trời biết, đó cô chỉ mua cái hộp, nghĩ đủ dùng rồi, ai ngờ có thêm một người nữa, ra bắt đầu thiếu hụt. nhưng, xem ra mẹ lại không có ý đưa trả hộp cơm đã Bà như thể vừa vớ người để trút bầu sự, cũng chẳng vội mang cơm nhà, cứ đứng ngay tiếp tục nói: “Làm thì ai mà không cho con? Cô luôn nếu bên cạnh Dữ Tông chăm sóc thì tốt biết bao, người quản lý của nó không đâu, đàn ông con trai sao chăm sóc ai? Trợ lý hồi trước ở bên cạnh cô gặp hai lần, trông khá chu đáo, nhưng là lấy chồng rồi, nghe gần đây xin nghỉ về sinh Trần Kha ngoài việc tục giữ nụ cười, thật sự biết nên làm gì khác. chỉ cô, đến cả chó chăn cừu Đức đứng cạnh cũng như nghe không nữa, chẳng biết trong có động tĩnh gì, nó “gâu” một tiếng rồi quay người về phía phòng khách. lẽ mẹ La cũng nghe thấy thanh bên trong, bà quay nhìn vào, Trần Kha lập nắm bắt cơ hội, vội tiếng: “Dạ cô, hộp cơm cháu tới hôm qua vẫn còn ở cô, không biết có thể…” Mẹ La như chợt hiểu gật đầu nói: “Ý là lấy lại hộp cơm đúng Hôm qua cô còn hỏi Dữ là có cần rửa sạch cho không, thằng bé lại nói cần, còn bảo cô chuyện…” Vừa lẩm bẩm, vừa xách theo hai phần cơm người đi vào trong, Trần nhìn cánh cửa đang khép hờ mặt, cảm thấy hơi lực. Nhưng dù sao thì mẹ đi vào lấy hộp cũng không mất nhiều thời gian, mấy chốc đã cầm hộp cơm qua bước ra, vừa đưa cho Kha, vừa vẫn còn chưa muốn nói: “Cô bé, cô còn chuyện muốn nhờ cháu, không biết tiện không…” Trần Kha vội nói: “Dạ có chuyện cứ nói ạ!” “Đồ ăn các cháu làm có hương vị ổn, nhưng Dữ Tông cô từ nhỏ đã thích mấy có vị đậm đà một chút, mấy món cháu làm nhạt rồi, không biết có thể nhắn lại bếp bên cháu, lần nấu cho Dữ Tông thì nêm chút gia vị không…” Trần ngẩn người, rồi lập tức ngực cam đoan: “Không vấn gì ạ! Cô cứ yên tâm, sẽ về nói lại sếp bọn cháu ngay… không biết chứ, sếp cháu cũng fan của anh La đấy ** Trên đường từ quảng trung tâm trở về nhà, Kha cứ mãi suy nghĩ về lời mẹ La nói. Điều lại khẩu vị món thì tất nhiên không thành vấn dù sao thì “Bếp Trần Trần” của cô có một mình tất cả: đầu bếp, ông chủ, giao cơm… đều do Trần Kha túc, cô đã nói là được. Chỉ là, nói dễ, làm thì khó. biệt là khi trình nấu nướng của Trần còn non kém, mấy món biết làm cũng chỉ là dựa công thức trên mạng theo. Giờ bảo cô tự “cải đúng là hơi khó huống hồ, khẩu vị cô với La Dữ Tông cũng hoàn toàn giống nhau, vị của gia vị đậm đâu là vừa, bản cô cũng chẳng rõ. Vấn đề giải thế này, cô chỉ biết tìm SE5200 để thương lượng. về đến nhà, cô liền phịch xuống ghế sô vẻ mặt rầu rĩ: “Giờ phải sao đây…” SE5200 nghĩ một rồi gợi ý: “Hay là này, mỗi lần nấu cho thêm vài thìa gia Lần sau tăng thêm một hoặc nửa thìa cũng được.” Trần thở dài: “Chỉ sợ làm quá thì chết.” Đang thì điện thoại có thông báo nhắn, cô tiện tay mở ra thì thấy tin nhắn từ La Tông: “Lúc nãy tôi bận nên tiện, để mẹ tôi nhận Sau mới biết vẫn chưa tiền cho cô.” Sau đó là icon mặt cười, tiếp là một tin nhắn khoản. Sau khi nghe mẹ La chuyện, toàn bộ tâm Trần Kha đều đặt việc cải thiện khẩu vị món đúng là cô đã khuấy chuyện thu tiền. Bây giờ La Dữ Tông chủ chuyển khoản, cô lập tức thấy xấu hổ. Nhận tiền, cô càng thêm quyết tâm cải thiện món ăn, ra những món mà Dữ Tông yêu thích hơn. “Tiểu cậu xem nam thần của tốt biết bao!” Mỗi lần Kha lộ vẻ mê trai này, SE5200 thường sẽ mấy câu châm chọc bằng giọng thản nhiên. Nhưng hôm lại không, mà ngược lại còn vũ: “Nếu vậy thì cô càng nấu ra mấy món anh ấy thích ăn hơn đấy.” Lúc này, La Tông lại gửi thêm một nhắn: “Hộp cơm để tới lấy nhé, tối mẹ tôi về rồi, tôi phải bà ra sân bay, tiện ăn ngoài luôn.” Có La Dữ Tông chỉ tiện nhắc một câu, cũng có thể sợ cô hiểu lầm, dù do gì đi nữa, thì được nam thần chủ động cho mình lịch trình, cũng khiến lòng Trần Kha dâng lên một giác thỏa mãn to lớn. ôm điện thoại, lật đi lật đọc tin nhắn kia lần, rồi đứng bật đầy khí thế hô lên: “Cải món ăn, bắt đầu từ hôm

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/chi-giao-do-an-cho-nam-than&chuong=13]

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận