Chương 3
11
Tôi giữ chặt lấy áo khoác, lùi một bước, bảo vệ ở cổng nghe tiếng động chạy lại: “Làm gì đấy, làm gì thế, ông là ai?”
“Tôi là ba nó! Tôi nói chuyện với nó thì sao?”
“Thật không đấy?”
Giọng bảo vệ có chút mất kiên nhẫn, hốc mắt tôi nóng ran, không kìm được mà lắc đầu.
“Ông ta không phải...”
Nghe vậy, ông ta khựng lại, tay đang lục túi áo tôi cũng ngừng, ngẩng đầu trừng mắt rồi tát thẳng vào mặt tôi.
“Ba mày mà mày cũng không nhận ra? Giống hệt con mẹ mày, đồ không biết xấu hổ...”
Má tôi bỏng rát, nước mắt trào ra không kìm nổi.
Đúng lúc ấy một bóng người bất ngờ lao tới, đẩy ba tôi ngã nhào xuống đất, đầu ông ta đập mạnh xuống nền xi măng, vang lên một tiếng nặng nề.
Bảo vệ vội chạy lại can ngăn, túi hoa quả rơi tung tóe, vấy đầy đất, trong tầm mắt nhòe lệ, tôi nhìn thấy Cố Diên Sâm.
12
Anh ôm chặt lấy tôi, khẽ thì thầm.
“Mẹ cháu nhờ tôi mang ít đồ cho cháu.”
“Xin lỗi, tôi đến muộn rồi.”
Trên người anh không còn mùi nước hoa lần đầu gặp nữa, chỉ còn hương gió lạnh quẩn quanh, vừa giống nhựa thông vừa giống bãi cỏ phủ sương.
Tôi không thích mùa đông.
Ở miền Nam mùa đông không có sưởi, cái lạnh thấu tận xương.
Ba tôi giận thì nhốt tôi ngoài cửa, tiếng ông ta đánh người vẫn vọng ra qua cánh cửa cách âm chẳng mấy tốt.
Không biết bao lần, hàng xóm bắt gặp tôi ngủ ngoài cửa.
Hôm sau ông ta uống rượu, cười hềnh hệch, chỉ vào tôi rồi bảo tôi mạng lớn, thế mà còn chưa chết cóng.
Mùa đông, quần áo rất đắt, tôi mặc đi mặc lại chỉ vài bộ, tay áo đều đã sờn rách.
May mà từ sau cấp hai tôi cũng chẳng cao thêm nữa, mét sáu mấy, cũng không tính là lùn.
Tôi không thích mùa đông.
Đại khái tất cả chuyện buồn, đến mùa đông, chỉ vì gió rét cắt da mà trở nên càng lạnh lẽo và đau đớn hơn.
Nhưng sự ấm áp của tôi cũng đến vào mùa đông.
Giữa lúc bão tuyết, cô bé bán diêm đã gặp được vị thần mềm lòng của mình.
13
Sau đó tôi chuyển trường, cân nhắc nhiều điều kiện, cuối cùng dọn đến thành phố A.
Cố Diên Sâm lớn lên ở đây, một mình sống trong căn hộ hơn hai trăm mét vuông, mẹ tôi nói anh còn có một căn viện nhỏ đứng tên, thêm cả một biệt thự ở ngoại ô.
Ồ thì ra anh giàu như vậy.
Tôi học cấp ba ở ký túc xá, mỗi kỳ nghỉ tháng lại về nhà chú út.
Đôi khi mẹ và chú Cố sẽ đến thăm tôi, bà nói: “Thực ra chú út và chú của con không mấy thân, họ là anh em cùng mẹ khác ba, trước đây chú út sống cùng mẹ mình ở thành phố A, sau này mẹ chú ấy tái giá, đến cấp ba mới bắt đầu qua lại.”
So với chú Cố, hình như tôi ở cạnh chú út nhiều hơn.
Có vẻ anh không biết nấu ăn.
Tháng nghỉ đầu tiên tôi về, anh gọi đồ ăn ngoài.
Tháng nghỉ thứ hai tôi về, anh nấu mì.
Tháng nghỉ thứ ba tôi về, cuối cùng anh cũng nấu cơm, trứng xào cà chua.
Sau đó trên bàn lần lượt có thêm ớt xanh xào thịt, thịt kho cà tím, sườn hầm...
Hình như anh luôn nghĩ tôi hay buồn nên thường kể vài chuyện linh tinh.
Sau này tôi mới biết thì ra anh nghe chuyện có thiếu niên nhảy lầu, anh sợ tôi cũng sẽ tự sát.
Tôi cười nói: “Chú sợ căn nhà này của mình bán không được à?”
Anh lại rất nghiêm túc, chưa bao giờ có vẻ mặt trịnh trọng đến thế, nói mà khiến sống mũi tôi cay cay.
“Đừng nói linh tinh, nếu không vui thì nói với tôi, trên đời này vẫn còn nhiều người quan tâm đến cháu.”
Tôi nghĩ có lẽ đêm hôm đó sau khi tận mắt chứng kiến cái tát kia thì trong lòng anh đã để lại bóng mờ.
“Bao gồm cả chú sao?”
“Bao gồm.”
Tôi nhìn chằm chằm anh, năm đó tôi học lớp 11, còn anh thì đã đi làm rồi.
Hình như tôi luôn quên mất việc mình là cháu gái anh, dù giữa chúng tôi không có quan hệ máu mủ.
14
Lên lớp 12, dịch bệnh bùng phát.
Tôi bắt đầu học online ở nhà, anh cũng làm việc tại nhà.
Bình thường tôi gọi anh là chú út, lúc giận thì gọi thẳng tên.
Thỉnh thoảng anh sẽ nhắc tôi, nói tôi không biết tôn trọng trưởng bối.
Buồn cười, anh thì từ trước đến giờ có bao giờ thương trẻ con.
Thấy con nít là né sang đường khác, bảo ồn đến nhức cả đầu.
Năm học online đó, có một bộ phim hot chiếu.
Ban ngày tôi xem, buổi tối cũng xem.
Xem đến mức quầng thâm mắt sắp rớt xuống cằm, ngày nào mở miệng ngậm miệng cũng đều là Lý Tử Duy.
“Cháu thích Lý Tử Duy lắm.”
Lúc ăn cơm, nghe vậy anh nhếch môi cười:
“Ai là Lý Tử Duy?”
“Không có gì, chú không biết đâu.”
“Nói đi, cháu nói thì tôi sẽ biết.”
“Được thôi.”
“Anh ấy rất đẹp trai, cười lên thì rất đẹp nhưng có hơi tự phụ, tuy vậy cũng chẳng ảnh hưởng gì.”
“À? Nghe hơi quen nha.”
“Sao? Chú từng gặp rồi à?”
Cố Diên Sâm không biết xấu hổ, đưa tay chỉ vào mình.
“Ờ, đúng là cũng hơi tự phụ.”
Anh cười rồi, lúc đó tôi mới nhận ra anh không hề nói dối, Cố Diên Sâm cười lên thật sự rất đẹp.
Anh có một đôi mắt đào hoa, lông mày sắc nét nhưng không hề lạnh lùng, ánh mắt anh dịu dàng, bình thản, lúc cười như chứa cả một dòng suối trong veo.
Thật ra tôi lừa anh.
Tôi không hề thích Lý Tử Duy.
Tôi thích anh.
Tôi thích Cố Diên Sâm.
15
Dịch bệnh đến bất ngờ nhưng kéo dài mãi không dứt.
Trong khoảng thời gian ai cũng căng thẳng đề phòng, tôi dương tính.
Tôi vui vẻ nhận vé nhập viện cách ly.
Hôm vào viện tôi không kìm được mà bật khóc.
Điện thoại toàn là tin tức dồn dập, số người chết vì dịch mỗi ngày đều tăng vọt.
Tôi nghĩ có lẽ cả đời này tôi sẽ không gặp lại Cố Diên Sâm nữa, cũng không gặp lại mẹ nữa, cũng không gặp lại Tống Tụng và Giang Du nữa.
Cổ họng tôi khó chịu, như có dao cứa nhưng tôi vẫn không nhịn được mà khóc òa.
Càng khóc thì cổ họng càng đau, càng đau lại càng thấy mình sắp không sống nổi, nghĩ đến đó lại càng muốn khóc, đúng là một vòng luẩn quẩn.
Cố Diên Sâm đeo khẩu trang định ra ngoài tiễn tôi nhưng bị bác sĩ chặn lại.
Bác sĩ dặn anh sau đó phải đi làm xét nghiệm axit nucleic rồi vội vàng đi đón người tiếp theo.
May mà tôi có điện thoại.
Quãng thời gian đó ngoài uống thuốc và nghỉ ngơi thì tôi chỉ biết xem điện thoại.
Mỗi ngày tôi thay phiên trò chuyện với vài người, sau này mới biết rằng hóa ra lúc đó ai cũng rất căng thẳng.
Chỉ sợ ngày hôm sau tôi không còn nữa.
Chính lúc ấy tôi mới thật sự hiểu câu Cố Diên Sâm từng nói.
Trên đời này vẫn còn rất nhiều người quan tâm đến tôi.
Bao gồm cả anh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/chu-nho-ung-tron-em&chuong=3]
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận