Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 1 / 18  ·  5.6%
Chỉ giao đồ ăn cho nam thần
Chương 1
23/04/2025 21:46· 2,319 từ

Bức ảnh cũ treo tường nhắc nhở tôi có quá nhiều, quá nhiều kỷ vẫn chưa từng xảy đến… Kha khẽ mở mắt, vươn tay lấy chiếc điện thoại tủ đầu giường, kéo nó lại mặt. Cô nhẹ nhàng cọ má màn hình điện thoại chút, rồi mới lưu luyến nút nghe, “Alo?” Cô chưa kịp giờ, nhưng ánh sáng phòng mờ tối, có thời gian vẫn còn Hiển nhiên là vậy. Trần Kha động bỏ qua việc lúc chọn mua rèm cửa. Có thể cô đã chọn loại rèm màu có hiệu quả che sáng nhất trên thị trường cô tìm được và thể chi trả vào thời đó. Hôm qua xin nghỉ việc, nên dù nay là thứ Tư, nhưng cũng cần đi làm, cô cũng có lý do gì để dậy Trong thâm tâm, Trần chỉ mong ngủ một đến tối, như vậy tiết kiệm được tiền hai ăn. “Tiểu Kha, sao giờ mới nghe điện thoại thế? Không cậu vẫn đang ngủ Giọng nói quen thuộc lên từ đầu bên kia. Trần lập tức nhận ra đó Chu Tiểu Mục, một trong bạn thân của “Ừ.” Trần Kha cầm thoại lật người, “Tiểu Mục, sáng sớm gọi tớ có chuyện thế?” Chu Tiểu Mục ở bên kia dường như cạn lời. Cô ấy hít sâu hơi, cuối cùng không được mà hét lên, sớm? Hai ơi, bây giờ đã rưỡi rồi! Tớ đi làm một tiếng rưỡi rồi, mà cậu bảo sáng sớm?” Trần đưa điện thoại ra xa chút, không còn áp sát vào nữa – giọng Chu Tiểu Mục quá. Cô cảm thấy tai như bị ù đi. “Trời ơi, mà Tiểu Mục, cậu biết hôm qua tớ vừa nghỉ Tớ tăng ca liên tục ba tháng nay, ngày nào cũng nửa đêm mới về nhà, không thể để tớ nướng một ngày sao?” vậy, trước ngày hôm nay, Kha đã liên tục tăng hơn hai tháng. Cô chuyên ngành thiết kế đại học, nên sau khi nghiệp, theo sự sắp xếp gia đình, cô thuận vào làm tại một viện kế. Đã có lúc, nghĩ rằng cuộc sống sau đi làm sẽ tràn ngập cảm nghệ thuật. Nhưng thực tế, sống công việc của cô chỉ những bản vẽ, bản hiệu suất, bản vẽ công, cùng với tăng sự mệt mỏi không nghỉ. May mắn thay, Trần có một căn hộ tái cư một phòng khách một phòng trước đây để trống, cách viện kế nơi cô làm việc không Bố mẹ Trần Kha đã dọn căn hộ nhỏ đó cho ở, để tiết kiệm thời đi lại. Tuy nhiên, những đợt ca không ngừng nghỉ vẫn khiến Kha cảm thấy không thể chịu Sau khi liên tục ca hai tháng cho một dự lớn của nhà tang lễ, Trần cuối cùng cũng cắn răng đơn xin nghỉ việc, và đến qua, cô chính thức nghiệp. Cuối cùng, cô đã thể vô tư ngủ cả ngày. Phải biết rằng, tháng nay, ngay cả trong mơ, cô cũng thấy mình liên tục sửa bản Mỗi lần tỉnh dậy, cô luôn thấy còn mệt mỏi cả trước khi đi ngủ. được, vậy cậu ngủ đến này mới dậy, chắc đủ rồi chứ?” Thực ra… vẫn đủ… Trần Kha nghĩ nếu Chu Mục không gọi điện, nhất có thể ngủ đến tận hai giờ trưa. Nhưng nhiên cô không thể nói điều này với cô ấy. Cô môi, hỏi: “Tiểu Mục, cậu tớ có việc gì à?” “Đúng tớ có chuyện muốn nhờ cậu Tiểu Kha, cậu biết công tớ gần đây đang triển một hệ thống hỗ trợ mà. Hai ngày nay bọn lại nghiên cứu xong một sếp tớ bảo tớ tìm người trải nghiệm. Tớ ngay đến cậu, cảm thấy khá phù hợp, nên điện cho cậu đấy.” Tiểu Mục và Trần là bạn học cấp Cả hai, cùng với cô gái khác tên là Minh Quân và Phùng Mạc, nhóm bốn "nàng tiên nữ" nổi trong lớp hồi cấp Sau khi lên đại học người họ mỗi người một nơi, tình cảm giữa họ hề phai nhạt. Thậm chí sau đi làm, họ vẫn thoảng tụ họp. Chuyên ngành học của Chu Tiểu hoàn toàn khác với Kha – không chỉ khác, Kha thậm chí còn không gọi nổi tên chuyên của cô ấy. Chỉ đại khái là học những thứ bí, tâm linh và khó Sau khi tốt nghiệp, Chu Mục vào làm tại công ty chuyên về nghiên cứu học. Cô ấy thỉnh thoảng kể cho Trần Kha nghe công việc của mình, nhưng vì Kha không hiểu, nên mỗi nghe xong là quên ngay. “Ồ.” Kha đáp lại một hờ hững, thực tế không tâm lắm đến lời Chu Tiểu Mục. “Trải nghiệm? Trải cái gì thế?” Cô thuận hỏi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/chi-giao-do-an-cho-nam-than&chuong=1]

“Hệ thống mới của tớ gọi là hệ ‘Giấc mơ thành hiện thực’…” bên kia, Chu Tiểu Mục đầu thao thao bất tuyệt giới về hệ thống mới công ty đang phát triển. Nói một lúc, cô cảm thấy miệng khô, định uống ngụm rồi tiếp tục, thì nghe đầu dây bên kia truyền đến thở chậm rãi, kéo thậm chí còn kèm chút âm thanh ngáy khẽ… “Trần! Tiểu! Kha!” “Hả?” Trần giật mình tỉnh giấc vì quát của Chu Tiểu Mục. Cô lên, không kìm được mà phàn “Tiểu Mục, cậu làm tớ cả mình… Ơ, cậu xong rồi à?” Nội Chu Tiểu Mục vừa giới quá nhiều từ ngữ ngành và quá huyền bí, lớn cô không hiểu. Cô chỉ hồ nắm được rằng hệ này dường như giúp người ta hiện mong muốn. Còn cách nó giúp hay trên nguyên lý gì, chẳng hiểu gì cả. Chu Mục khẽ hừ một tiếng, Kha, cậu nói đi, chuyện này giúp hay không giúp?” ơi, Tiểu Mục à…” Kha vừa định thoái thác, thì Tiểu Mục lại nói, “Tiểu tớ nhớ cậu nghỉ việc như thế, vẫn chưa được việc mới, đúng Không ngờ Chu Tiểu Mục chuyển sang một chủ đề khác. Kha thở dài, thừa nhận: đúng vậy.” Đây cũng điều khiến cô bất lực nhất khi nghỉ việc. Về định nghỉ việc này, mẹ Trần dĩ nhiên cũng biết, thái độ của hai người là: không phản đối, cũng không hộ. Nỗi vất vả con gái, bố mẹ Trần nhiên đều nhìn thấy, nhưng với năng của họ, họ chỉ giúp con tìm một công Giờ nghỉ việc rồi, cuộc sống này sẽ ra sao? Nói sự vất vả, trong mắt lớn, ai thời trẻ mà khổ sở. Nằm nhà mỗi ngày vẫn có tiền, chuyện tốt bánh từ trên trời xuống sao có thể trúng con gái mình?

“Tiểu Kha, người trải mà công ty tớ sẽ được trả lương đấy. Mỗi năm nghìn tệ – dĩ không có bảo hiểm xã hội trợ cấp gì cả, trong thời gian trải nghiệm hệ cậu vẫn có thể tìm việc Mức lương này không nói là cao, nhưng với hình hiện tại của cậu, cũng như giải được nỗi trước mắt, đúng không?” khi chuẩn bị nghỉ Trần Kha đã thỉnh thoảng hỏi kiến mọi người trong nhóm của bốn cô bạn thân. Chu Mục cũng biết rõ tình hình cô: lương ở viện thiết không cao không thấp, Trần Kha là người tiết kiệm được tiền. Hơn giờ cô sống một bên ngoài, không ở chung bố mẹ, mỗi ngày gọi đồ ngoài cũng tốn một khoản. giờ nghỉ việc rồi, dù trước có chút tiền tiết nhưng bảo hiểm xã và dịch vụ nhà không thể ngừng đóng. Dù đóng mức tối thiểu, mỗi cũng mất khoảng hai nghìn tệ. không ngồi rồi mãi bao nhiêu tiền cũng rốt cuộc không phải kế lâu Chính vì thế, sau khi giao cho Chu Tiểu Mục vụ “Tìm người trải hệ thống mới”, cô lập tức nghĩ ngay đến bạn thân Trần Kha của mình. sa không chảy ra ruộng đúng không nào… Nghe Tiểu Mục nhắc đến vấn đề ngộ, Trần Kha thực động lòng. “Hệ thống phải trải nghiệm trong bao lâu?” Kha hỏi. Chu Tiểu Mục một lát, “Thời hạn dài nhất ba năm. Nhưng cụ vẫn phụ thuộc vào nhiệm Nếu hoàn thành trải nghiệm trước hạn, công ty tớ còn thưởng dựa trên thời gian hoàn Một công việc gần như cho tiền như thế này đương không thể kéo dài vô và việc có thời hạn định cũng là điều dễ hiểu. Kha nằm trên giường lật thêm lần nữa. Ba nếu việc trải nghiệm thống không chiếm quá nhiều gian của cô, thì trong năm đó, chắc chắn đã tìm được một việc ổn định. Thậm chí, bây giờ cô chuyển ngành, năm cũng đủ để đạt được chút thành tựu. thì, vấn đề chính giờ chỉ còn lại: hệ này rốt cuộc yêu cầu cô nghiệm” cái gì? “Hệ thống công ty cậu… yêu cầu tớ nghiệm những gì vậy?” cùng Trần Kha cũng lên chút hứng thú, mặt cô trên mặt trở nghiêm túc hơn. “Hệ của bọn tớ tên là ‘Giấc thành hiện thực’, đúng như tên nó giúp người ta thực hiện muốn. Cụ thể là mong muốn thì cần cậu đến và thực khớp nối hai chiều với thống, sau khi chọn xong xác định được… Nhưng tớ nghe phát triển hệ thống nói rằng thống này được thiết kế để làm ảnh hưởng đến sống bình thường của người trải Dĩ nhiên, điều này cũng phụ vào lựa chọn của chính trải nghiệm.” “Vậy nếu mong muốn được thực hiện thì Nếu mong muốn của hai trải nghiệm mâu thuẫn nhau, hệ thống sẽ ưu giúp ai thực hiện trước?” Kha lập tức nhận ra mâu thuẫn trong hệ này. Chu Tiểu Mục cười: “Hệ này hiện vẫn đang giai đoạn thử nghiệm, nên trả tiền cho người trải Khi hoàn thiện sau dĩ nhiên sẽ bắt đầu thu và không phải ai cũng được nghiệm hệ thống của bọn đâu. Còn bây giờ…” Cô ngừng một chút, rồi nói “Hơn nữa, việc khớp nhiệm có thứ tự trước sau. Nếu mâu thuẫn, đương nhiên sẽ tiên người được khớp sớm hơn… cậu đừng lo mấy chuyện đó cứ xác định nhiệm vụ này trước đã.” “Vậy phải chọn như thế nào?” Trần lại hỏi. “Cái này thì phải đến công ty bọn tự trải nghiệm thôi.” Chu Tiểu nháy mắt, đôi mắt Trần Kha không thấy được đầy ý cười tinh “Nên là, Tiểu Kha, nhất hôm nay cậu đến công ty bọn một chuyến đi. Tớ dẫn cậu đăng ký, làm tục, bắt đầu trải nghiệm từ hôm nay.” “Hả? Hôm nay Kế hoạch ban đầu cô là hôm nay nằm ở nhà cơ mà. Ở đầu kia, giọng Chu Tiểu trầm xuống, “Đúng thế, dĩ nhiên hôm nay. Trần Tiểu sao cậu lại lười như hả?” Bị bạn thân vậy, Trần Kha cũng giận. Cô cười hì hì, lại còn dỗ dành Chu Mục, “Thôi được, tớ rồi, lát nữa tớ ngay… Tiểu Mục, trưa nay cậu ngoài, hai đứa mình đi chung nhé?” “Được chứ.” Chu Mục cũng vui vẻ lại, “Dưới công ty tớ vừa một nhà hàng mới…” Hai bạn thân trò chuyện thêm câu qua điện thoại, rồi quyết thời gian và địa điểm nhau vào buổi trưa, sau đó kết thúc cuộc gọi. điện thoại xong, Trần Kha điện thoại lên gối, người một cái, rồi bước xuống mang dép lê đi vào vệ sinh để dọn

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận