Bae Gawon thở dài, ít quá, chẳng đủ tiêu gì cả.
Cô hỏi hệ thống: "Cậu không thể cung cấp thêm chút vốn khởi nghiệp được à? Số tiền này mua xong đồng phục thì còn lại bao nhiêu đâu, tiểu thư nhà giàu mà không có lấy một cái túi hàng hiệu, cậu nói xem có ra thể thống gì không?"
Hệ thống giả chết: "Xin lỗi, chúng tôi không có dịch vụ này ạ."
Bae Gawon: "Thôi được rồi."
"Biết ơn đi nhé, cũng chỉ có tôi mới dễ nói chuyện như vậy thôi đấy."
Thoáng cái đã đến giờ cơm tối, bữa ăn ở viện bảo trợ khó mà nói thành lời. Cơm cho trẻ nhỏ tuổi còn tạm được, dù sao chúng cũng đang tuổi ăn tuổi lớn, nhưng cơm cho những đứa trẻ đã trưởng thành như các cô thì rất qua loa, đủ để không chết đói là được, dù sao cũng là tổ chức từ thiện mà.
Bae Gawon đến nhà ăn xem qua, cơm trắng, canh củ cải, một miếng rong biển, một miếng trứng cuộn nhỏ xíu và kim chi.
Không biết còn tưởng là đồ ăn thừa của ai đó mang lên.
Cô chẳng có chút khẩu vị nào, chỉ lấy chai Yakult được phát, cắm ống hút vừa đi vừa uống.
Cô muốn ra ngoài kiếm gì đó ăn, tiện thể mua chút đồ, quần áo, túi xách hàng hiệu có thể đợi đến Seoul rồi tính sau, nhưng cái bàn chải đánh răng xòe lông, sữa rửa mặt và đồ dưỡng da rẻ tiền kia thì cô không muốn dùng thêm một lần nào nữa.
Hôm qua mới xuyên sách đến, chỉ đành phải dùng tạm bợ.
Hôm nay sẽ không dùng nữa.
Ulsan gần biển, chênh lệch nhiệt độ giữa sáng và tối khá lớn, Bae Gawon ra khỏi viện bảo trợ, đi xuống con dốc dẫn ra đường phố bên dưới, trời vẫn còn hơi se lạnh.
Cô kéo mũ áo thể thao lên, khuôn mặt trắng trẻo ngây thơ bị che đi một phần, trông mờ ảo, chỉ có thể nhìn thấy những lọn tóc đen mềm mại và đôi môi hồng phấn căng mọng, tăng thêm vài phần bí ẩn, khơi gợi sự tò mò.
Ulsan tuy không sầm uất bằng Seoul, nhưng vẫn có quầy mỹ phẩm hàng hiệu. Bae Gawon đi thẳng đến quầy Chanel, mua trọn một bộ dưỡng da, một lô mỹ phẩm, còn chọn thêm một chai nước hoa. Hương thơm chính là thước đo phẩm vị, tiểu thư con nhà giàu sao có thể thiếu đi mùi hương trên người được chứ.
Vì mua khá nhiều, nhân viên bán hàng còn trang điểm miễn phí cho cô.
Lớp trang điểm hồng hào, sạch sẽ, trong veo, đương nhiên không thể thiếu hiệu ứng da căng bóng. Làn da trắng nõn, sáng bóng, dịu dàng và thuần khiết.
Bae Gawon rất thích cảm giác tiêu tiền và được người khác phục vụ thế này.
Mua xong cô liền đi về, khi đi ngang qua cửa hàng tiện lợi, cô vào mua bàn chải đánh răng thì bất ngờ nhìn thấy có bán kẹo vị lạ, mùi vị nào cũng rất độc đáo.
Có vị đào thối, vị mù tạt, vị kem đánh răng, vị gan…
Bae Gawon nhíu mày đọc xong phần giới thiệu mùi vị rồi mang đi thanh toán, cô mua chỉ vì tò mò và thấy vui.
Thực ra ngay khi cô bước vào, nhân viên làm thêm ở cửa hàng tiện lợi đã chú ý đến cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/xuyen-vao-truyen-tranh-nguoi-lon-thoi-nat-toi-cung-nhom-thieu-gia-au-tri-ngay-em&chuong=3]
Dáng người đẹp không thể che giấu ngay cả khi mặc đồ thể thao, khi cô đi từ quầy ngang qua cậu ta mùi hương thoang thoảng trên người len vào mũi, mái tóc mềm mượt như lụa, làn da trắng như tuyết thấp thoáng dưới vành mũ, tất cả đều cho thấy cô là một mỹ nhân.
Nhân viên làm thêm tò mò không biết cô trông thế nào, lúc cầm máy quét mã vạch quét sản phẩm, cậu ta lén nhìn Bae Gawon một cái, lập tức nín thở, đẹp hơn cả tưởng tượng của cậu, mặt cậu đỏ bừng, đến cả đầu ngón tay cầm máy quét mã vạch cũng thoáng ửng hồng vì ngượng ngùng.
Chàng trai trông rất thanh tú, nhưng tiêu chuẩn của Bae Gawon là không nhìn đàn ông nghèo. Cô xách túi định đi, chàng trai nhỏ giọng gọi cô lại: "Tiêu đủ mười ngàn won sẽ được tặng kem."
Không phải tặng, là cậu ta tự bỏ tiền túi ra tặng cô.
Bae Gawon thầm chế nhạo trong lòng, đàn ông nghèo vẫn là đàn ông nghèo, một cây kem rẻ tiền mà cũng muốn lấy lòng cô, nhưng miệng lại rất thành thật, cô quay đầu hỏi: "Vị gì?"
Nhân viên làm thêm chạm phải ánh mắt cô, khuôn mặt điển trai thư sinh đỏ bừng, theo phản xạ trả lời: "Vị đào trắng."
Đây là phản ứng đầu tiên của cậu khi nhìn thấy cô, trông cô giống như quả đào mật, làn da trắng nõn mịn màng, phớt hồng.
Bae Gawon chìa tay: "Được, đưa tôi đi."
Nhân viên làm thêm vội vàng làm kem cho cô, không phải kem túi mà là kem ốc quế.
Bae Gawon thấy là kem ốc quế thì càng vui hơn, cười nhận lấy rồi đi.
Cô đeo hết túi lên cánh tay trái, tay phải cầm kem ốc quế, vừa đi vừa ăn, nhân lúc còn ở Ulsan không quen biết ai, tha hồ buông thả bản thân, ăn chút đồ rẻ tiền.
Đến Seoul phải giả làm tiểu thư nhà giàu, chắc chắn không thể tùy tiện như vậy được nữa.
Lúc về phải lên dốc, Bae Gawon leo mệt muốn chết, may mà bên cạnh là biển, cảnh rất đẹp, đèn đường chiếu xuống, sóng nước lấp lánh.
Khu này ít người, cuối con dốc là viện bảo trợ Roka, đi lên nữa là một biệt thự sang trọng, đèn đuốc sáng trưng.
Bae Gawon liếm kem ốc quế, một chiếc xe chạy ngang qua bên cạnh, cô không để ý, không coi ra gì. Nhưng giây tiếp theo, chiếc xe đột ngột phanh gấp, tiếng ma sát lốp xe chói tai vang lên.
Cô đưa mắt nhìn sang, đầu lưỡi không quên liếm đi lớp kem vị đào trắng.
Với kinh nghiệm nhiều năm giả làm tiểu thư danh giá, cô liếc mắt một cái đã nhận ra chiếc xe này rất đắt tiền, chứng tỏ người trong xe không giàu thì cũng sang.
Đang xem náo nhiệt, cửa xe mở ra, tài xế và người ngồi ghế phụ đều xuống xe. Tài xế đeo bộ đàm không dây, dáng người cao lớn. Người xuống ghế phụ không còn trẻ, khoảng năm mươi tuổi, mặc vest đi giày da, đeo kính, khí chất nho nhã, tuy tóc mai đã bạc nhưng trông rất có tinh thần, chỉ là thần thái có phần cẩn trọng quá mức.
Hai người vội vàng mở cửa sau xe, Bae Gawon tiến lại gần một chút, nhìn rõ người ngồi ở hàng ghế sau, cũng không hẳn là ngồi, mà là ngả người xiêu vẹo, nhắm mắt, mặc áo hoodie đen, tóc kiểu Mỹ cắt ngắn, da rất trắng, sống mũi cao thẳng. Ánh sáng mờ ảo như vậy, khoảng cách cũng không gần, Bae Gawon liếc qua vẫn có thể nhìn rõ sống mũi cao thẳng của hắn ta.
Vẻ đẹp trai này rất cao quý, nhưng hắn lại đang nhắm mắt, nếu không Bae Gawon có thể tưởng tượng ra ánh mắt của hắn khi mở mắt sẽ như thế nào, chắc chắn là kiểu lười biếng mệt mỏi, coi trời bằng vung của công tử nhà giàu, lạnh lùng xa cách.
Chắc là hắn say rượu rồi nôn ọe, trên thảm xe hàng ghế sau có vết bẩn.
Hai người hợp sức định nhấc hắn xuống, chắc là muốn chuyển hắn sang ghế phụ. Người say rượu rất nặng, một tài xế cả ngày ngồi lái xe chân không vững, một ông già năm mươi tuổi thì làm sao mà nhấc nổi, chỉ có thể nói là cấm ngược đãi người già.
Hắn có đẹp trai giàu có đến mấy, bây giờ cũng là một tên say rượu nôn ọe. Bae Gawon mất hết hứng thú, thậm chí còn hơi buồn nôn, vội vàng liếm một miếng kem cho đỡ.
Vừa định cất bước rời đi thì bị gọi lại.
"Cô gái kia."
Bae Gawon quay đầu lại, là ông già kia gọi cô, vẻ mặt ông ta trông rất hiền từ: "Cô gái, có thể nhờ cô giúp một tay được không?"
"Giữ cửa xe ghế phụ là được rồi."
Bae Gawon vừa định từ chối thì nghe tài xế nói: "Ryul thiếu gia, ngài đừng cử động lung tung, cẩn thận dính phải bãi nôn."
Là Ryul thiếu gia mà viện trưởng nói trong điện thoại? Xem ra cũng có chút lai lịch.
Cô nuốt lời từ chối vào bụng, bước tới giúp giữ cửa xe. Ông già và tài xế nhấc hắn xuống từ hàng ghế sau, dìu hắn ngồi vào ghế phụ.
Bae Gawon đến gần hắn hơn nên nhìn cũng rõ hơn, một khuôn mặt rất tuấn tú, lông mi rất dài, da trắng lạnh, đầu nhỏ vai rộng eo thon, dáng người tam giác ngược, dưới ánh sáng mờ ảo ngũ quan đoan chính lạnh lùng.
Cô hơi lơ đãng, tay liền nghiêng xuống, quên mất mình còn đang cầm kem, phần kem phía trên ốc quế trượt xuống, nguyên một cục rơi thẳng vào mặt chàng trai.
Ông già và tài xế nhìn thấy cảnh này liền hóa đá.
Tên say rượu cũng bị tỉnh bởi cái lạnh, hắn đột ngột mở mắt liền chạm phải ánh mắt Bae Gawon, giống hệt ánh mắt cô tưởng tượng, kiêu ngạo, người lạ chớ lại gần, hắn chửi một tiếng: "Ssibal*, làm cái quái gì vậy!"
*từ chửi thề, văng tục
Bae Gawon ghét ánh mắt này của người giàu nhất, bởi vì cô không bắt chước được. Không có tiền thì không thể diễn giả được ánh mắt không sợ trời không sợ đất, chỉ muốn tát cho tất cả mọi người một cái này, cô muốn có mà không được.
Hắn há miệng chửi người, Bae Gawon trực tiếp nhét phần vỏ ốc quế còn lại trong tay vào miệng hắn: "Chửi giỏi như vậy, tặng anh cái loa phóng thanh nè."
Cô nhìn ông già và tài xế, “chậc chậc” hai tiếng: "Thiếu gia nhà các người thật là vô lễ."
Nói xong, Bae Gawon xách một đống đồ ung dung bỏ đi.
Tài xế cố nén cười, nhịn đến khổ sở. Sắc mặt Geum Ryul không tốt, ném vỏ ốc quế xuống đất giẫm nát, ánh mắt âm hiểm liếc qua, tài xế lập tức mím môi vẻ mặt nghiêm lại.
Ông già vội vàng lấy khăn tay ra lau mặt cho Geum Ryul: "Ryul thiếu gia bớt giận, cô gái kia không cố ý đâu, tôi nhờ cô ấy giữ giúp cửa xe, chắc là do cô ấy cầm nhiều đồ quá nên không giữ chắc kem nên vô tình làm rơi vào mặt cậu."
Geum Ryul say rượu nên đầu đau như búa bổ, bị Choe Silmang dùng khăn tay lau như vậy, mặt dính đầy kem, vị đào cứ xộc thẳng vào mũi.
Ánh mắt hắn lạnh lùng, vô thức liếm môi, cũng khá ngọt, sau đó hắn lạnh lùng liếc Choe Silmang một cái: "Tôi có nói gì đâu, đừng chỉ biến tôi thành người xấu."
Choe Silmang gật đầu khom lưng: "Xin lỗi Ryul thiếu gia, là tôi lắm lời rồi."
…
Bae Gawon trở về viện bảo trợ, mệt đến đau cả chân, leo dốc đúng là mệt thật.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận