Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 5 / 50  ·  10%

Cô mặc vào trông như hoa loa kèn xanh giữa xuân, sắc xanh nồng đậm, tràn sức sống.

Làn da trắng nõn, tóc nửa đầu, trong sáng dịu

Toàn bộ hành lý của chỉ có một chiếc ba nhỏ.

Thu dọn xong, Chucheon mang sáng tới, khuôn mặt tròn luôn tươi cười, rất đáng

"Chị Gawon, cho chị này, hôm nay chị đi nên ăn đặc biệt làm cơm rong biển đó."

Khóe mắt Bae Gawon giật nhận lấy, một cuộn rong biển nguyên cây được trong giấy bạc, chưa cắt.

Cô cười gượng một tiếng: tâm quá, cảm ơn

Bae Gawon đói rồi nên phải ăn.

Chucheon đột nhiên rưng rưng mắt: "Chị Gawon, chị có lại không ạ? Em không xa chị."

Bae Gawon xoa đầu "Có chứ."

Có mới là lạ.

Chucheon nghe cô nói vậy nín khóc mỉm cười, sự ý của trẻ con thay rất nhanh, giây tiếp theo cô đã nói sang chuyện khác.

"Hôm nay có một anh rất đẹp đến viện bảo viện trưởng đang tiếp đãi ấy đó, hình như anh ấy giàu, sau lưng còn có vệ nữa, hơi đáng sợ ạ."

Bae Gawon không hứng thú, cơm cuộn rong biển: "Ừm."

Cũng khá ngon.

Con gái nhà giàu ăn đều nhai kỹ nuốt chậm, cuộn rong biển, cô ăn nửa tiếng đồng hồ, nếu không hệ thống hối thúc, có lẽ cần thêm một lúc nữa.

Bae Gawon ăn xong, dùng giấy lau miệng, đeo ba lên, xoa đầu Chucheon: "Chị bị đi đây."

Chucheon không nỡ, mếu máo đầu, trông như sắp khóc

Bae Gawon không ngờ lại nhiều đứa trẻ tiễn mình vậy, hiện tại những đứa lớn bằng cô trong viện bảo Roka không có nhiều mấy, toàn đám nhóc tì.

Chúng vây quanh chân thút thít.

"Chị Gawon, em không nỡ chị."

"Hu hu hu, đừng đi

"Chị Gawon, Seoul cách đây xa ạ? Khi nào chị lại?"

Bae Gawon dở khóc dở lặng lẽ kéo gấu váy mình ra khỏi một bàn đen nhẻm, cô chỉ có mỗi váy này còn coi được, bẩn thì biết làm sao.

Cô lần lượt xoa đầu đứa trẻ, cười dịu dàng dành, giọng nói mềm mại, dịu dàng: "Đừng khóc nữa, ngoan, sẽ về thăm các em, chị không nỡ xa các em

Trẻ con một đứa khóc lây sang hai đứa, nhất không dỗ được, Bae Gawon đến gói kẹo vị lạ mua qua, cô lấy ra từ trong chia cho chúng.

"Ăn kẹo đi, đừng khóc nhé, ngoan."

Cách đó không xa, viện đang cùng Geum Ryul thị cơ sở vật chất của bảo trợ, vừa hay đi đến

Geum Ryul dừng bước, hắn ra Bae Gawon rồi.

Choe Silmang cũng nhận ra: cô gái hôm qua."

Viện trưởng hỏi: "Choe Silmang, quen Gawon à?"

Ông ta giải thích: "Hôm tình cờ gặp, cô ấy giúp tôi một việc. Hóa cô ấy tên là Gawon à, bé này xinh đẹp, lại còn bụng nữa."

Viện trưởng nhìn về phía Gawon đang bị đám trẻ vây quanh ở đằng xa, cười, vẻ mặt đầy tự hào: con bé Gawon này rất hiểu

"Tính nó tốt, dịu dàng lương thiện, bọn trẻ trong bảo trợ đều quý nó, chuyển đến trường Sligao ở Seoul hôm nay phải đi xe đến bọn trẻ không nỡ nên tiễn nó đấy."

Ánh mắt Geum Ryul vẫn dõi theo Bae Gawon, ánh sâu thẳm, cùng là rời tại sao lúc hắn rời Seoul không một ai quan tâm, không người tiễn đưa.

Quan hệ của cô tốt vậy sao, nhiều đứa trẻ quanh cô, vì cô mà lệ, không nỡ xa cô.

Geum Ryul nhìn chằm chằm nhìn xem cô có gì biệt, khuôn mặt trái xoan, da trắng nõn, mắt hạnh long cánh tay rất thon, chân rất

Ngoài việc đặc biệt xinh cười lên đặc biệt trong dịu dàng, những thứ khác như cũng không có gì.

Đám trẻ con vây quanh không cho cô đi, khóc ríu rít, rất ồn ào.

Geum Ryul cảm thấy cảnh này vừa chói mắt vừa tai. Hắn ghét nhất những náo nhiệt, bởi vì trước giờ chưa từng là nhân vật chính, chí còn trở nên vô nhà, những cảnh tượng nhiệt luôn là cảnh cha công năng lực của anh vỗ vai anh ta sảng khoái, mẹ ôm em cưng chiều khoe với người rằng nó học mọi rất nhanh, rất lanh

Chỉ có hắn lặng lẽ giữa ghế sofa, giống như người vô hình, xung quanh ồn ào, hắn càng cảm thấy không có cảm giác tồn tại.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/xuyen-vao-truyen-tranh-nguoi-lon-thoi-nat-toi-cung-nhom-thieu-gia-au-tri-ngay-em&chuong=5]

Geum Ryul vẫn luôn nhìn Gawon, lâu đến mức Bae cũng nhận ra ánh mắt hắn, cô ngẩng đầu nhìn qua, mắt hai người chạm nhau.

Rõ ràng cô đã nhận hắn, nhưng lại không thèm ý, dời tầm mắt sang trưởng bên cạnh hắn, cười rồi tay với viện trưởng, sau đó đầu chào.

Rồi đeo ba lô, xoay rời đi.

Geum Ryul nghe thấy viện đứng bên cạnh cảm khái: cho con bé Gawon này Seoul rồi mọi việc đều thuận

Bae Gawon đi rồi, bọn nhìn thấy viện trưởng đều hu hu chạy tới tìm sự an ủi, viện trưởng dở dở cười, dỗ chúng rời đi: giờ bác có khách quan cần tiếp đãi, các con nhé, tự đi chơi đi."

Đám trẻ con ngoan ngoãn đi, Chucheon không đi, duỗi tay nhỏ bé ra trước Geum Ryul rồi xòe ra, trong bàn tay là một viên kẹo: ơi, cái này tặng anh."

Choe Silmang định ngăn lại, ta sợ Geum Ryul nổi dọa sợ đứa bé.

Geum Ryul liếc nhìn máy phim, không nổi giận, cầm viên kẹo.

Chucheon thấy hắn nhận rồi chạy đi.

Geum Ryul bóc vỏ kẹo, kẹo vào miệng, chưa đầy giây đã nhíu chặt mày, mặt hơi lạnh đi.

Bae Gawon đã đi rất rồi, hệ thống hỏi: [Ký viên kẹo cô bảo Chucheon cho hắn là vị gì vậy?]

Bae Gawon cười xấu xa: nước rửa chén."

"Ai bảo hắn cứ âm nhìn tôi chằm chằm như quỷ vậy, hắn làm tôi ghê tởm, tôi cũng làm hắn tởm lại."

...

Việc đầu tiên Bae Gawon khi đến Seoul là đi cửa hàng đồ hiệu second để thuê quần áo.

Cửa hàng bài trí lộng phong cách trang trí và vụ không thua kém gì cửa hàng xa xỉ lớn, có các loại quần áo may sẵn, xách, giày dép của các hiệu xa xỉ, kiểu dáng đầy đủ.

Nhân viên phục vụ cũng tốt, không hề tỏ thái khinh thường hay ngấm ngầm xéo, nói năng nhỏ nhẹ, rất tình.

"Thưa cô, đồ Chanel bên cả quần áo may giày dép của Miu Miu này đều rất hợp với khí và tuổi của cô đó ạ, muốn trông trang trọng hơn chút hay là trẻ trung một chút? Cô có thể cho biết, tôi sẽ giúp gợi ý."

Bae Gawon đương nhiên chọn quần áo phong cách Chanel lựa chọn không thể tốt để giả làm tiểu thư nhà

Ngón tay cô nhẹ nhàng qua một bộ váy, ánh dừng lại trên đó, màu sữa, cổ áo có một vòng trai, thiết kế tinh xảo.

"Tôi thử bộ này."

Nhân viên mỉm cười lấy áo xuống: "Vâng, mời cô theo tôi, phòng thử đồ bên này."

Bae Gawon vào thay đồ, áo hàng hiệu nổi bật đường cắt may và chất mặc vào ôm sát cơ thể, lên đường cong, giống như bầu buổi sớm mai mờ ảo khói, trong sáng dịu dàng.

Nhân viên khen ngợi: "Đẹp ạ."

Bae Gawon cười nhẹ, lại thêm một đôi giày cao một chiếc túi Chanel, phối một bộ hoàn chỉnh.

Cô bé mồ côi từ bảo trợ Ulsan bỗng chốc thành tiểu thư nhà giàu lịch, đoan trang.

Lúc thanh toán, nhân viên "Cô thuê mấy ngày ạ?"

Bae Gawon suy nghĩ một "Hai ngày."

Nhân viên: "Vâng ạ, đây hóa đơn và cả giấy cọc, mong cô giữ cẩn

Bae Gawon thuê xong bộ này, tiền đã vơi đi nửa.

Ra khỏi cửa hàng đồ tìm một tiệm làm trông có vẻ đắt tiền đó, làm dưỡng, uốn tóc.

Người giàu thực sự nhất sẽ chăm sóc tóc và rất kỹ.

Tóc tai ảnh hưởng rất

Tay nghề của thợ làm không tệ, mái tóc đen sóng lớn xõa trên vai, làm nổi bật khuôn mặt nhỏ của Bae Gawon, làn da trắng đôi mắt long lanh ngấn toát lên vẻ quyến nói lại thôi.

Cô đã đặt xe trước, xe cao cấp của Mercedes, khỏi tiệm làm tóc liền thẳng vào xe, bảo tài xế cô đến khách sạn Herose.

Hệ thống có chút lo [Ký chủ, cô sắp tiêu tiền rồi phải không? Còn 14 ngày nữa mới khai giảng sau này làm sao đây?]

Bae Gawon rất bình tĩnh: lo, tôi có cách."

Hệ thống chỉ có thể cô: [Thôi được.]

[À đúng rồi, ký chủ, Herose vì nam chính không?]

Bae Gawon: "Cũng không ngốc nhỉ."

"Herose không phải là sản của mẹ nam chính sao? đâu có thể tình cờ nam chính trước khi khai giảng, vận may xem sao."

Đây là một trong số thông tin mà Bae Gawon

Nội dung truyện tranh trước khi xuyên sách quá

Hệ thống cổ vũ cô: vọng sẽ được, bây giờ tranh vẫn chưa bắt đầu, cũng không rõ ký chủ có được nam chính không, chúc cô mắn nhé.]

Bae Gawon ngồi xe sang nhân viên mở cửa xe cô đi giày cao gót, túi Chanel bước xuống.

Có người dẫn đường, sảnh khách sạn làm thủ nhận phòng.

Đặt hai đêm phòng executive may mà bây giờ là thấp điểm, nếu không thì đêm cũng không ở nổi.

Phòng executive suite ở tầng cửa sổ kính sát đất cảnh, bên ngoài xe cộ nập, đèn đuốc sáng trưng.

Bae Gawon trở lại nơi thế này mới cảm thấy sống lại, cuộc sống giản ở viện bảo trợ vẫn không với cô, cô quá thích khoe không còn cách nào khác, khoe mẽ không sống nổi, khác không ngưỡng mộ, không ghen với cô, cô thấy chịu khắp người.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận