Chương 2
6
Hôm sau, vừa đến trường, Tống Tụng đã vội vàng chạy thẳng tới ký túc xá.
“Sao rồi sao rồi?”
Tôi với đôi mắt thâm quầng, mặt mũi chẳng còn chút sức sống.
“Chị nghĩ sao?”
Cô ấy phấn khích đến mức gần như không nén nổi giọng.
“Ôi trời ơi, lớn tuổi rồi mà còn sung thế, vắt kiệt em luôn hả?”
Tôi vội bịt miệng cô ấy.
“Chị nói linh tinh gì đó? Chẳng có chuyện gì xảy ra cả.”
“Em chỉ mất ngủ thôi.”
“Người thì ngay trước mặt, không phải say rượu thì ngay cả ôm một cái cũng không được… Buồn chết đi được.”
Cô ấy tiếc nuối thở dài, vỗ vai tôi.
“Thôi, chuyện này của em, đường còn dài lắm.”
Rồi lại hưng phấn hẳn lên:
“Tối nay Giang Du qua bù sinh nhật cho chị, bọn mình đi đâu ăn?”
Giang Du là bạn thân chung của chúng tôi, ba người lớn lên cùng nhau, điểm thi đại học của tôi và Tống Tụng gần nhau nên cùng đăng ký một trường, còn cô ấy thì học ở một trường top miền Nam.
7
“Đi đâu cũng được.”
“À đúng rồi, chuyện kia chị đừng nói lung tung.”
“Chuyện gì?”
“Ôi dào thì cái vụ chú út của em ấy…”
“Em thèm người ta mà không cho chị nói với Tiểu Du.”
“Rõ ràng là chủ ý xấu của chị, hơn nữa có xảy ra cái gì đâu.”
Dù nói vậy nhưng đó cũng chính là điều tôi mong muốn.
Hai người bạn thân của tôi, đối với chuyện giữa tôi và Cố Diên Sâm thì đúng là hai thái cực.
Một người thì suốt ngày nghĩ cách, xúi tôi nhân cơ hội xuống tay ngay tại chỗ.
Một người lại khuyên nên tránh xa anh, dù sao cũng chẳng có kết quả, hơn nữa anh còn lớn tuổi rồi.
Đêm hôm đó bọn tôi ra sân bay đón Giang Du.
Ba đứa rầm rộ kéo nhau đến khách sạn làm thủ tục nhận phòng.
Trong sảnh khách sạn, tôi bắt gặp một bóng dáng quen thuộc.
Không chỉ mình tôi thấy.
Họ cũng thấy.
Cố Diên Sâm mặc đồ thường, chiếc áo khoác đen càng làm anh trông cao ráo hơn, bên cạnh là một cô gái với mái tóc dài đen mượt và óng ả.
Tôi theo bản năng né tránh.
Tống Tụng và Giang Du liếc nhau.
Tống Tụng: “Chắc chắn có hiểu lầm.”
Giang Du: “Hiểu lầm cái gì mà hiểu lầm, anh ta từng này tuổi rồi, cậu nghĩ không có bạn gái chắc?”
Nhìn bóng lưng hai người rời đi, tim tôi như bị siết chặt lại thành một khối.
8
Lần đầu gặp Cố Diên Sâm, tôi 15 tuổi, anh 25.
Tôi vừa vào cấp ba, còn anh vừa tốt nghiệp cao học.
Cuối cùng mẹ cũng đưa tôi thoát khỏi người ba tính tình thất thường rồi tái hôn với chú Cố.
Từ nhỏ đến lớn tôi luôn sợ phải nói chuyện với người lạ, đặc biệt là con trai.
Tôi không muốn nhìn thẳng họ, cũng không muốn có bất kỳ tiếp xúc nào.
Một cuối tuần năm lớp 10, mẹ dẫn tôi đi dự tiệc gia đình.
Người không nhiều, vừa đủ ngồi quanh một bàn tròn lớn.
Mẹ ngồi bên phải tôi, bên trái còn trống một chỗ.
Đến khi bắt đầu ăn, Cố Diên Sâm mới vội vã tới.
Tôi nhớ rất rõ, hôm đó anh mặc một chiếc áo len màu xám, trên người còn vương mùi gió lạnh.
Anh ngồi xuống bên trái tôi, mẹ bảo tôi nên gọi là “chú út”.
“Cháu chào chú út.”
“Ừ, chào cháu.”
Anh mỉm cười với tôi rồi quay sang mẹ, giọng bình thản xen chút áy náy: “Xin lỗi vì đến muộn.”
9
Lần thứ hai gặp anh là một lần ngoài ý muốn.
Ba ruột tôi thực sự chẳng tốt đẹp gì, kiểu người vừa vung tay tát một cái lại dúi cho quả táo ngọt.
Sau khi ly hôn với mẹ, thỉnh thoảng ông ta cũng đến trường thăm tôi và mang chút hoa quả hoặc xã giao vài câu.
Một buổi tối tự học, giáo viên chủ nhiệm gọi tôi ra ngoài.
Nói rằng ba tôi đang đợi trước cổng trường.
Tôi đi ra.
Đã vào đông, ông ta vẫn xách theo một túi hoa quả, tôi miễn cưỡng nhận lấy, đúng lúc đang kỳ kinh, lưng đau âm ỉ.
“Thành tích dạo này thế nào? Cố gắng giữ, thi vào trường đại học tốt.”
“Vâng, cũng tạm.”
“Có tiền tiêu vặt không? Dạo này ba tìm được việc rồi, làm với Tổng giám đốc Thẩm ở khu vực vài tháng nữa sẽ có tiền rồi con lại qua chỗ ba.”
Một cơn đau âm ỉ từ bụng dưới truyền đến, tôi cố nhịn, khó hiểu nhìn ông ta.
10
“Tiền nong hơi căng, con giúp ba một chút đi, cái người đàn ông mới của mẹ con giàu lắm mà.”
Nghe xong câu đó, trong dạ dày tôi chỉ thấy cuồn cuộn buồn nôn.
Một luồng gió rét buốt thổi qua, càng thêm khó chịu.
“Nghe thấy chưa?”
Ông ta cao giọng, giọng điệu chua chát cay nghiệt.
“Tao là ba mày, hiểu chưa? Nếu không phải mẹ mày đi lăng nhăng rồi xài hết tiền thì có đến mức này không? Mày nói xem, có đáng không? Lớn từng này rồi, lẽ nào còn không biết cái lý ấy.”
Tôi siết chặt túi hoa quả trong tay, tai gần như ù đi, chẳng còn nghe rõ ông ta nói gì nữa, ngón tay bấu chặt đến trắng bệch, bất lực.
Đến khi ông ta bắt đầu giật áo khoác của tôi: “Đưa đây không? Đừng để tao phải nặng lời, tưởng lớn rồi thì cứng cáp hả? Nói cho mày biết mày với mẹ mày cả đời này đừng hòng yên ổn với tao...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/chu-nho-ung-tron-em&chuong=2]
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận