Cô vừa xoa mắt cá chân, vừa hỏi hệ thống: "Ryul thiếu gia này là nam phụ à?"
Hệ thống: [Xin lỗi nhé, ký chủ, vì đã cho cô quyền hạn lưu và tải lại tiến trình rồi, nên không thể tiết lộ thêm cốt truyện truyện tranh nữa đâu. Trước khi xuyên sách cô biết bao nhiêu thông tin thì chỉ có bấy nhiêu thôi, tôi không thể tiết lộ trước cho cô được.]
Bae Gawon chửi thầm: "Đồ vô dụng."
Lúc cô chửi người rất bình tĩnh, rất trong sáng, nhìn gương mặt này, dù lời nói có khó nghe đến mấy cũng trở nên dễ nghe.
Hệ thống yếu ớt giải thích: [Tôi cũng không vô dụng đến thế đâu mà.]
Bae Gawon gạt chuyện vặt vãnh này ra khỏi đầu, hớn hở đi tắm. Sữa tắm tỏa ra mùi hương của tiền bạc, cô xoa xoa tạo bọt, ngắm nhìn vóc dáng của mình trong gương.
Cô tò mò hỏi: "Cơ thể cũng được điều chỉnh rồi à? Trắng thật đấy, vì tôi là nữ chính trong truyện tranh Hàn Quốc người lớn sao?"
Hệ thống gật đầu: [Một chút thôi ạ, chủ yếu là do nền tảng của ký chủ tốt sẵn rồi.]
Tắm xong, Bae Gawon đi ngủ sớm. Chăn mền thô ráp, thậm chí còn xù lông. Lúc ngủ cô thích kẹp chăn giữa hai chân, kê chăn dưới mặt, bây giờ ngủ cái chăn rách này nên không dám làm vậy nữa, thô ráp quá, cọ vào mặt đau điếng.
Cô chỉ có thể nằm thẳng, ngoan ngoãn ngủ.
Ngày mai còn phải ngồi xe buýt rất lâu đến Seoul, sẽ rất mệt, không buồn ngủ cũng phải nhắm mắt lại, nhắm mắt một lúc là ngủ thiếp đi.
Hệ thống nhỏ giọng nói: [Chúc ngủ ngon nhé, ký chủ.]
Không có tiếng trả lời.
Ký chủ đoán không sai, Geum Ryul là nam phụ, nhưng giai đoạn đầu đất diễn không nhiều, giai đoạn sau mới xuất hiện.
Bởi vì nữ chính chuyển trường từ Ulsan đến Seoul, còn Geum Ryul thì bị điều từ Seoul đến Ulsan, giai đoạn đầu hai người không gặp nhau.
Geum Ryul là cháu trai thứ của lão chủ tịch tập đoàn tài chính Agang.
Người ta thường nói đứa con ở giữa ít được yêu thương nhất, mà đúng là như vậy, gia đình tài phiệt cũng không ngoại lệ.
Geum Ryul có một người anh cả xuất sắc từ nhỏ được nuôi dạy để trở thành người thừa kế, và một cậu em út nhỏ tuổi lanh lợi đáng yêu. Cha thiên vị anh cả, mẹ nuông chiều em út, chỉ có hắn kẹt ở giữa không trên không dưới, không ai dạy dỗ không ai quan tâm, thành ra tính tình ngang ngược tùy tiện.
Xảy ra chuyện, cũng chỉ có lão chủ tịch đứng ra giải quyết hậu quả cho hắn. Gần đây Agang bị viện kiểm sát Seoul để ý sát sao, đúng lúc Geum Ryul đua xe ban đêm, lao ra khỏi rào chắn rồi đâm vào cột đèn bên đường. Người qua đường hiếu kỳ quá đông, người quay video cũng nhiều, gây ra chuyện khá lớn.
Vì chuyện này của hắn mà còn dấy lên tin đồn cháu trưởng tập đoàn Agang đổi quốc tịch để trốn nghĩa vụ quân sự. Chủ tịch hội đồng quản trị vừa giận vừa thất vọng với Geum Ryul, sợ hắn liên lụy đến người thừa kế mà mình dày công bồi dưỡng, vội vàng đày Geum Ryul đến Ulsan, bắt hắn ở đây tự kiểm điểm.
Geum Ryul lòng đầy u uất, cha mẹ lúc nào cũng thiên vị như vậy, thậm chí ngày hắn rời Seoul cũng không một ai đi tiễn. Sau khi đến Ulsan cũng không có gì thay đổi, ngược lại càng thêm phóng túng tệ hại, say xỉn đua xe, làm càn làm bậy.
Chỉ có lão chủ tịch còn quan tâm đến tình hình của hắn, cử thuộc hạ thân tín Choe Silmang đến trông coi hắn, bắt hắn làm việc từ thiện ở Ulsan, thay đổi hình ảnh của mình, khi nào sửa đổi tốt rồi mới cho phép hắn trở về Seoul.
Hôm nay tâm trạng Geum Ryul rất tệ, nên mới uống say đến mức này.
Hôm nay là sinh nhật em trai, hắn nhìn thấy mạng xã hội mẹ đăng ảnh chụp chung, cả gia đình bốn người, hòa thuận ấm áp, thiếu hắn cũng không thấy trống vắng, gia đình này có hắn hay không cũng vậy.
Choe Silmang nhét Geum Ryul vào ghế phụ xong, bảo tài xế đưa thiếu gia về trước, còn mình thì tự bắt taxi, dù sao hàng ghế sau cũng bẩn không ngồi được.
Đầu Geum Ryul đau nhức, ánh mắt u ám, mặt thì dính nhớp nháp, bị mùi đào bao quanh. Hắn đang nghĩ...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/xuyen-vao-truyen-tranh-nguoi-lon-thoi-nat-toi-cung-nhom-thieu-gia-au-tri-ngay-em&chuong=4]
cái bánh kem của em trai có vị gì nhỉ?
Hắn đưa tay lên day trán.
Chiếc xe sang trọng chạy dọc theo con dốc lên trên, đến biệt thự độc lập phía trên viện bảo trợ Roka.
Đây chính là nơi Geum Ryul ở.
Sắc mặt Geum Ryul không tốt, vì uống quá nhiều rượu nên mắt đỏ ngầu, trông càng thêm u ám lạnh lẽo. Hắn đi tắm, dặn người giúp việc chuẩn bị một chiếc bánh kem, hắn tắm xong ra phải nhìn thấy.
Người giúp việc hỏi: "Thưa thiếu gia, ngài muốn vị gì ạ?"
Geum Ryul không có vị nào đặc biệt muốn ăn, chỉ là nhìn thấy em trai có, hạnh phúc như vậy, hắn ghen tị trong bóng tối. Trong mũi vẫn còn vương vấn mùi đào trắng, hắn buột miệng trả lời: "Vị đào đi, một lớp nhân là thịt đào, một lớp là kem."
Yêu cầu này rất rõ ràng, với người giúp việc đó là chuyện tốt nhất, sợ nhất là thiếu gia nói tùy tiện, tâm ý của hắn rất khó đoán, tính tình thất thường.
Người giúp việc kính cẩn đáp: "Vâng ạ."
Geum Ryul đi vào phòng tắm, Choe Silmang đến muộn hơn một chút, đi thẳng tới phòng của hắn, đứng bên ngoài cửa phòng tắm nói chuyện.
"Ryul thiếu gia, ngày mai cậu cần đến viện bảo trợ Roka thị sát, lão chủ tịch yêu cầu cậu làm việc từ thiện, bắt đầu từ một tổ chức từ thiện mang tính công ích như viện bảo trợ Roka là phù hợp nhất, hơn nữa viện bảo trợ này do Agang tài trợ, viện trưởng rất hoan nghênh cậu đến."
"Tôi đã sắp xếp cả rồi, ngày mai cậu chỉ cần đến đó chơi xếp hình khối, cắt giấy với bọn trẻ là được, để nhiếp ảnh gia chụp ảnh cho cậu, còn tôi sẽ phụ trách việc để truyền thông bên Ulsan đưa tin quảng bá."
Trong phòng tắm, giữa tiếng nước chảy ào ào vang lên một giọng nói lạnh lùng.
"Không đi, thích thì tự mình đi đi."
"Chỉ có người lương thiện mới đáng sống sao, trước giờ tôi vẫn xấu xa như vậy, trước đây không ai dạy dỗ tôi, bây giờ đột nhiên bắt tôi giả làm người tốt à, vô vị hết sức."
Choe Silmang chỉ nói: "Đây là lệnh của lão chủ tịch, Ryul thiếu gia, tôi biết cậu là người không muốn làm lão chủ tịch buồn lòng nhất."
Ông ta quả thực đã nắm được điểm yếu của Geum Ryul, cha không đoái hoài, mẹ không yêu thương, chỉ còn ông nội có vài phần quan tâm đến hắn, nếu lại làm ông nội buồn lòng, e rằng hắn thật sự phải ở lại cái nơi nhỏ bé Ulsan này cả đời.
Sắc mặt Geum Ryul khó coi, đuôi tóc đen nhánh không ngừng nhỏ nước.
"Nói xong thì cút đi."
Choe Silmang biết hắn đã đồng ý rồi, bèn ôn tồn dặn dò: "Sáng mai tám giờ xuất phát, Ryul thiếu gia tối nay nghỉ ngơi sớm một chút nhé."
Geum Ryul nằm trong bồn tắm, cầm lấy ly rượu vang đỏ ném vào cửa, vết rượu đỏ sẫm loang ra, Choe Silmang lặng lẽ rời đi, dặn dò người giúp việc: "Thiếu gia say rượu nên không thể ngâm bồn quá lâu, chú ý một chút."
Người giúp việc: "Vâng ạ."
Choe Silmang rõ ràng lo xa quá rồi, ông ta vừa đi không bao lâu, Geum Ryul đã quấn áo choàng tắm bước ra khỏi bồn, say rượu mà ngâm bồn đầu óc choáng váng.
Hắn quấn áo choàng tắm đi xuống lầu, người giúp việc đẩy bánh kem tới: "Thiếu gia, bánh kem đã chuẩn bị xong rồi ạ."
Geum Ryul liếc nhìn, cũng không thua kém cái của em trai hắn.
Phần cốt bánh bông lan xốp mềm được phủ một lớp kem trắng, bên trên điểm xuyết vài bông hoa tươi.
Hắn ra lệnh: "Tắt đèn đi, mang nến và bật lửa đến đây."
Người giúp việc làm theo, đèn chùm pha lê lộng lẫy vừa tắt, biệt thự chìm vào bóng tối.
Geum Ryul cụp mắt xuống, cắm nến, dùng bật lửa thắp nến lên, ngọn lửa nhảy múa trên đỉnh nến, ánh sáng ấm áp lan tỏa trên bề mặt bánh kem, cũng chiếu rọi lên khuôn mặt hắn, vẻ mặt trái lại yên tĩnh ôn hòa, chỉ là phảng phất nỗi u uất không tên.
Hắn nhắm mắt lại, hai tay đan vào nhau chắp trước ngực, cầu nguyện.
Người ta nói điều ước nói ra sẽ không linh nghiệm, nhưng hắn lại cố tình nói ra, giọng điệu lạnh nhạt, chân thành đến mức có chút âm u rợn người: "Chết đi, tất cả chúng mày chết đi."
"Những kẻ không yêu tao đều chết đi."
"Những kẻ có sinh nhật hôm nay đều chết đi."
Hắn nhẹ nhàng ước nguyện, lại thốt ra những lời độc địa nhất, nhưng trớ trêu thay, ánh nến ấm áp chiếu lên khuôn mặt chính trực của hắn, khiến hắn trông thánh thiện như một vị thần.
Người giúp việc đứng bên cạnh nghe, cánh tay lặng lẽ nổi lên một lớp da gà, không dám ngẩng đầu.
Geum Ryul còn chia bánh kem cho họ ăn.
Nghe hắn ước nguyện xong, ai dám ăn chứ, nói không chừng ăn bánh của hắn cũng phải chết theo.
Những người giúp việc chỉ đành căng da đầu nhận lấy: "Cảm ơn thiếu gia."
Geum Ryul không ăn kem, dùng nĩa xiên một miếng thịt đào, đưa vào miệng, đào đúng là ngon thật.
Chỉ ăn một miếng, hắn liền bỏ dở bánh kem rồi quay về phòng.
...
Hôm sau, chuông báo thức của Bae Gawon cứ reo mãi, cô tắt đi.
Hệ thống gọi cô dậy: [Ký chủ, còn không dậy nữa là không kịp xe đâu.]
Bae Gawon khó khăn lắm mới dậy được, mỹ nhân đúng là mỹ nhân, vừa ngủ dậy cũng đẹp đến nao lòng, làn da trắng nõn, mái tóc đen nhánh hơi rối, ngược lại còn toát lên vài phần sinh động.
Có đứa trẻ đến gõ cửa, nghe giọng là Chucheon.
"Chị Gawon, chị dậy chưa ạ? Đến giờ dậy rồi, viện trưởng bảo em đến gọi chị dậy, nói là hôm nay chị phải đi xe sớm."
Bae Gawon quấn chăn đáp: "Dậy rồi, yên tâm đi, em đi ăn cơm trước đi, không cần lo cho chị đâu."
Chucheon: "Chị Gawon, lát nữa em mang bữa sáng cho chị, chị đợi em nhé."
Bae Gawon mặt dày mày dạn: "Ừ, cảm ơn em nha."
Hệ thống thầm nghĩ: [Chỉ có loại người như ký chủ mới có thể thản nhiên để trẻ con phục vụ mình như vậy.]
Quần áo mặc hôm nay, Bae Gawon đã chọn từ sớm, là bộ đẹp nhất trong số quần áo của cô, có lẽ là do người hảo tâm mới quyên góp gần đây, một chiếc váy màu xanh bạc hà, váy dài quá đầu gối một chút, gấu váy có thêu hoa nhỏ.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận