Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 3 / 9  ·  33.3%
CHỒNG TRÁO CON VỚI TIỂU TAM
Chương 3
16/08/2025 22:49· 931 từ

3

Lời vừa dứt, hắn thấy tôi đứng ở cửa phòng

Ngay lập tức, hắn bước tới, ôm chặt tôi vào

"Em làm anh sợ chết, vợ à. Cơ thể em yếu lắm, đừng tự ý ra nữa, được không?"

Trên người hắn vẫn vương mùi nước hoa của Hoàng Sam, xen lẫn một thứ mùi tưởi khó tả, khiến tôi thấy buồn nôn.

Chỉ cần nghĩ đến vòng tay này vừa ôm chặt người phụ nữ khác, tôi liền thấy ghê tởm.

Tôi nhíu mày, đẩy ra: "Anh tìm tôi có chuyện

Cố Đình Vân sững dường như không ngờ tôi lại thái độ như vậy.

"Không phải... Vợ à, vừa mới sinh xong, cơ thể chưa hồi phục hoàn toàn, không cứ ra ngoài như thế."

"Nghe lời anh, cứ trong phòng bệnh nghỉ ngơi đi, không? Có chuyện gì thì cứ hộ lý và bảo mẫu liệu là được rồi."

Tôi không nhịn được ngẩng đầu nhìn thẳng vào đôi hắn, nhưng lại phát hiện ra không thể phân biệt được là sự dịu dàng chân hay chỉ là sự quan tâm tạo.

Rốt cuộc hắn sợ ra ngoài bắt gặp chuyện xấu của hắn, hay thật sự lo cho sức khỏe của tôi?

Tôi chỉ khẽ gật không nói gì, có chút mỏi leo lên giường.

Cố Đình Vân dường nhận ra trạng thái của tôi đúng, vội vàng hỏi: "Vợ à, sao vậy? Có chỗ nào thoải mái à?"

Tôi lắc đầu: "Không chỉ là hơi mệt thôi."

Dù bây giờ tôi muốn nhìn thấy Cố Đình Vân, tôi vẫn chưa thể lật mặt hắn. Ít nhất là trước tìm được con trai của

Hắn có chút trách nhẹ giọng than phiền: "Ai bảo chạy loạn bên ngoài, sau này ngoan ngoãn ở trong phòng đi."

Buổi tối, Cố Đình ngủ lại trong phòng bệnh.

Những ngày tôi sinh hắn vẫn luôn ở đây với

Thế nhưng đến nửa hắn lại lén lút rời đi.

Tôi biết, hắn đi Hoàng Sam Sam.

Cũng chính lúc này mới nhận ra tại sao ban trên mặt hắn luôn hiện lên mệt mỏi.

Chạy qua chạy lại hai nơi như thế, sao có không mệt được cơ chứ?

Tôi không nhịn được cười lạnh.

Cố Đình Vân đúng biết tận dụng thời gian đến triệt để.

Ban ngày bên tôi, đêm bên Hoàng Sam Sam.

Nhưng hắn đi rồi, cũng không rảnh rỗi.

Tôi lập tức xuống xe của hắn vẫn đậu trong đỗ xe ngầm của bệnh viện.

Đêm đầu xuân vẫn lạnh thấu xương, tôi chui vào của hắn, tìm kiếm camera hành

Nếu Cố Đình Vân còn chút lương tâm, chuyện đưa đi lẽ ra hắn nên tự làm, chứ không phải vờ không nghe thấy rồi vứt kẻ khác xử lý.

Tôi lần tìm đến thứ hai sau khi mình sinh Tôi nhớ rất rõ hôm đó Đình Vân ra ngoài rất

Đến khi hắn lên tiếng khóc của đứa trẻ vang

Ngay khoảnh khắc nghe tiếng khóc ấy, mắt tôi nóng

Con trai tôi… Tôi chưa kịp nhìn mặt con một nó đã bị hắn mang đi.

Tôi sẽ không bao tha thứ cho hai con thú

Đứa trẻ trên ghế khóc nức nở, âm thanh chói vang vọng khắp xe.

Mà lòng tôi cũng thắt lại, nước mắt lặng lẽ xuống.

Cố Đình Vân nhíu tỏ vẻ mất kiên nhẫn, khẽ một tiếng khó chịu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/ch-ng-tr-o-con-v-i-ti-u-tam&chuong=3]

Hắn lái xe rời trung tâm thành phố, chạy thẳng một cô nhi viện ở vùng ô.

Xuống xe, hắn bế trẻ đi vào trong.

Khi trở ra, vòng đã trống không.

Tôi tưởng rằng mình chuẩn bị sẵn tâm lý, nhưng chứng kiến cảnh tượng ấy, tôi nghẹn thở, trái tim như bóp nghẹt.

Hận không thể ngay tức cầm dao đâm thẳng vào Cố Đình Vân!

Đúng lúc này, vào cửa sổ xe.

Cố Đình Vân đứng ngoài cửa kính xe, ánh mắt hoặc nhìn vào bên trong.

“Vợ? Em làm đó vậy?”

4

Tôi lập tức tắt hành trình, mở cửa xe.

Hắn nhìn tôi với khó hiểu, đương nhiên cũng thấy những giọt nước mắt trên mặt

“Em làm gì

Tôi nhìn hắn, lập khóc nấc lên trước để chiếm chủ động: “Anh đi đâu vậy? tìm anh khắp nơi mà thấy!”

Cố Đình Vân sững trong mắt lóe lên vẻ chột “Anh có chút việc gấp, ra nghe điện thoại.”

“Sao em lại tìm đến đây?”

Tôi nghẹn ngào kể: khóc mãi, làm em tỉnh dậy. dỗ thế nào cũng không được, đành xuống tìm anh.”

“Ai ngờ ngay cả cũng không có trong xe! Rốt anh đi đâu?”

Cố Đình Vân lập hoảng hốt, chẳng còn tâm trí xét những điểm bất thường, vội lấy tôi dỗ dành.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận