Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 8 / 9  ·  88.9%
CHỒNG TRÁO CON VỚI TIỂU TAM
Chương 8
16/08/2025 22:51· 852 từ

Về phần Hoàng San San, thái độ lạnh lùng của Đình Vân tối qua, cô ta đầu hoảng loạn.

Cô ta vừa mới sinh lo sợ mình thất sủng, nên buổi tối lại nịnh nọt sang đây.

Mà Cố Đình Vân, sau trút bỏ được áp lực lòng, tâm trạng cũng tốt lên, nên thật sự đã mở cửa cô ta giữa đêm, cả hai lút vào phòng khách vụng trộm nhau.

Tôi đang lo không tìm lý do để ly hôn hắn, giờ lý do tự dâng tận cửa, sao tôi có thể nhận lấy?

Thế nên, khi hai kẻ lén lút chui vào phòng tôi lập tức gọi điện báo sát, nói rằng nghi ngờ trong có trộm, nghe thấy bên ngoài tiếng người lạ.

Cảnh sát không chậm trễ, chóng có mặt. Tôi cũng khách sáo, chỉ thẳng về phía khách.

Tôi nói với họ rằng trong có giọng phụ nữ lạ, nghi ngờ là trộm.

Mấy viên cảnh sát nhìn sau đó một người bước giơ chân đá tung cánh cửa.

Bên trong lập tức vang một tiếng hét thất thanh, ánh đèn "tách" một cái bật

Cố Đình Vân và Hoàng San co rúm trong chăn, đảm nhìn cảnh tượng trước mắt.

Còn tôi, thì bày ra dáng đau khổ, tuyệt vọng.

“Các người… các người…”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/ch-ng-tr-o-con-v-i-ti-u-tam&chuong=8]

Cố Đình Vân sợ đến mặt, vội vàng quỳ xuống tôi:

“Vợ ơi, vợ ơi, anh sự sai rồi! Đều là San San dụ dỗ anh!”

9

Cố Đình Vân hoảng loạn, cuồng tìm cách phủi sạch hệ.

Hắn lập tức chỉ tay Hoàng San San, quay sang sát mà nói:

“Người phụ nữ này nửa đột nhập vào nhà tôi, ý quyến rũ tôi!

Tất cả là do cô ta tự tiện xông nhà dân, mau bắt cô ta

Hoàng San San trợn mắt Cố Đình Vân, như thể thể tin nổi mình lại bị bán đứng dễ dàng như vậy.

Còn Cố Đình Vân, vẫn dưới chân tôi, không ngừng xin:

“Vợ ơi, vợ ơi, lần thật sự không phải lỗi anh! Đây là lần đầu tiên, sai rồi, vợ ơi, em tha cho anh được không?”

Cho đến khi cảnh sát lên, nắm lấy tay Hoàng San định áp giải cô ta đồn, cô ta mới bùng nổ.

Cô ta gào lên, chỉ thẳng vào Cố Đình Vân, lớn:

“Kiều Vân, cô có biết Tôi đã sinh cho Cố Vân một đứa con trai rồi!”

“Chính là đứa trẻ chăm sóc dạo trước! Bọn đã bên nhau từ lâu rồi, có phải lần đầu tiên như nói?”

Cố Đình Vân lập tức phắt lại, trừng mắt quát

“Cô nói bậy!”

Hoàng San San cũng chẳng thua, cười khẩy đáp trả:

“Anh dám nói đứa nhà tôi không phải con sao?”

Tôi giả vờ bàng hoàng, sờ nhìn Cố Đình Vân:

“Những gì cô ta nói… phải sự thật không?”

Cố Đình Vân theo phản lập tức lắc đầu:

“Tất nhiên là không rồi ơi! Cô ta nói dối, đừng tin!”

Tôi nhướng mày, giọng lạnh

“Vậy thì anh dẫn đứa đi làm xét nghiệm ADN. kết quả chứng minh không phải anh, tôi sẽ tin.”

Tôi lạnh lùng nhìn điện không ngừng rung lên, từng gọi đến từ Cố Đình Vân.

Hắn vẫn cố chấp, vẫn níu kéo, nhưng có ích chứ?

Tôi không bắt máy, chỉ hắn tuyệt vọng mà thôi.

Tin nhắn cũng tới tấp đến, nội dung vẫn là lời quen thuộc:

"Anh sai rồi, em tha cho anh được không?"

"Anh biết lỗi rồi, đừng hôn mà vợ ơi..."

"Chúng ta có thể làm từ đầu, em đừng tuyệt như vậy..."

Tôi nhếch môi, xóa hết nhắn, không chút do dự.

Lúc hắn phản bội tôi, có từng nghĩ đến cảm của tôi không?

Lúc hắn và Hoàng San đâm sau lưng tôi, hắn từng sợ mất tôi không?

Bây giờ, hắn mới biết

Quá muộn rồi, Cố Đình

Tôi đã chuẩn bị kỹ mọi thứ.

Bằng chứng đầy đủ, đơn hôn đã nộp, tài sản hắn cũng đã mất sạch, ngay căn nhà này cũng không còn về hắn nữa.

Hắn chỉ còn hai bàn trắng, cũng giống như tôi đó—nhưng khác một điều, tôi có bắt đầu lại, còn hắn thì

“Không muốn ly hôn?” Tôi cười, nhìn hắn bằng ánh trào phúng. “Vậy tại sao anh phản bội tôi? Tại sao lại tráo đổi con tôi?”

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận