Chương 6
26
Cuối cùng cửa thang máy cũng mở ra.
Bên ngoài là Tống Tụng, thậm chí cả Giang Du mà chính tôi đã tiễn đi.
Còn có một nhóm bạn thân hay đi cùng.
Giang Huyền buông tôi ra.
Mắt Tống Tụng đỏ hoe, òa khóc nức nở.
“Giang Huyền!”
“Muốn đi thì đi, làm mấy trò cảm động này để làm gì chứ!”
Thì ra mọi người đều đã nhìn thấy pháo hoa.
Giữa lúc cả đám ồn ào, Giang Du kéo tôi sang một bên.
“Chị đã nói rồi, cậu ấy ổn lắm mà.”
“Trời đất, chị sống từng này năm mà đây là lần đầu tiên thấy chị như NPC trong tiểu thuyết đó.”
Tôi lau nước mắt, nghi hoặc nhìn cô ấy.
“Kiểu như nam chính tỏ tình với nữ chính, còn chị chỉ có may mắn đứng bên cạnh nhìn thôi.”
Nói rồi, Giang Du cũng đỏ mắt, đưa tay lau lệ.
Tôi hít sâu một hơi, nghiêm túc đặt tay lên vai cô ấy.
“Anh ấy chưa từng tỏ tình với em, trong câu chuyện của chúng em, anh ấy sẽ có nữ chính thuộc về riêng mình, em cũng sẽ có nam chính thuộc về riêng em, còn trong câu chuyện của chị, chị chính là nữ chính tỏa sáng rực rỡ.”
“Khỉ thật, chị là sinh viên xuất sắc hàng top, em không cho phép chị nói mình như thế, phiền chị soi gương nhìn lại cho rõ đi, chị có biết mình ưu tú đến mức nào không hả?”
Tôi vừa nói dồn một tràng, Giang Du sững người, nước mắt lăn dài thành từng giọt.
Tôi ôm chặt lấy cô ấy.
Tựa như là đang an ủi cô ấy.
Cũng tựa như đang nhắc nhở chính mình.
“Trong câu chuyện của mỗi người, chẳng ai có thể hoàn hảo trọn vẹn.”
“Ai cũng có những tiếc nuối riêng.”
“Nhưng điều đó không thay đổi được sự thật, chúng ta vẫn là nhân vật chính trong câu chuyện của chính mình.”
27
Đây là một khu nghỉ dưỡng mới đưa vào khai thác.
Nhà hàng của Giang Huyền cũng không hẳn là nhà hàng bình thường, đúng hơn phải gọi là một tòa lâu đài sang trọng kết hợp khách sạn và nhà hàng.
Ăn xong thì đến tiết mục giải trí.
Giang Huyền một mình ra ban công hóng gió.
Tôi bước theo.
“Không lạnh à?”
Cậu ấy nghiêng đầu, không trả lời thẳng.
“Tô Dạng, tuy ngoài miệng tôi luôn nói không sao cả.”
“Nhưng đôi lúc vẫn thấy khó chịu lắm.”
Ngực tôi nghẹn lại, đứng cạnh cậu ấy, khẽ nói.
“Tôi cũng rất khó chịu.”
Cậu ấy hơi nheo mắt, khóe môi nhếch lên thành một nụ cười chẳng mấy thiện ý.
“Nói tôi nghe đi.”
Tôi nhìn chằm chằm dãy núi phủ tuyết trắng mênh mông phía xa.
“Tôi thích chú út của mình.”
“Chúng tôi không cùng huyết thống.”
“Nhưng anh ấy vẫn là chú út của tôi.”
Ngoài Tống Tụng và Giang Du thì không một ai khác biết chuyện này.
Lời vừa buông ra, tôi có cảm giác như hòn đá nặng trong ngực rơi xuống.
Quay đầu lại, tôi bắt gặp ánh mắt biến ảo khó lường của Giang Huyền.
Cậu ấy như không biết nên nói gì nhưng tôi nhìn ra được sự kinh ngạc.
“Giang Huyền.”
“Không phải vì cậu không đủ tốt mà là vì tôi đã có người mình thích rồi.”
Cậu ấy nhìn tôi chằm chằm, rất lâu sau mới gật đầu vành mắt dần đỏ lên.
Tôi khựng người nhưng cậu ấy đã nhanh chóng quay mặt đi.
“Haiz, nếu cậu không nói thì tôi còn tưởng là do tôi chưa đủ tốt.”
Tôi đưa tay, khẽ vỗ lên lưng cậu ấy.
“Xin lỗi… Rồi cậu cũng sẽ gặp được nữ chính của riêng mình thôi, biết đâu ra nước ngoài lại gặp ngay ấy chứ.”
“Còn nữa, cảm ơn cậu vì màn pháo hoa đó.”
“Tôi nói thật, nếu vừa rồi có ai quay lại, sau này bia mộ tôi nhất định sẽ đặt một mã QR, quét vào chính là đoạn video ấy.”
Cậu ấy bật cười, chẳng rõ bị chạm đúng chỗ nào, cười đến mức gập cả người.
“Gì thế, chỉ khen cậu vài câu thôi mà cười thành ra vậy.”
Cậu ấy lau nước mắt, lấy lại bình tĩnh thì mặt đã đỏ bừng.
Rồi bất ngờ ôm chặt lấy tôi.
Tôi vùi trong ngực cậu ấy, hơi thở nghẹn lại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/chu-nho-ung-tron-em&chuong=6]
Nhưng vẫn đưa tay ôm đáp lại.
“Sau này gặp lại, Tô Dạng.”
“Gặp lại sau này, vẫn là bạn.”
Đêm bão tuyết hôm đó, trên ban công Giang Huyền ôm tôi thật chặt.
Cảm giác ấy rất lạ.
Không phải rung động.
Mà là may mắn.
May mà chúng tôi vẫn là bạn.
28
Chuyến bay của Giang Huyền là vào ngày hôm sau.
Những người khác đều ở lại khách sạn trong khu nghỉ dưỡng.
Tôi bỗng nhớ lúc đi Cố Diên Sâm từng dặn.
Bảo khi nào muốn về thì nhắn cho anh, anh sẽ tới đón.
Mở khung chat ra, tin nhắn vẫn dừng lại ở bức ảnh xâu kẹo hồ lô anh gửi.
Tôi gõ vài chữ rồi lại xóa.
Lặp đi lặp lại.
Rốt cuộc vẫn chẳng gửi gì.
Ngày hôm sau cả nhóm cùng ra sân bay tiễn Giang Huyền.
Cậu ấy dụi mắt: "Tôi là ra nước ngoài chứ có phải chết đâu mà mấy người làm ầm lên thế này khiến tôi còn chẳng muốn đi nữa.”
“Xì xì xì, đừng nói linh tinh.”
“Còn đang ngồi máy bay đấy.”
Cậu ấy bất đắc dĩ hừ một tiếng.
Khoảnh khắc cuối cùng chạm mắt tôi, cậu ấy để lộ chiếc răng nanh, giơ điện thoại lên vẫy.
Tôi mở điện thoại.
“Giang Huyền: Nguyện vọng khác của cậu là được ở bên anh ta sao.”
“Giang Huyền: Không thử thì sao biết là không thể thành hiện thực.”
“Giang Huyền: Dù thế nào thì tôi cũng mong cậu hạnh phúc.”
Tôi mỉm cười với cậu ấy, ra hiệu bảo cậu ấy mau đi.
Tiễn Giang Huyền xong, Giang Du cũng phải đi.
“Hu hu, sau này mọi người nhất định phải qua thành phố B tìm mình đấy.”
Tôi và Tống Tụng cùng gật đầu, tiễn cô ấy vừa đi vừa ngoái lại từng bước.
“Sao giờ, về trường à.”
Tôi bực bội vò tóc.
“Ừm… Em về nhà thì hơn, chị về trường trước đi.”
Cô ấy vỗ vai tôi: "Được.”
Tôi không để Cố Diên Sâm đến đón.
Một mình ngồi tàu điện ngầm trở về.
Thật ra tôi về nhà chẳng cần lý do gì.
Trong những ngày cố gắng trốn tránh đó tôi luôn tìm cho mình một cái cớ để quay lại.
Ví như tôi muốn lấy quần áo.
Ví như tôi muốn về nghỉ ngơi.
Nhưng lúc này dòng cảm xúc cuồn cuộn trong lòng lại nói với tôi.
Rằng tôi chỉ là muốn gặp anh thôi.
29
Khoảnh khắc đẩy cửa bước vào, Cố Diên Sâm đang nằm trên sofa.
Anh mặc đồ ở nhà.
Tôi khẽ khàng ngồi xổm xuống, ngồi lên tấm chăn lông.
Đúng lúc đó, anh mở mắt.
“Về rồi à.”
Giọng anh hơi khàn.
Tôi gật đầu: "Chú tỉnh lâu chưa.”
“Cũng không ngủ, chỉ nhắm mắt một lát thôi.”
“Cả đêm chú chưa chợp mắt à.”
Anh chớp mắt: "Cháu đi ăn với bạn nam, tin nhắn cũng chẳng trả lời, tôi lo lắng chẳng lẽ không bình thường sao.”
“Không bình thường.”
Tôi và anh chỉ cách nhau một khoảng rất gần, anh vẫn nằm nghiêng, ánh mắt dõi vào tôi.
Như mang theo oán trách.
“Cháu đâu còn là trẻ con, có gì mà không bình thường.”
Anh khép mắt, hàng mi dài rũ xuống, đẹp đến lạ.
“Cháu cũng sẽ yêu đương.”
“Cũng sẽ có những mối quan hệ bình thường.”
“Không bình thường sao?”
“Sau này biết đâu cháu sẽ có nhà riêng, chuyển ra ngoài ở, thậm chí sống cùng người khác.”
“Không bình thường sao.”
“Chẳng phải ai cũng vậy sao.”
Nói đến đây tôi nghẹn lại.
Cố Diên Sâm chống tay lên sofa ngồi dậy.
Có lẽ vì cả đêm chưa chợp mắt, gương mặt anh thoáng vẻ mệt mỏi.
“Bình thường.”
“Đây là hai chuyện khác nhau, làm trưởng bối lo cho cháu gặp phải người không tốt cũng là bình thường đúng không?”
“Trưởng bối?”
“Chú lo cho cháu là lấy thân phận trưởng bối sao?”
“Giang Huyền rất tốt, nếu cháu ở bên cậu ấy thì chú có chúc phúc không.”
“Cố Diên Sâm.”
Sống mũi tôi bỗng cay xè, quay người chạy thẳng vào phòng ngủ, khóa chặt cửa.
Lồng ngực phập phồng dữ dội, tim như muốn bật ra khỏi cổ họng.
Ngay lúc xoay chốt cửa, nước mắt đã trào xuống.
Tôi thấy mình nên sớm thu dọn đồ đạc để rời khỏi nơi này.
Còn một năm nữa là tốt nghiệp, đến lúc đó tôi có thể tự thuê nhà, đi làm kiếm sống.
Có lẽ sau này trừ những ngày lễ tết thì chúng tôi cũng sẽ chẳng còn gặp lại.
Tôi kéo rèm cửa ra, ngoài kia bão tuyết mịt mù.
30
“Tô Dạng, mở cửa.”
Nhìn chằm chằm trận tuyết trắng xóa ngoài kia, tôi chỉ thấy tim mình cũng thắt lại.
Tôi vùi đầu vào gối, ép bản thân cắt đứt với mọi thứ.
Trong phòng tối om không bật đèn.
Tôi bắt đầu nhớ lại từng khoảnh khắc từ khi quen Cố Diên Sâm.
Thật ra có thể gặp được anh vốn dĩ đã chẳng dễ dàng gì.
Nếu không thì giờ này tôi có khi đã chết trong tay người ba không biết xấu hổ ấy.
Vào một ngày mùa đông nào đó, có lẽ sẽ thành ngày giỗ của tôi.
Tôi thậm chí còn chẳng có cơ hội gặp một người tốt như Giang Huyền.
Cũng sẽ không nhìn thấy một màn pháo hoa rực rỡ vì mình.
Lại càng chẳng thể có cái mã QR khắc trên bia mộ.
Thậm chí ngay cả tấm bia mộ cũng chưa chắc có.
Có lẽ chỉ tan theo cơn tuyết hiếm hoi của miền Nam và biến mất cùng ánh bình minh ngày hôm sau.
Dòng ký ức cuốn tôi rơi vào hố sâu hun hút.
Khóc đến mức tai cũng ong ong.
Một lực mạnh mẽ kéo tôi bật dậy.
Trong màn nước mắt nhòe mờ.
Cố Diên Sâm hôn chặt lấy tôi.
Anh giam tôi trong vòng tay, bàn tay ấn chặt sau gáy, nụ hôn xông thẳng dữ dội, chẳng có chút dịu dàng.
Tôi bị nụ hôn bất ngờ ấy cuốn đến quay cuồng.
Khi nghẹt thở, tôi khẽ bấu vào cánh tay anh.
Cố Diên Sâm buông tôi ra.
Không biết là vì khóc đến ngẩn người hay do nụ hôn làm cho choáng váng.
Tôi ngơ ngác đứng đó, mắt dừng lại trên sắc đỏ hồng nơi đôi môi anh.
“Xin lỗi.”
Anh ôm tôi vào lòng.
Tôi cảm nhận rõ hơi ấm từ lồng ngực anh, bên tai là nhịp tim dồn dập.
Chậm nửa nhịp tôi mới siết chặt lấy anh, sợi dây ký ức căng chặt, khoảnh khắc này bỗng “phựt” một tiếng mà đứt đoạn.
“Xin lỗi, em muốn thế nào cũng được, đừng khóc nữa có được không.”
Nghe vậy môi tôi run lên rồi òa khóc.
Sự căng thẳng của anh trong khoảnh khắc đó tôi cũng cảm nhận được rõ ràng.
“Cố Diên Sâm, sao anh cứ mãi né tránh em.”
“Tại sao lại trốn không gặp em, tại sao để bạn gái cũ tiễn em, tại sao còn dùng cùng loại nước hoa như chị ấy, tại sao rõ ràng cũng thích em mà vẫn giả vờ chỉ là chú út của em...”
Tôi càng nói càng nghẹn ngào.
Cố Diên Sâm vụng về lau nước mắt trên mặt tôi.
“Em đừng bắt anh phải nói xin lỗi.”
Anh hôn khẽ lên khóe mắt tôi: "Anh để cô ấy tiễn em là vì khi đó chỉ có mỗi cô ấy là con gái, anh cũng không yên tâm để một người đàn ông đưa mấy cô gái say khướt về.”
“Nước hoa anh dùng quen rồi, hôm nào dẫn em đi đổi loại khác.”
“Anh phải cân nhắc quá nhiều, sợ anh trai và chị dâu liên thủ đẩy anh ra khỏi nhà thì sao.”
“Em còn đang học đại học, anh sẽ làm lỡ mất thời gian của em...”
“Đừng nói nữa.”
Trong ánh mắt ngỡ ngàng của anh, tôi ôm chặt lấy cổ anh, lấy môi ngăn lại.
Giữa những chất vấn rối loạn và cơn sụp đổ, tôi không muốn nghe thêm bất kỳ lời giải thích nào từ Cố Diên Sâm.
Ngoài kia bão tuyết cuồn cuộn, tôi chọn một nụ hôn thật dài để chứng minh rằng điều ước của tôi đã thành sự thật.
Với tôi, mùa đông không còn là những từ ngữ lạnh buốt đến cắt da cắt thịt nữa.
Tôi nghĩ rằng chính mùa đông này tôi đã gặp được vị thần biết mềm lòng.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận