Chương 5
21
Giang Du ở lại thành phố A hai ngày, sáng hôm sau khi kéo rèm cửa ra thì tuyết đã phủ dày đặc.
Tôi tiễn Giang Du, còn Tống Tụng thì về trường.
Mỗi khi trời trở lạnh tôi thường nhờ Cố Diên Sâm mang cho mấy bộ đồ dày.
Nhưng hôm nay giẫm lên lớp tuyết trắng, hít hít mũi, tôi nghĩ vẫn nên tự về lấy thì hơn.
Ban đầu định đi tàu điện ngầm về nhà.
Nhưng rồi lại nghĩ đi bộ cũng được, đi bộ cũng hay.
Về đến nơi chắc mất chừng một tiếng.
Một tiếng có lẽ cũng đủ để nghĩ cho rõ rốt cuộc mình còn muốn thích Cố Diên Sâm nữa không.
Tuyết rơi trắng xóa, tôi quấn chặt áo, đeo tai nghe, vang lên khúc .
Trong đầu bỗng hiện lại một cuốn phim, kéo tôi về ngày đông năm trước, khi ở nhà cày Stranger Things.
Tôi thích cuộn mình trên sofa xem phim, nhất là những ngày đông.
Phòng khách có cửa sổ sát đất thật lớn, ngoài kia tuyết bay, trong nhà ấm áp, góc tường còn có lò sưởi bập bùng lửa.
Đó hẳn là cuộc sống mà tôi từng mơ ước.
Cố Diên Sâm không thích xem phim, mỗi lần tôi bật tivi thì anh đều ôm máy tính hoặc tạp chí rồi lẳng lặng đi vào phòng sách.
Mỗi lần anh đi ngang qua trước mặt, tôi lại cố tình duỗi chân ra chắn đường anh.
Sau đó anh rút kinh nghiệm, lần nào cũng vòng ra sau sofa.
“Tổng giám đốc Cố bận thế cơ à? Ở lại xem với cháu một lát đi.”
Anh liếc tôi một cái đầy oán trách, rõ ràng chẳng thích cách gọi đó.
“Thế cháu làm thay nhé?”
Anh khẽ lắc cái laptop trong tay.
Tôi trừng mắt: “Đúng là đồ cuồng việc, có bạn gái mới lạ.”
Đúng vậy, tôi đã thử anh không biết bao nhiêu lần như thế.
“Còn cháu, suốt ngày ru rú ở nhà thì kiếm đâu ra bạn trai?”
Khi ấy làm sao Cố Diên Sâm biết được.
Tôi chỉ muốn tìm anh thôi.
22
Đi ngang qua tiệm kẹo hồ lô quen thuộc, tôi mua một xâu hồ lô nếp.
Cố Diên Sâm không hảo ngọt, một ly trà sữa nửa đường cũng đủ khiến anh khó chịu.
Quán này kẹo hồ lô vừa ngon vừa rẻ.
Lần đầu nhờ anh mua giúp, rõ ràng chẳng hề tiện đường.
“Đã là kẹo hồ lô thì đâu chẳng giống nhau, nhất định phải ăn ở đây sao?”
Nhưng anh vẫn đi mua.
Về đến nhà, người còn dính đầy bụi tuyết.
Tôi cắn một miếng, vị quen thuộc, dẻo ngọt.
Không biết Cố Diên Sâm thích kiểu con gái thế nào, tôi nghĩ mãi cũng chẳng ra.
Trước kia hỏi anh còn sẽ nghiêm túc suy nghĩ.
Sau này có lần nghe trợ lý nói Tổng giám đốc Cố từng bị một người đàn ông tỏ tình.
Tôi lại hỏi, anh nghiến răng nghiến lợi đáp.
“Con gái là được.”
Mãi đến hai hôm trước tôi mới gặp bạn gái cũ của anh.
Ngồi trong xe, trên người cô ấy thoang thoảng mùi nước hoa quen thuộc.
Nhiều năm nay tôi chỉ từng ngửi thấy mùi hương đó trên người Cố Diên Sâm.
Đêm đó anh có hơi say nhưng vẫn còn giữ được mấy phần tỉnh táo.
Tôi cố ngửi xem có lẫn mùi hương nào khác không nhưng chẳng có.
Có lẽ bao năm nay anh vẫn luôn giữ liên lạc với bạn gái cũ.
Dù đã chia tay từ lâu nhưng cô ấy vẫn dùng cùng một mùi nước hoa.
Nghĩ đến đây tôi thấy mối tình thầm kín cẩn trọng bấy lâu của mình thật nực cười.
Người ta coi tôi như cháu gái.
Còn tôi lại muốn lên giường với người ta.
Thế thì ra thể thống gì?
Điện thoại trong túi rung lên.
Tôi ném que hồ lô, lấy máy ra xem.
“Giang Huyền: Tối nay rảnh không? [Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/chu-nho-ung-tron-em&chuong=5] Quán mới khai trương, mời cậu ăn cơm.”
Nhà Giang Huyền làm về ẩm thực, nghe nói thời dịch suýt phá sản, sau đó mở cửa lại thì dựng được thương hiệu mới.
“Được.”
Tôi chợt nhớ đến lời Giang Du từng nói: “Thật ra tớ thấy Giang Huyền cũng được đấy.”
Cậu ấy đúng là tốt nhưng trước giờ tôi chưa từng nghĩ theo hướng đó.
Giống như thể nếu con đường phía trước không có Cố Diên Sâm thì cũng chẳng có ai khác.
Nhưng… Có thể sao?
Như vậy thì có ý nghĩa gì?
Tôi dựa vào đâu mà bắt anh phải bỏ qua tất cả chuẩn mực đạo đức để ở bên tôi?
Dựa vào đâu mà ép buộc biến sự quan tâm và tốt bụng của anh thành tình cảm?
Nghĩ đến đây tim tôi như bị xé thành từng sợi, trần trụi giữa trời băng giá, tuyết từng trận từng trận rơi xuống, chỉ thấy lạnh buốt dần lên.
Thật ra đây chỉ là một mối tình đơn phương không có kết quả, chỉ thuộc về riêng tôi, khởi đầu vào mùa đông thì cũng nên kết thúc trong mùa đông.
23
Tôi đứng trước cửa, vẫn còn nghĩ không biết anh có ở nhà không.
Khoảnh khắc tiếp theo, cửa đã mở ra.
“Sao không gọi tôi đi đón.”
Cố Diên Sâm mặc sơ mi, quần tây, chân xỏ đôi dép.
Tôi tránh ánh mắt anh.
“Tự về cũng thế thôi.”
Tôi lấy đôi dép ra, cúi đầu định thay, tuyết trên mũ ào xuống đất, vùi trong tấm thảm lông.
Tôi hít sâu một hơi, lại lấy thêm một đôi dép mới.
Khóe mắt liếc thấy Cố Diên Sâm vẫn đứng bên cạnh, tôi vòng qua anh đi về phía phòng ngủ.
Tôi nhanh chóng lấy mấy bộ quần áo nhét vào vali.
Bước ra ngoài thì thấy anh đang dọn tấm thảm lông.
Tôi kéo vali, thoáng thấy trên bàn có một xâu hồ lô nếp.
Chính là của quán vừa nãy.
Tôi nhìn chằm chằm vào xâu kẹo, trong đầu thoáng qua vô số ý nghĩ.
Cố Diên Sâm ngẩng đầu nhìn, giọng bình thản: "Đi ngang tiện thể muốn nếm thử xem ngon ở chỗ nào.”
Tôi “ừm” một tiếng.
Anh thấy vali, hỏi: "Về trường?”
Tôi chạm vào ánh mắt anh.
Người gì mà lại đẹp trai đến thế?
Rồi tôi vội lảng đi: "Ừ, tối ăn với Giang Huyền.”
“Cái cậu hôm đó uống say?”
Tôi nghĩ một lúc mới nhớ ra rồi khẽ gật đầu.
Trong tay anh cầm giấy ăn và máy hút bụi.
“Đợi tôi thay đồ rồi đưa cháu đi.”
“Chú út.”
Cố Diên Sâm cúi người cầm áo khoác đặt trên sofa, nghe tiếng thì khựng lại một chút.
Tim tôi đập thình thịch, tay siết chặt lấy vali.
“Không cần đâu.”
“Cháu nhờ Giang Huyền đến đón rồi.”
24
Là tôi gửi tin nhắn cho Giang Huyền trong phòng ngủ.
Có trời mới biết khoảnh khắc bước vào phòng khách chạm mắt với anh thì suýt nữa cả một tiếng đồng hồ suy nghĩ nát óc vừa rồi bị ánh mắt ấy dìm chết.
Tôi nghĩ mình vẫn nên cách xa Cố Diên Sâm thì hơn.
“Đưa cháu xuống dưới.”
Anh mặc xong áo khoác, trực tiếp cầm lấy vali trong tay tôi.
Vừa bước ra khỏi chung cư đã thấy Giang Huyền vẫy tay với chúng tôi.
Cậu ấy lóng ngóng giẫm lên tuyết đi tới.
“Chào chú út.”
“Tô Dạng, để tôi làm cho.”
Cậu ấy đón lấy vali trong tay Cố Diên Sâm, gương mặt đỏ bừng.
Cố Diên Sâm tiện tay khoác chiếc áo, không dày lắm.
Tôi giục anh mau quay vào.
Anh nhìn chằm chằm tôi, ánh mắt đen sâu nổi bật giữa trời tuyết mịt mù.
“Nếu tối về thì nhắn tôi cho tôi đến đón.”
“Đi đường cẩn thận.”
Tôi khẽ đáp một tiếng rồi cùng Giang Huyền lên xe.
Anh ngồi bên tôi ở hàng ghế sau, tài xế lái xe đi.
Tôi quay đầu nhìn lại, lúc xe rẽ anh vẫn còn đứng đó.
“Tối nay mấy người vậy?”
“Hai.”
“Hả?”
“Chỉ tôi với cậu.”
Tôi nhìn chằm chằm Giang Huyền.
Cậu ấy gỡ tai chụp xuống, nghiêm túc nhìn lại tôi.
Chớp mắt một cái: "Không được à?”
“Được.”
Cậu ấy cười toe toét, hàm răng trắng sáng, còn lộ cả chiếc răng khểnh nhỏ.
“Đa tạ đại tiểu thư nể mặt.”
“Nể gì mà nể, nhờ có Tổng giám đốc Giang mới được ăn thôi.”
“Mấy đứa trẻ bây giờ đúng là thú vị ghê.”
Giang Huyền nghiêng người về phía trước: "Chú Lâm, hồi đó chú không thế à?”
Tôi khẽ kéo vạt áo Giang Huyền, mấp máy môi: "Cậu quen à?”
Tôi cứ tưởng cậu ấy gọi taxi đến đón.
Giang Huyền gửi tin nhắn tới.
“Là tài xế nhà tôi, chú Lâm.”
Tôi tròn mắt.
Chạm phải ánh mắt chú Lâm trong gương chiếu hậu.
Chú ấy cười hiền: "Đúng thế, chỉ trước mặt cô gái mình thích mới thú vị như vậy thôi.”
Tôi lặng lẽ dời tầm mắt, nhìn ra ngoài cửa sổ, tuyết bay mù mịt.
Điện thoại trong tay lại rung lên một cái.
“Cố Diên Sâm: Ăn một hai xiên thì được, ăn hết thì hơi ngọt.”
Anh gửi kèm một bức ảnh, chỉ còn trơ cây que kẹo hồ lô.
Giang Huyền với chú Lâm cười nói rôm rả, tôi mở khung chat ra rồi lại tắt.
Nhìn tuyết trắng ngoài cửa, hơi thở tôi dần nặng nề.
25
Buổi chiều tôi về trường cất hành lý trước.
Không ngờ quán này lại xa đến vậy, gần như sát ngoại ô.
Ngủ một giấc dậy thì trời đã nhập nhoạng tối.
Mở điện thoại, hơn năm giờ bốn mươi.
Chú Lâm lái xe vào gara.
Tôi theo sau Giang Huyền bước vào thang máy.
Ban đầu tôi tưởng thang kín, cho đến khi đi lên cao hơn, tầm mắt bỗng mở rộng.
Tuyết bay mịt mù, xung quanh là rừng cây phủ trắng xóa.
Xa xa vẫn còn thấy từng tòa cao ốc san sát, cảnh đêm hùng vĩ.
Tôi buột miệng kêu khẽ.
Giang Huyền bỗng nghiêng người sát lại.
“Cậu cậu cậu làm gì thế.”
Tôi theo bản năng lùi lại một bước.
“Đừng căng thẳng, nhắm mắt lại.”
“Tôi đếm đến một rồi hãy mở.”
Cậu ấy khẽ đặt tay lên mắt tôi, tôi nhắm mắt, lông mi chạm vào lòng bàn tay lạnh buốt của cậu ấy.
“Ba.”
“Hai.”
“Một.”
Tôi mở mắt ra.
Một chùm sáng vút lên, nở bung trên bầu trời đêm, ban đầu chỉ một đóa rồi gần như phủ kín cả bầu trời, cuối cùng hòa tan vào bóng đêm thành những đốm sao lấp lánh.
Tôi theo bản năng che miệng lại.
Từng có lần tôi lướt thấy trên mạng một loại pháo hoa, tên là Tứ Xích Ngọc.
Trong mấy phút pháo hoa nở rộ trước mắt ấy.
Tôi bỗng nhớ tới lúc sinh nhật năm ngoái, khi ước nguyện.
Giang Huyền hỏi tôi: "Cậu ước gì thế?”
Tôi nói: "Nói ra thì không linh.”
“Vậy chọn một điều, dù không linh cũng chấp nhận được, nói đi.”
“Tôi muốn được xem một màn pháo hoa thật lớn, thật lãng mạn.”
Nhưng ai mà ngờ.
Điều ước nói ra thì thành thật.
Còn điều không nói, có lẽ vĩnh viễn cũng chẳng thành.
Mắt tôi bất giác nóng lên.
Quay người lại, Giang Huyền đứng phía sau, mỉm cười đưa tay xoa đầu tôi.
“Đừng khóc, điều ước nào tôi có thể làm được thì chắc chắn sẽ làm cho cậu.”
“Tô Dạng.”
Cậu ấy ôm tôi vào lòng.
Trán tôi tì lên cằm cậu ấy, nước mắt trào ra.
Có lẽ là vì tôi hiểu thích một người thật ra rất khổ sở.
Tôi hiểu nhưng tôi chẳng thể làm gì cho cậu ấy.
Giang Huyền vỗ lưng tôi, tôi nghe thấy hình như cậu ấy khẽ thở dài.
“Tôi sắp ra nước ngoài rồi.”
“Thật ra bữa hôm nay…”
“Là tiệc chia tay.”
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận