Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Xuyên Vào Truyện Tranh Người Lớn Thối Nát, Tôi Cùng Nhóm Thiếu Gia Đấu Trí Ngày Đêm

Chương 5: Không nỡ xa

Ngày cập nhật : 2026-06-13 17:26:32
Cô mặc vào trông như đóa hoa loa kèn xanh giữa mùa xuân, sắc xanh nồng đậm, căng tràn sức sống.
Làn da trắng nõn, tóc buộc nửa đầu, trong sáng dịu dàng.
Toàn bộ hành lý của cô chỉ có một chiếc ba lô nhỏ.
Thu dọn xong, Chucheon mang bữa sáng tới, khuôn mặt tròn trịa luôn tươi cười, rất đáng yêu.
"Chị Gawon, cho chị này, vì hôm nay chị đi nên nhà ăn đặc biệt làm cơm cuộn rong biển đó."
Khóe mắt Bae Gawon giật giật, cô nhận lấy, một cuộn cơm rong biển nguyên cây được bọc trong giấy bạc, chưa cắt.
Cô cười gượng một tiếng: "Ôi có tâm quá, cảm ơn nhé."
Bae Gawon đói rồi nên đành phải ăn.
Chucheon đột nhiên rưng rưng nước mắt: "Chị Gawon, chị có quay lại không ạ? Em không nỡ xa chị."
Bae Gawon xoa đầu cô bé: "Có chứ."
Có mới là lạ.
Chucheon nghe cô nói vậy liền nín khóc mỉm cười, sự chú ý của trẻ con thay đổi rất nhanh, giây tiếp theo cô bé đã nói sang chuyện khác.
"Hôm nay có một anh trai rất đẹp đến viện bảo trợ, viện trưởng đang tiếp đãi anh ấy đó, hình như anh ấy rất giàu, sau lưng còn có vệ sĩ nữa, hơi đáng sợ ạ."
Bae Gawon không hứng thú, nhai cơm cuộn rong biển: "Ừm."
Cũng khá ngon.
Con gái nhà giàu ăn uống đều nhai kỹ nuốt chậm, một cuộn rong biển, cô ăn mất nửa tiếng đồng hồ, nếu không phải hệ thống hối thúc, có lẽ còn cần thêm một lúc nữa.
Bae Gawon ăn xong, dùng khăn giấy lau miệng, đeo ba lô lên, xoa đầu Chucheon: "Chị chuẩn bị đi đây."
Chucheon không nỡ, mếu máo gật đầu, trông như sắp khóc vậy.
Bae Gawon không ngờ lại có nhiều đứa trẻ tiễn mình như vậy, hiện tại những đứa trẻ lớn bằng cô trong viện bảo trợ Roka không có nhiều mấy, toàn là đám nhóc tì.
Chúng vây quanh chân cô khóc thút thít.
"Chị Gawon, em không nỡ xa chị."
"Hu hu hu, đừng đi mà."
"Chị Gawon, Seoul cách đây bao xa ạ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/xuyen-vao-truyen-tranh-nguoi-lon-thoi-nat-toi-cung-nhom-thieu-gia-au-tri-ngay-em&chuong=5]

Khi nào chị quay lại?"
Bae Gawon dở khóc dở cười, lặng lẽ kéo gấu váy của mình ra khỏi một bàn tay đen nhẻm, cô chỉ có mỗi chiếc váy này còn coi được, bẩn rồi thì biết làm sao.
Cô lần lượt xoa đầu từng đứa trẻ, cười dịu dàng dỗ dành, giọng nói mềm mại, rất dịu dàng: "Đừng khóc nữa, ngoan, chị sẽ về thăm các em, chị cũng không nỡ xa các em mà."
Trẻ con một đứa khóc là lây sang hai đứa, nhất thời không dỗ được, Bae Gawon nhớ đến gói kẹo vị lạ mua hôm qua, cô lấy ra từ trong túi, chia cho chúng.
"Ăn kẹo đi, đừng khóc nữa nhé, ngoan."
Cách đó không xa, viện trưởng đang cùng Geum Ryul thị sát cơ sở vật chất của viện bảo trợ, vừa hay đi đến đây.
Geum Ryul dừng bước, hắn nhận ra Bae Gawon rồi.
Choe Silmang cũng nhận ra: "A, là cô gái hôm qua."
Viện trưởng hỏi: "Choe Silmang, anh quen Gawon à?"
Ông ta giải thích: "Hôm qua tình cờ gặp, cô ấy đã giúp tôi một việc. Hóa ra cô ấy tên là Gawon à, cô bé này xinh đẹp, lại còn tốt bụng nữa."
Viện trưởng nhìn về phía Bae Gawon đang bị đám trẻ con vây quanh ở đằng xa, mỉm cười, vẻ mặt đầy tự hào: "Vâng, con bé Gawon này rất hiểu chuyện."
"Tính nó tốt, dịu dàng lại lương thiện, bọn trẻ trong viện bảo trợ đều quý nó, nó chuyển đến trường Sligao ở Seoul rồi, hôm nay phải đi xe đến Seoul, bọn trẻ không nỡ nên đang tiễn nó đấy."
Ánh mắt Geum Ryul vẫn luôn dõi theo Bae Gawon, ánh mắt sâu thẳm, cùng là rời đi, tại sao lúc hắn rời Seoul lại không một ai quan tâm, không một người tiễn đưa.
Quan hệ của cô tốt đến vậy sao, nhiều đứa trẻ vây quanh cô, vì cô mà rơi lệ, không nỡ xa cô.
Geum Ryul nhìn chằm chằm cô, nhìn xem cô có gì đặc biệt, khuôn mặt trái xoan, làn da trắng nõn, mắt hạnh long lanh, cánh tay rất thon, chân rất dài.
Ngoài việc đặc biệt xinh đẹp, cười lên đặc biệt trong sáng dịu dàng, những thứ khác hình như cũng không có gì.
Đám trẻ con vây quanh cô, không cho cô đi, khóc lóc ríu rít, rất ồn ào.
Geum Ryul cảm thấy cảnh tượng này vừa chói mắt vừa chói tai. Hắn ghét nhất những nơi náo nhiệt, bởi vì trước giờ hắn chưa từng là nhân vật chính, thậm chí còn trở nên vô hình, ở nhà, những cảnh tượng náo nhiệt luôn là cảnh cha công nhận năng lực của anh trai, vỗ vai anh ta cười sảng khoái, mẹ ôm em trai, cưng chiều khoe với người khác rằng nó học mọi thứ rất nhanh, rất lanh lợi.
Chỉ có hắn lặng lẽ ngồi giữa ghế sofa, giống như một người vô hình, xung quanh càng ồn ào, hắn càng cảm thấy mình không có cảm giác tồn tại.
Geum Ryul vẫn luôn nhìn Bae Gawon, lâu đến mức Bae Gawon cũng nhận ra ánh mắt của hắn, cô ngẩng đầu nhìn qua, ánh mắt hai người chạm nhau.
Rõ ràng cô đã nhận ra hắn, nhưng lại không thèm để ý, dời tầm mắt sang viện trưởng bên cạnh hắn, cười rồi vẫy tay với viện trưởng, sau đó cúi đầu chào.
Rồi đeo ba lô, xoay người rời đi.
Geum Ryul nghe thấy viện trưởng đứng bên cạnh cảm khái: "Mong cho con bé Gawon này đến Seoul rồi mọi việc đều thuận lợi."
Bae Gawon đi rồi, bọn trẻ nhìn thấy viện trưởng đều khóc hu hu chạy tới tìm kiếm sự an ủi, viện trưởng dở khóc dở cười, dỗ chúng rời đi: "Bây giờ bác có khách quan trọng cần tiếp đãi, các con ngoan nhé, tự đi chơi đi."
Đám trẻ con ngoan ngoãn rời đi, Chucheon không đi, duỗi bàn tay nhỏ bé ra trước mặt Geum Ryul rồi xòe ra, trong lòng bàn tay là một viên kẹo: "Anh ơi, cái này tặng anh."
Choe Silmang định ngăn lại, ông ta sợ Geum Ryul nổi giận, dọa sợ đứa bé.
Geum Ryul liếc nhìn máy quay phim, không nổi giận, cầm lấy viên kẹo.
Chucheon thấy hắn nhận rồi thì chạy đi.
Geum Ryul bóc vỏ kẹo, cho kẹo vào miệng, chưa đầy hai giây đã nhíu chặt mày, sắc mặt hơi lạnh đi.
Bae Gawon đã đi rất xa rồi, hệ thống hỏi: [Ký chủ, viên kẹo cô bảo Chucheon đưa cho hắn là vị gì vậy?]
Bae Gawon cười xấu xa: "Vị nước rửa chén."
"Ai bảo hắn cứ âm u nhìn tôi chằm chằm như nam quỷ vậy, hắn làm tôi thấy ghê tởm, tôi cũng làm hắn ghê tởm lại."
...
Việc đầu tiên Bae Gawon làm khi đến Seoul là đi đến cửa hàng đồ hiệu second hand để thuê quần áo.
Cửa hàng bài trí lộng lẫy, phong cách trang trí và phục vụ không thua kém gì các cửa hàng xa xỉ lớn, có đủ các loại quần áo may sẵn, túi xách, giày dép của các thương hiệu xa xỉ, kiểu dáng rất đầy đủ.
Nhân viên phục vụ cũng rất tốt, không hề tỏ thái độ khinh thường hay ngấm ngầm liếc xéo, nói năng nhỏ nhẹ, rất nhiệt tình.
"Thưa cô, đồ Chanel bên này và cả quần áo may sẵn, giày dép của Miu Miu bên này đều rất hợp với khí chất và tuổi của cô đó ạ, cô muốn trông trang trọng hơn một chút hay là trẻ trung hơn một chút? Cô có thể cho tôi biết, tôi sẽ giúp cô gợi ý."
Bae Gawon đương nhiên chọn Chanel, quần áo phong cách Chanel là lựa chọn không thể tốt hơn để giả làm tiểu thư nhà giàu.
Ngón tay cô nhẹ nhàng lướt qua một bộ váy, ánh mắt dừng lại trên đó, màu xanh sữa, cổ áo có một vòng ngọc trai, thiết kế tinh xảo.
"Tôi thử bộ này."
Nhân viên mỉm cười lấy quần áo xuống: "Vâng, mời cô đi theo tôi, phòng thử đồ ở bên này."
Bae Gawon vào thay đồ, quần áo hàng hiệu nổi bật ở đường cắt may và chất liệu, mặc vào ôm sát cơ thể, tôn lên đường cong, giống như bầu trời buổi sớm mai mờ ảo sương khói, trong sáng dịu dàng.
Nhân viên khen ngợi: "Đẹp lắm ạ."
Bae Gawon cười nhẹ, lại chọn thêm một đôi giày cao gót, một chiếc túi Chanel, phối thành một bộ hoàn chỉnh.
Cô bé mồ côi từ viện bảo trợ Ulsan bỗng chốc biến thành tiểu thư nhà giàu thanh lịch, đoan trang.
Lúc thanh toán, nhân viên hỏi: "Cô thuê mấy ngày ạ?"
Bae Gawon suy nghĩ một lát: "Hai ngày."
Nhân viên: "Vâng ạ, đây là hóa đơn và cả giấy đặt cọc, mong cô giữ cẩn thận."
Bae Gawon thuê xong bộ đồ này, tiền đã vơi đi quá nửa.
Ra khỏi cửa hàng đồ hiệu, cô tìm một tiệm làm tóc trông có vẻ đắt tiền gần đó, làm dưỡng, uốn tóc.
Người giàu thực sự nhất định sẽ chăm sóc tóc và răng rất kỹ.
Tóc tai ảnh hưởng rất lớn.
Tay nghề của thợ làm tóc không tệ, mái tóc đen gợn sóng lớn xõa trên vai, càng làm nổi bật khuôn mặt nhỏ nhắn của Bae Gawon, làn da trắng nõn, đôi mắt long lanh ngấn nước, toát lên vẻ quyến rũ muốn nói lại thôi.
Cô đã đặt xe trước, dòng xe cao cấp của Mercedes, ra khỏi tiệm làm tóc liền ngồi thẳng vào xe, bảo tài xế đưa cô đến khách sạn Herose.
Hệ thống có chút lo lắng: [Ký chủ, cô sắp tiêu hết tiền rồi phải không? Còn tận 14 ngày nữa mới khai giảng đó, sau này làm sao đây?]
Bae Gawon rất bình tĩnh: "Đừng lo, tôi có cách."
Hệ thống chỉ có thể tin cô: [Thôi được.]
[À đúng rồi, ký chủ, cô ở Herose vì nam chính phải không?]
Bae Gawon: "Cũng không ngốc lắm nhỉ."
"Herose không phải là sản nghiệp của mẹ nam chính sao? Biết đâu có thể tình cờ gặp nam chính trước khi khai giảng, thử vận may xem sao."
Đây là một trong số ít thông tin mà Bae Gawon biết.
Nội dung truyện tranh cô xem trước khi xuyên sách quá ít.
Hệ thống cổ vũ cô: [Hy vọng sẽ được, bây giờ truyện tranh vẫn chưa bắt đầu, tôi cũng không rõ ký chủ có gặp được nam chính không, chúc cô may mắn nhé.]
Bae Gawon ngồi xe sang đến, nhân viên mở cửa xe giúp, cô đi giày cao gót, xách túi Chanel bước xuống.
Có người dẫn đường, cô vào sảnh khách sạn làm thủ tục nhận phòng.
Đặt hai đêm phòng executive suite, may mà bây giờ là mùa thấp điểm, nếu không thì một đêm cũng không ở nổi.
Phòng executive suite ở tầng 23, cửa sổ kính sát đất toàn cảnh, bên ngoài xe cộ tấp nập, đèn đuốc sáng trưng.
Bae Gawon trở lại nơi như thế này mới cảm thấy mình sống lại, cuộc sống giản dị ở viện bảo trợ vẫn không hợp với cô, cô quá thích khoe mẽ, không còn cách nào khác, không khoe mẽ không sống nổi, người khác không ngưỡng mộ, không ghen tị với cô, cô thấy khó chịu khắp người.

Bình Luận

0 Thảo luận