Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 7 / 8  ·  87.5%
BẠN CÙNG PHỎNG MỞ TIỆM NAILS
Chương 7
28/09/2025 16:42· 847 từ

“Con chó, tao không biết giữ chỗ nào hả? Mấy trò khốn nạn đó mày bày ra, giờ bị bôi nhọ khắp trường, mày tao sống sao hả?!” ta như phát điên, một cái nối tiếp một cái tát, lặp hành động một cách móc. Triệu Vũ Đồng vì muốn hình tượng "yếu đuối thương" nên lâu nay toàn ăn giờ bị đè ra đánh không sức phản kháng. Cô ta sang tôi và Chu Đào cầu “Miểu Miểu, Đào Tử, tớ với…” “Các cậu không tớ thì cả nhà các cậu sạch đấy!” Có lẽ vì quá cô ta bắt đầu nói năng bạ, thậm chí buông lời rủa. Tôi vốn định thấy đủ rồi thì can, nhưng nghe câu đó thì… thôi, tôi quay tiếp tục giả vờ Cuối cùng, chỉ nghe thấy tiếng nức nở của Triệu Vũ Còn Trần Vọng Nguyệt thì miệng bẩm điều gì đó. không nghe rõ, rồi cũng vào giấc ngủ lúc nào chẳng 12 Chẳng ngờ được, người này đúng là không nào yên ổn. Sáng đã lại ầm ĩ. Chỉ Triệu Vũ Đồng muốn đến với cố vấn chủ rằng Trần Vọng Nguyệt đánh mà Trần Vọng Nguyệt như đã tỉnh táo lại, mạng ngăn cản không cho đi. Thấy Triệu Vũ Đồng chiếm thế thượng phong, lòng tôi không khỏi khó chịu. Tôi “tốt bụng” nhở Trần Vọng Nguyệt một “Vọng Nguyệt à, cậu vẫn nghi ngờ mình bị lây qua dụng cụ làm móng không, hôm trước tôi nghe lẩm bẩm đấy. Thực ra tôi dụng cụ của Vũ Đồng rất sẽ, cậu chắc chắn không vì thế mà bị lây đâu.” “Hơn nữa, hai cậu là thân như vậy, Vũ Đồng nhà lại dám làm dám cho dù thật sự cậu ta sơ ý khiến cậu lây, thì cậu ta chắc cũng sẽ có trách nhiệm Chỉ là, bốn chữ làm dám chịu” bị tôi nhấn rất rõ ràng. Sau đó quay sang nói với Triệu Vũ “Vũ Đồng, tôi tin cậu, vấn chủ nhiệm nhất định làm rõ trắng đen.” Vũ Đồng nghe vậy, lập hoảng loạn. Trần Vọng Nguyệt thì đã nghi ngờ cô từ sớm, như vậy thì đối không thể để cố biết chuyện này được. Chỉ thấy Vọng Nguyệt thay đổi độ, bắt đầu diễn khổ nhục “Thôi bỏ đi, mình chị em tốt mà. Lần mình không so đo cậu nữa.” Cô ta ra vẻ lượng, muốn dừng chuyện đây. Nhưng Trần Vọng Nguyệt không định buông tha cho cô “Mày sợ cái gì! Chúng ta định phải đi gặp cố Quả nhiên, Trần Vọng Nguyệt chưa giờ khiến tôi thất Cô ta túm lấy Triệu Đồng kéo đi thẳng đến phòng của cố vấn chủ Từ xa xa còn thấy tiếng Triệu Vũ xin lỗi. Không rõ cụ xảy ra chuyện gì, nhưng lúc người quay về, vị hoàn toàn đảo ngược. nhiên, giống như kiếp trước. Cố chủ nhiệm sẽ không chuyện bị làm to, còn các kiểu kỷ luật, đuổi ra để đe dọa viên. Hơn nữa, sắp đến kỳ giá cuối năm rồi, cô ấy dám để xảy ra bất kỳ suất nào. Không biết Triệu Đồng đã dùng cách gì yên ổn tiếp tục mở làm móng. Còn Trần Nguyệt thì ngày càng lo lắng, vẻ như đang rơi vào cảm. Đêm khuya ngủ, không ít nghe thấy cô ta hét “Tôi không mắc bệnh xã hội, bàn tán về tôi

13 Hoặc là bùng nổ trong lặng, hoặc là tiêu trong im lặng. Hiển Trần Vọng Nguyệt đã cái đầu tiên, đã vậy còn vô cùng cực đoan. tối, khi tôi còn đang thức điện thoại thì bên ngoài vang tiếng sột soạt. Tôi tức tắt điện thoại, căng tai nghe. Tôi và Triệu Đồng nằm giường đối diện nhau, ràng cảm nhận được tiếng bước đang tiến lại gần giường ta. Tôi tưởng hai người lại thuần đánh nhau nên ngăn cản. Từ sau khi Vọng Nguyệt bị cố vấn trấn cô ta thường xuyên phát điên. từng định chuyển ký túc xá cố vấn không đồng ý. phải ở lại xem hai hề này đánh nhau mỗi ngày. là, lần này, tôi không ngờ... Vọng Nguyệt thật sự lớn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/b-n-c-ng-ph-ng-m-ti-m-nails&chuong=7]

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận