Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Chú Nhỏ Đừng Trốn Em

Chương 4

Ngày cập nhật : 2025-11-16 16:29:48
Chương 4
16
Ngày tôi khỏi bệnh, chỉ thấy thế giới này đẹp đến lạ.
Bài vở online rớt lại rất nhiều, lúc tôi sắp phát điên vì học thì lứa học sinh chúng tôi đã chứng kiến lịch sử.
Kỳ thi đại học bị hoãn một tháng, hôm đó tin tức ngập tràn khắp nơi.
Sau khi quay lại học trực tiếp, mỗi kỳ nghỉ tháng về là Cố Diên Sâm đều nấu riêng cho tôi ăn.
Tôi kinh ngạc vì anh vẫn còn nhớ nhiều chuyện thời cấp ba như thế.
Cho đến một hôm, nửa đêm tôi dậy đi vệ sinh, phát hiện đèn phòng làm việc vẫn sáng.
Tôi rón rén đi qua, khẽ đẩy cửa, thấy anh gục ngủ trên bàn.
Trong máy tính là bài giảng online, trên bàn bày đầy những quyển vở in dấu năm tháng.
Anh nằm ngủ trên bàn, tóc mái trước trán hơi rối, sống mũi cao thẳng, lông mi dài cong nhẹ, ánh sáng dịu từ màn hình hắt lên gương mặt khiến đường nét ngũ quan càng rõ ràng.
Tôi nuốt nước bọt rồi vội vàng lẻn về phòng ngủ tiếp.
Chắc là tôi điên rồi.
Dù phát hiện ban đêm anh tự học thêm để ban ngày dạy riêng cho tôi nhưng tôi không vạch trần.
Hình tượng học bá của Cố Diên Sâm xem như vẫn vững vàng.
Tôi vẫn không biết anh làm nghề gì, sao lại có nhiều thời gian như thế.
“Đúng là chán ghê.”
“Chỉ là kế thừa gia nghiệp thôi.”
Tôi hối hận rồi, đúng là không nên hỏi anh.
Dĩ nhiên, cũng là sau này tôi mới biết, từng có lúc anh vì xã giao mà uống rượu đến mức nôn mửa.
Nhưng lúc nào anh cũng tỏ ra rất ung dung.
Trước mặt tất cả mọi người.
Bao gồm cả tôi.
17
Kỳ thi đại học tôi làm cũng không tệ, Giang Du và Tống Tụng ở quê cũng thi rất tốt.
Giang Du như ý vào một trường TOP ở thành phố B.
Tống Tụng đến thành phố A học cùng trường đại học với tôi.
Hai năm đầu đại học, dịch bệnh vẫn chưa tan, mãi đến đầu năm ngoái thì cuộc sống mới dần dần trở lại bình thường.
Tôi vẫn nhớ ngày đầu tiên nhập học, cũng là Cố Diên Sâm đưa tôi đến trường.
Anh dặn dò rất nghiêm túc, bảo tìm bạn trai phải chọn cho cẩn thận.
Tôi hỏi anh đã từng yêu chưa.
Anh nói dĩ nhiên là từng yêu rồi.
Vậy tức là bây giờ không có, tôi cười rạng rỡ.
Lúc đó anh không hiểu, còn tưởng tôi cười nhạo chuyện anh độc thân.
Sau này anh mới hiểu.
Đến mức nhìn thấy tôi chỗ nào cũng lảng tránh.
Ngày tháng cấp ba như vẫn còn hôm qua, thoắt cái đã lên năm ba đại học.
Sau khi bóng mây dịch bệnh tan đi, tôi và Tống Tụng thường xuyên ra ngoài chơi.
Tôi kể cho cô ấy nghe hết thảy chuyện liên quan đến Cố Diên Sâm, ban đầu cô ấy còn bán tín bán nghi.
Mãi đến lúc nhìn thấy ảnh.
“Vãi?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/chu-nho-ung-tron-em&chuong=4]

Vãi! Cái này mà em không nắm chắc thì phí quá!”
Ừ, cô ấy mê nhan sắc, tôi thấy cũng chẳng đáng tin lắm.
Thế là tôi lại kể thêm một lần nữa cho Giang Du.
Cô ấy sốt ruột, lập tức gọi điện.
“Không phải, anh ta hơn em mười tuổi, em nhìn trúng cái gì ở anh ta chứ?”
Tống Tụng thì nhảy nhót bên cạnh chen vào: “Đẹp trai chứ còn gì nữa, đẹp trai vãi luôn ấy.”
Tôi lẩm bẩm: “Nói với hai người bao nhiêu chuyện thì cuối cùng chỉ nhớ mỗi cái đẹp trai...”
Giang Du thì vốn lý trí: “Bây giờ em 21, anh ta 31, em chấp nhận được nhưng đến khi em 40 là anh ta đã 50 rồi, lúc đó già khú đế thì em chịu nổi không?”
“Em cũng đâu phải không già...”
“Bây giờ anh ta không có người yêu à?”
“Không có.”
“Thế em không thấy đàn ông 31 tuổi mà còn độc thân thì đáng phải suy nghĩ à?”
“Anh ấy bận lắm.”
“Bận á? Chị thấy thời gian của anh ta đều đổ hết cho em rồi.”
“Thôi thôi, đừng nói kiểu cay nghiệt thế… Kệ đi, để em tự nghĩ kỹ lại.”
“Khoan đã, quan trọng nhất là em nghĩ mẹ em với ba dượng em có chấp nhận không? Ông ấy chấp nhận được chuyện em dâu mình lại là con gái nuôi à?”
Tôi nghẹn thở, Giang Du cũng nhận ra giọng điệu mình hơi gắt.
“Em phải nghĩ cho kỹ, đừng để Tống Tụng ở bên cạnh xúi bậy.”
Cô ấy nói đúng.
Dù sao thì anh cũng là chú út của tôi.
18
Tôi nghĩ suốt nửa tháng, đến mức ăn không ngon, ngủ không yên.
Nghĩ tới cùng mới nhận ra thật ra tôi vốn chẳng hề bận tâm đến vấn đề đó.
Thứ tôi nghĩ chỉ là Cố Diên Sâm.
Nghĩ anh hôm nay ăn gì, nghĩ dáng vẻ anh ngủ gục để lộ nửa gương mặt, nghĩ lúc anh cười mắt mày cong cong.
Nghĩ đến giọng nói trong trẻo mà ấm áp của anh gọi tôi: “Tô Dạng.”
Chắc là tôi bị bệnh thật.
Nhưng tôi nghĩ tôi đã nghĩ thông rồi.
Một tối không có tiết học, tôi về nhà ở.
Cố Diên Sâm chưa về, tôi tắm rửa sạch sẽ, thay một chiếc váy ngủ thơm mùi nắng.
Rồi ngồi ở phòng khách xem phim, chiếu đến .
Lơ mơ buồn ngủ, tôi bỗng được ai đó bế lên.
Mở mắt ra, đập vào tầm nhìn là đường viền xương hàm rõ nét và yết hầu khẽ nhô của anh.
Tôi không nhịn được, đưa tay chạm khẽ.
Anh khựng lại, định đặt tôi xuống.
Tôi vội ôm lấy cổ anh: “Cháu thấy hơi đau bụng.”
Anh đặt tôi xuống giường, lúc đó chẳng biết đã mấy giờ khuya, trên người còn vương chút mùi rượu.
Tôi hít thật sâu, chỉ ngửi thấy mùi nước hoa quen thuộc, không lẫn tạp hương nào khác.
“Buông ra.”
Anh cúi xuống, hơi thở phả nơi vành tai khiến tôi ngưa ngứa.
“Cố Diên Sâm.”
Ánh mắt anh khẽ dao động, nhìn thẳng vào tôi, sâu thẳm như biển đêm, như muốn nuốt chửng tất cả.
Đây là lần đầu tiên tôi gọi tên anh, không phải trong cơn giận.
“Ừm?”
Yết hầu anh khẽ trượt lên xuống, cà vạt tuột lơi, rơi ngay bên gối tôi.
Tôi đưa tay kéo nhẹ, buộc anh phải cúi xuống gần hơn.
Ánh trăng len vào, đường nét anh chìm trong bóng tối, vừa rõ vừa mờ.
Đêm rất đẹp.
Anh cũng vậy.
Cho đến khi khoảng cách giữa môi biến mất, cho đến khi chóp mũi khẽ chạm, cho đến khi hơi thở hòa vào nhau.
Nụ chạm vụng về, chỉ kéo dài đúng một giây nhưng dopamine bùng nổ như pháo hoa rực rỡ.
Tim tôi đập loạn, Cố Diên Sâm gỡ từng ngón tay tôi ra, mắt dậy sóng, cố kìm chế mà hơi thở vẫn gấp gáp.
“Tô Dạng.”
“Cháu say rồi.”
19
Sáng hôm sau, Cố Diên Sâm biến mất.
Tránh mặt tôi suốt một tuần.
Còn cố tình nấu cho tôi một bát canh giải rượu.
Rốt cuộc ai mới là người say?
Tôi nhịn một tuần, sau đó mỗi lần tìm anh thì hoặc bận, hoặc chỉ nói có dịp rồi nói.
Cho đến bữa tiệc sinh nhật của Tống Tụng.
“Tô Dạng?”
Giang Du vẫy tay trước mặt tôi.
Tôi sực tỉnh, đầu óc rối như tơ vò.
“Không sao.”
Thế giới của anh đâu thể chỉ xoay quanh tôi.
Những người anh quan tâm… Có tôi.
Nhưng không chỉ mình tôi.
Tối đó chúng tôi rủ nhau đi ăn, gió lạnh cắt da, tôi mở dự báo thời tiết.
Nhiệt độ giảm đột ngột, nhắc tôi rằng mùa đông lại sắp đến.
Không kìm được, tôi khui mấy chai Rio.
Uống đến lâng lâng đến khi tàn tiệc.
Giang Du gục lên vai tôi: “Thật ra… Chị thấy cái cậu Giang Huyền cũng được lắm.”
Tống Tụng vốn đang úp mặt xuống bàn.
Nghe vậy liền bật dậy.
“Chị cũng thấy thế!”
Rồi lại gục xuống.
Tôi chống cằm, mở WeChat.
“Ai da, em đừng nhìn nữa, anh ta sẽ không tìm em đâu.”
Khung chat vẫn dừng ở tin nhắn địa chỉ của lần gọi thoại trước.
Nếu lần này tôi gọi cho anh.
Thì anh có đến không?
Tôi nằm bò trên bàn, bật loa ngoài.
“Alo?”
Là giọng của Cố Diên Sâm.
“Cố Diên Sâm… Cháu uống nhiều rồi.”
“Địa chỉ.”
Tôi bật cười khúc khích, gửi ngay cho anh.
“Cháu ngoan ngoãn đợi đó, đừng đi lung tung.”
Rồi anh cúp máy.
Tôi úp mặt trên bàn, mơ mơ màng màng ngủ thiếp đi.
Có người gọi dậy, trước mắt chỉ thấy một người.
“Tô Dạng? Chú út cô bảo tôi tới đón.”
Chính là người phụ nữ từng cùng Cố Diên Sâm rời khách sạn hôm đó.
“Anh ấy đâu?”
“Anh ấy say rồi, không lái nổi xe.”
Ừm, tôi chợt nhận ra mình chưa từng thấy anh say bao giờ.
20
Tôi mở cửa sổ, gió lạnh buốt ùa vào, đầu hơi choáng nhưng tỉnh táo hơn chút.
“Thường nghe anh ấy nhắc đến cô, hôm nay mới có dịp gặp.”
“Mọi người đều nói sau này nếu anh ấy có con gái thì chắc chắn sẽ thành kiểu ba cuồng con.”
Tôi không nhịn được, liếc sang.
Vốn dĩ Cố Diên Sâm đâu có thích trẻ con.
“Chị là?”
Cô ấy khẽ cười, tôi nghiêng đầu nhìn, cô ấy rất đẹp, gió từ phía tôi thổi qua, hất tung mái tóc cô ấy.
Một mùi nước hoa quen thuộc thoảng qua mũi.
“Bây giờ chắc tính là đồng nghiệp?”
“Sao, trước đây không phải à?”
“Trước kia? Là người yêu.”
Xe rẽ phải ra khỏi con phố nhỏ, nhanh chóng tăng tốc, tầm nhìn bỗng mở rộng.
Gió lạnh buốt ùa vào, tôi kéo cửa kính lên.
Cảm giác như tim mình co rút lại, mỗi nhịp thở đều căng kéo một sợi thần kinh.
Trong xe rơi vào im lặng, Giang Du và Tống Tụng ngủ gà gật ở ghế sau.
Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, đắm trong màn đêm vô tận, bỗng nhớ đến lần đầu gặp anh.
Trên bàn ăn, mẹ tôi hỏi chuyện tình cảm của anh.
“Dạo này với bạn gái thế nào?”
“Cũng ổn.”
“Có tính đến chuyện kết hôn chưa?”
Tôi ngồi ngay giữa, chỉ nghe thấy anh khẽ ừ một tiếng, kèm theo nụ cười.
Nhưng chẳng bao lâu sau tôi nghe nói họ đã chia tay.
Còn lý do thật sự thì lúc đó tôi cũng không mấy quan tâm.
Có lẽ anh không hẳn ghét trẻ con.
Chỉ là từng có một thời điểm anh cũng muốn cùng người mình yêu lập nên một gia đình.
Ngực tôi bỗng nghẹn lại, men rượu khiến tôi lấy hết can đảm quay đầu.
Cắn răng, buột miệng hỏi:
“Vậy sao Cố Diên Sâm lại say?”
“Hả?”
Cô ấy thoáng ngạc nhiên nhưng chỉ trong chớp mắt.
Giọng điệu vẫn bình thản và dịu dàng:
“Còn vì sao nữa, chẳng lẽ tôi uống được chắc.”

Bình Luận

0 Thảo luận