Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 4 / 9  ·  44.4%
CHỒNG TRÁO CON VỚI TIỂU TAM
Chương 4
16/08/2025 22:49· 910 từ

“Xin lỗi vợ à, này anh sẽ không thế nữa.”

“Anh thề từ giờ không ra ngoài nghe điện thoại ban đêm nữa. Em yên anh sẽ luôn ở em, có gì anh chăm sóc con.”

Tôi dụi đầu vào hắn, khóc nức nở như thể tủi thân. Nhưng chỉ có biết, những giọt nước này là dành cho con ruột thịt của đứa trẻ đã bị họ lén lút mang đi.

Cố Đình Vân đưa quay lại phòng bệnh, đứa trẻ ngủ yên trong xe nôi.

Tôi lên giường, không nhìn lấy một cái.

Nhưng Cố Đình Vân lại ân cần chạm tay lên đứa bé, trông có vẻ lo lắng.

Nhìn cảnh đó, tôi thấy buồn cười, lại càng cảm chua chát và ghê tởm.

Hắn xác nhận đứa không có vấn đề gì mới phào nhẹ nhõm, sau đó đến bên giường tôi, chăn đắp lại cho

Giọng nói dịu dàng: à, em ngủ đi, anh sẽ đây canh chừng."

Mấy ngày sau, tôi tháng, rời khỏi bệnh viện.

Dưới sự yêu cầu tôi, Cố Đình Vân cũng quay công ty làm việc như thường.

Còn tôi thì nhân hội này liên lạc với trợ cũ của mình – Trương

Từ khi tôi bắt chuẩn bị mang thai, Trương Sâm chuyển sang làm việc cho Đình Vân.

Thế nhưng chẳng bao sau khi tôi rời công ty, nghe tin Trương Sâm đột nghỉ việc, nói là về quê phát triển.

Tôi cảm thấy có đó không đúng, nhưng vì lúc tôi yêu Cố Đình Vân mù quáng, hắn nói tôi cũng tin.

Tôi gọi cho Trương quả nhiên nghe được một sự hoàn toàn khác.

Năm đó, từ khi Sam Sam xuất hiện, Trương Sâm cớ bị chèn ép.

Cuối cùng, anh ấy chịu nổi nên mới chủ động nghỉ.

Bây giờ nghĩ lại, ràng là bọn họ sợ Trương phát hiện ra chuyện mờ giữa hai người họ.

Tôi nói cho Trương biết toàn bộ sự thật, anh cũng tức giận không kém.

Từ khi tốt nghiệp học, anh ấy đã đi theo làm việc, tất nhiên sẽ về phía tôi.

Tôi nhờ anh ấy trại trẻ mồ côi trước để tình hình con tôi thế Trương Sâm lập tức ý không chút do

Hôm sau, anh ấy lại, gửi cho tôi một bức

Bức ảnh rõ ràng của một đứa trẻ vừa tròn tháng tuổi.

Dù chưa từng gặp mình, nhưng tôi vẫn nhận ra ngay lập tức.

Điều khiến tôi ngạc hơn nữa là đứa bé trong lại có nét giống với trẻ bên cạnh tôi.

Trông cứ như sinh vậy.

Có lẽ vì cả đều là con của Cố Đình

Tôi nhìn chằm chằm bức ảnh, nước mắt không ngừng

Ai có thể tin một người mẹ như tôi lại có thể nhìn thấy con của mình sau khi chào đời tròn một

Tôi lập tức gọi Trương Sâm: “Sao rồi? Con tôi ổn chứ?”

Trương Sâm đáp: “Trông khỏe mạnh, chắc hẳn Cố tổng không nỡ bạc đãi con của mình. Nhưng viện trại trẻ mồ côi chừng rất nghiêm. Tôi vờ muốn nhận nuôi đứa bé, chỉ vào con của nhưng ngay lập tức viện ôm đứa bé lên nói là không thể.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/ch-ng-tr-o-con-v-i-ti-u-tam&chuong=4]

“Tôi đoán Cố tổng dặn dò gì đó, nên cũng dám để lộ sơ hở.”

Tôi siết chặt điện nghiến răng.

Cố Đình Vân và Sam Sam—hai kẻ khốn kiếp này, lẽ thực sự định để tôi sống trong trại mồ côi cả đời

"Tôi nhất định sẽ bọn chúng cũng phải nếm trải giác này!"

5

Tôi cúp máy, tâm bấp bênh không yên.

Không bao lâu sau, Đình Vân tan làm trở về, thấy tôi ở phòng khách, đứa trẻ thì ở mình trong phòng ngủ.

Hắn lập tức nhíu có chút không hài lòng.

“Vợ à, em làm kiểu gì vậy? Con ở một trong phòng, mà em cũng tâm được sao?”

“Anh thấy em chẳng yêu thương con chút nào!”

Tôi đương nhiên hiểu có ý gì, không nhịn được bật cười lạnh.

“Con càng lớn càng giống anh, tôi còn nghi bị nhầm nữa kìa!”

Lời này vừa thốt cơ thể Cố Đình Vân khẽ nhưng ngay sau đó lại gượng cười.

“Em xem kìa, lại mấy lời giận dỗi rồi đúng

“Anh biết sau khi con, tâm trạng em dễ căng anh chỉ muốn mẹ con có nhiều thời gian dưỡng tình cảm hơn Đừng giận anh mà.”

Hắn ôm lấy tôi, nhẫn dỗ dành. Tôi ngửi thấy nước hoa ngọt nồng trên hắn, không nhịn được buồn nôn.

Tôi đẩy hắn ra, xuống ghế sô pha.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận