Cô theo thói quen lấy điện thoại ra bắt đầu tự sướng, lơ đãng để lộ chiếc túi Chanel, cảnh đêm tầng cao.
Chụp đến cả 1GB ảnh mới nhớ ra mình đã xuyên sách, còn chưa có tài khoản mạng xã hội nào, liền vội vàng đăng ký Instagram.
Gắn định vị rồi đăng ảnh lên.
Bae Gawon cười tủm tỉm ngắm xong ảnh đẹp của mình, lục lọi túi, lấy số tiền mặt còn lại ra, đếm đi đếm lại mấy lần cũng không thấy nhiều hơn.
Cô lẩm bẩm: "Chút tiền này không biết có đủ mua một bộ đồ ngủ Victoria's Secret không nhỉ?"
Hệ thống sợ chết khiếp: [Ký chủ, hay là đừng tiêu nữa, tôi sợ lắm.]
Bae Gawon có cách: "Lưu một file là được, cứ mua trước đi, nếu hối hận thì đọc lại file, số tiền đó chẳng phải sẽ quay lại sao, yên tâm đi."
Ở khách sạn sang trọng như vậy, đẳng cấp đồ ngủ cũng phải đuổi kịp chứ.
Cô gọi điện cho lễ tân: "Tìm một chiếc xe đưa tôi đi, tôi muốn đi mua đồ."
Phòng executive suite được tặng kèm dịch vụ đưa đón trong phạm vi năm cây số, không dùng thì phí.
Nhân viên lễ tân: "Vâng thưa cô, mời cô xuống sảnh chờ ạ."
Bae Gawon dùng nĩa xúc một miếng bánh kem chào mừng do khách sạn tặng, rồi xách túi đi thang máy xuống lầu.
Xe vẫn chưa chuẩn bị xong, cô ngồi ở khu nghỉ ngơi trong sảnh khách sạn chờ, mùa thấp điểm lại thêm bây giờ là buổi tối, khu nghỉ ngơi cũng không có khách mấy.
Có người bưng cà phê và bánh ngọt đến, rồi đặt xuống.
"Mời Bae tiểu thư dùng, cô chờ một chút, xe sắp chuẩn bị xong rồi ạ."
Bae Gawon cười nhạt, tỏ vẻ hơi lạnh lùng, cho đúng thiết lập tiểu thư nhà giàu kiêu kỳ mà thôi.
Sau khi người đó rời đi, cô mở bảng điều khiển hệ thống, dùng ô lưu trữ thứ hai.
Hộp thoại hiện ra: [Có xác nhận lưu trữ không?]
Bae Gawon nhấn xác nhận.
[Chúc mừng ký chủ, lưu trữ thành công.]
Sảnh rất yên tĩnh, cô vừa bưng tách cà phê lên uống một ngụm thì nghe thấy tiếng bước chân hỗn loạn vang lên.
Bae Gawon đặt tách cà phê xuống, quay đầu hóng chuyện.
Hệ thống mừng rỡ: [Là nam chính!]
Bae Gawon nhận ra rồi, Im Jiseong ngoài đời còn đẹp trai hơn trong truyện tranh, sức hút của vẻ đẹp sắc sảo không thể diễn tả bằng lời, xương mày sắc nét anh tuấn, đường nét xương hàm ưu việt, da rất trắng, chỉ là sắc mặt vô cùng lạnh lẽo khó coi, thậm chí có thể nói là méo mó, đôi mắt sắc bén cao quý tràn đầy tức giận, căm phẫn.
Y đang chất vấn cha mình, chủ tịch tập đoàn Hanon.
"Ông không thấy ghê tởm sao? Đây là khách sạn của mẹ, vậy mà ông lại ngang nhiên dẫn tình nhân đến đây hẹn hò vụng trộm."
"Sao hả, cha, ông "không được" à? Cần đến cái thú vui bệnh hoạn méo mó này mới kích thích được ông đúng không?"
Chủ tịch đối mặt với sự chất vấn của con trai, lập tức tức giận đến mức xấu hổ, mặt mày tái mét, tức đến lồng ngực phập phồng.
Vệ sĩ, thư ký đi theo bên cạnh đều cúi đầu thấp hơn, nào ai dám nghe.
Ông ta đột ngột giơ tay tát Im Jiseong một cái thật mạnh, Im Jiseong nhận một cái tát, má phải nhanh chóng sưng đỏ lên, nhưng y chỉ cười lạnh, ánh mắt càng thêm lạnh lẽo, u ám: "Tôi chọc trúng bệnh khó nói của ông, ông thẹn quá hóa giận rồi à?"
Môi chủ tịch không tự chủ được khẽ run rẩy, sắc mặt âm trầm đáng sợ, ông ta lại giơ tay lên, lần này bị thư ký cản lại, nhắc nhở: "Chủ tịch xin ông hãy bình tĩnh."
Thư ký liếc nhìn Bae Gawon ở cách đó không xa, nhắc nhở ông ta: "Có người đang nhìn ạ."
Ánh mắt chủ tịch cũng nhìn qua, chú ý đến người ngoài là cô, có lẽ vì lo ngại ảnh hưởng không tốt bèn hậm hực thu tay về, lạnh lùng cảnh cáo Im Jiseong: "Lo cho bản thân mày trước đi!"
Nói xong liền xoay người bỏ đi, vệ sĩ vội theo sau.
Thư ký đi về phía Bae Gawon, cô biết thừa hắn định làm gì, chắc chắn là kiểm tra xem cô có lén ghi âm, quay phim, chụp ảnh không.
Lười đối phó với hắn.
Cô nhấn vào ô lưu trữ thứ hai, chọn tải lại tiến trình.
Bảng điều khiển hiện ra hộp thoại: [Xác nhận có tải lại tiến trình không?]
Cô vội vàng nhấn xác nhận.
Giây tiếp theo, tách cà phê trước mặt Bae Gawon vẫn chưa hề động đến, tách cà phê vẫn đầy.
Cô vội vàng đứng dậy rời khỏi chỗ ngồi, đứng ở một nơi gần hơn chỗ họ sắp cãi nhau, nấp sau chậu cây cảnh.
Không bao lâu sau, Im Jiseong và chủ tịch đi tới rồi cãi nhau, vị trí đứng và lời thoại không sai một ly.
Ngay lúc chủ tịch mặt mày tái mét, định tát Im Jiseong, cổ tay đột nhiên bị giữ lại, trước mắt xuất hiện một gương mặt trẻ trung xinh đẹp trong sáng.
Bae Gawon cong mắt, nở nụ cười ngạc nhiên: "Thật sự là ngài sao?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/xuyen-vao-truyen-tranh-nguoi-lon-thoi-nat-toi-cung-nhom-thieu-gia-au-tri-ngay-em&chuong=6]
Chủ tịch của Hanon! Cháu có thấy ngài trên tin tức, cha cháu mua rất nhiều cổ phiếu của Hanon đó ạ, nhờ phúc của ngài mà tài sản nhà cháu tăng lên không ít đâu."
"Ngoài đời ngài trông còn già hơn trên TV một chút đó ạ, mỗi lần lên TV ngài đều trang điểm kỹ lắm phải không?"
Chủ tịch nghe câu đầu vốn còn rất vui, nửa câu sau thì vỡ trận luôn, mặt ông ta đỏ bừng, cố nén cơn giận, vẻ mặt có chút méo mó, lại không thể nổi giận với người lạ là cô, đành cố nặn ra một nụ cười: "Sau này cứ tiếp tục ủng hộ Hanon nhé, sẽ không khiến cha cháu thất vọng đâu, cháu cũng có thể sống một cuộc sống sung túc hơn."
Nói xong, chủ tịch không thể ở lại thêm nữa, vội vàng dẫn thư ký và vệ sĩ rời đi.
Ông ta sợ cô gái trước mắt tìm mình chụp ảnh chung, rồi đăng lên mạng xã hội nói ông ta ngoài đời trông già, xấu hơn trên TV nhiều.
Nhìn bóng lưng vội vã của chủ tịch, Bae Gawon nhếch môi, xoay người nhìn Im Jiseong, thản nhiên nói: "Cậu nên cảm ơn tôi, nếu không thì giây tiếp theo cái tát kia đã giáng xuống khuôn mặt đẹp trai của cậu rồi."
"Má phải của cậu sẽ sưng lên đấy."
Im Jiseong lạnh lùng dò xét cô, ánh mắt lạnh lẽo đến thấu xương, im lặng một lúc lâu mới lên tiếng: "Thay vì cảm ơn, tôi cho cô một lời khuyên, nếu cô còn muốn mặc nguyên bộ Chanel thì báo lại cho cha cô, nhanh chóng bán tháo cổ phiếu Hanon đi, bởi vì giá cổ phiếu sắp giảm rồi đấy."
Bae Gawon khẽ nhướng mày, y định phanh phui chuyện cha y ngoại tình sao?
Cô không quan tâm, dù sao đây cũng là manhwa người lớn Hàn Quốc.
Cô chỉ thẳng thắn hỏi: "Có thể trực tiếp bù cho tôi số tiền sắp mất không? Gần đây tôi muốn mua một cái túi."
Im Jiseong khẽ nhíu mày, cảm thấy hoang đường nhưng lại hợp lý, chủ yếu là vì cô hỏi quá tự nhiên, giống như đang trò chuyện phiếm với bạn trai mình vậy.
Y cụp mắt xuống, lấy ví tiền ra, đưa cho cô một chiếc thẻ, giọng nói lạnh nhạt: "Mật khẩu là mã cổ phiếu Hanon."
Bae Gawon nhận lấy thẻ, y liền bỏ đi.
Còn mua đồ ngủ gì nữa, Bae Gawon vội vàng cầm thẻ đi kiểm tra số dư.
Hệ thống nhìn rõ số dư, vô cùng kinh ngạc: [Ký chủ, chuyện này còn kích thích hơn cả việc hai người lên giường nữa.]
[A a a bốn trăm triệu Won Hàn Quốc.]
Quy đổi ra Nhân dân tệ gần hai triệu, Bae Gawon cũng không ngờ chỉ đọc lại tiến trình một lần, giúp y tránh được một cái tát mà lại có thu hoạch lớn như vậy.
Lần này tạm thời không phải lo thiếu tiền tiêu nữa rồi.
...
Bae Gawon ôm thẻ ngủ, số dư lạnh lẽo còn ấm hơn cả chăn, chăn ấm thân, bốn trăm triệu Won Hàn Quốc ấm lòng.
Trong mơ, khuôn mặt trắng nõn vẫn nở nụ cười.
Hệ thống cũng cảm khái, quả nhiên không chọn sai ký chủ, những nữ chính mà Cục Quản lý Thời không cử đến trước đây đều thất bại ê chề, đừng nói đến việc lấy được tiền từ tay nam chính, về cơ bản còn chưa gặp mặt nam chính đã bị đuổi ra khỏi Sligao vì xuất thân nghèo khó rồi.
Nó lặng lẽ giơ ngón tay cái lên với ký chủ đang ngủ, kính phục cô!
Hôm sau, Bae Gawon tỉnh dậy với tinh thần sảng khoái, trang điểm xong xuôi xuống ăn sáng, cô vẫn mặc bộ đồ thuê hôm qua.
Bữa sáng ở Herose rất nổi tiếng, chủng loại vô cùng phong phú.
Cô lấy một phần salad Caesar, một ly sữa chua ngũ cốc, vài quả cà chua bi, một quả trứng benedict chần.
Lý do cô lấy những món này đều có chủ ý cả, salad xanh mướt, cà chua bi đỏ tươi mọng nước phối với khăn trải bàn màu trắng, chiếc nĩa bạc ánh lên vẻ lạnh lùng trông rất đẹp, màu sắc tương phản rõ nét, sạch sẽ.
Sữa chua ngũ cốc, trứng benedict chứng tỏ cô ăn uống lành mạnh, có gu, không có tinh bột rẻ tiền.
Chỉnh chút filter, Bae Gawon tìm góc chụp ảnh, mở Instagram định đăng lên thì mới phát hiện tối qua có rất nhiều đàn ông nhắn tin riêng cho cô.
[Hello! Rất vui được làm quen với em, em có thể gọi tôi là Alex, còn em tên gì?]
[Rất xin lỗi vì đã nhắn tin riêng cho em khi chưa được sự cho phép, em thật sự rất xinh đẹp, rất có sức hút.]
[Tôi đã kìm nén rất lâu mới dám chào hỏi em, vẻ đẹp trong sáng như biển đảo Jeju ấy khiến tôi có chút rụt rè.]
[Hiện tại tôi cũng đang nghỉ ngơi ở khách sạn này, tối nay có muốn cùng nhau uống một ly ở phòng chờ hành chính không?]
[Kỹ thuật chụp ảnh rất tuyệt, có thể giao lưu một chút.]
Bae Gawon lười trả lời, một đám đàn ông lẳng lơ, không bằng một sợi tóc của cái máy ATM Im Jiseong kia.
Cô đăng ảnh bữa sáng lên, vô cùng tự nhiên để lộ gò má xinh đẹp và khăn giấy có logo Herose.
Chụp ảnh xong, Bae Gawon nghiêm túc ăn hết đồ, cà chua bi chua chua ngọt ngọt, giòn tan mọng nước.
Tiểu thư thật sự có lẽ ăn xong nhiêu đó là dừng rồi, tiếc là cô là tiểu thư giả, chút thức ăn này còn chưa đủ nhét kẽ răng, cô lại đi lấy thêm một bát phở Việt Nam, một chiếc bánh sừng bò, còn uống thêm hai ly nước ép trái cây tươi.
Ăn sáng xong, Bae Gawon đi làm việc chính.
Đầu tiên là bao trọn phòng executive suite cô đang ở trong một tháng, khách sạn sang trọng bao tháng bao năm đều có giá thỏa thuận, sau khi giảm giá còn rẻ hơn thuê căn hộ cao cấp, lại còn cung cấp bữa sáng, không cần tự mình dọn phòng.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận