Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 7 / 12  ·  58.3%
VÁN CỜ SỐ PHẬN
Chương 7
18/08/2025 23:24· 979 từ

Thẩm Tri Dật bỗng nhiên hiện ngay phía sau tôi. ngón tay thon dài cậu ta nhẹ nhàng nâng khẽ đặt lên vai Tôi lập tức đứng dậy rời đi, nhưng người sau lại bất ngờ siết đè tôi trở lại ghế. ta nhìn vào gương, khóe nhếch lên, cười khẽ: “Hôm nay cậu rất đẹp.” “Nhưng sao vẻ lại thế này?” “Ngạc nhiên gặp tôi à?” “Có phải rất hỏi tôi tại sao tới không?” Thẩm Tri dừng một chút, rồi chậm rãi một cái tên đã lâu không ra: “Ngôn Ngôn.” “Tôi đương là đến để xem cậu đấu rồi.” “Một năm tôi đã nghĩ thông “Chuyện Yên Vũ rời đi, không lỗi của cậu.” “Năm đó không đến điểm hẹn là tôi suy chưa chu toàn, sau này không ra cô ấy cũng do người nhà chen vào quấy “Tôi không nên đổ lỗi lên đầu cậu.” “Tôi lỗi, đừng giận nữa, không?” Giọng cậu ta dịu như thể thật sự muốn hòa Nhưng trong đáy mắt lại thoáng một tia sắc bén lạnh vụt qua. Đúng lúc này, đến tôi lên sân khấu. Thẩm Dật buông tay, lùi lại nửa mỉm cười nhàn nhạt: “Đi mọi chuyện suôn sẻ nhé.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/v-n-c-s-ph-n&chuong=7]

13 Hôm đó, tại trường một sự cố sân khấu trọng đã xảy ra. tôi tỉnh lại, đã nằm phòng bệnh của bệnh Trước những câu hỏi đầy vọng của tôi, bác chủ trị có vẻ khó “Đánh cờ ư? Xin lỗi, Tống, tôi phải nói thật cô.” “Đôi tay của cô gần không còn khả năng hồi phục. nói đến đánh cờ, cả sinh hoạt bình thường về cũng sẽ gặp vấn Kể từ đó. Mọi liên quan đến cờ vây đều còn dính dáng gì đến tôi Từ một kỳ thủ trẻ triển vọng, tôi hoàn toàn thành một kẻ tàn Kênh thể thao lúc cũng đưa tin về Thẩm Tri Cậu ta lại tham gia một đấu quốc tế danh tiếng, lại được một giải thưởng nào Còn tôi chỉ có thể trên giường bệnh, tê dại lắng Không biết đã bao ngày trôi qua, Thẩm Tri đến bệnh viện thăm Cậu ta ôm một trong lòng, mà cô ta có bảy phần giống Hứa Yên “Thật đáng thương, sao thế, thành nhân rồi à? “Ngôn Ngôn, cô minh từ nhỏ, chắc hẳn đoán được rồi chứ? Một sân đang yên đang lành, làm lại đột nhiên xảy ra cố? Lại còn chỉ có mỗi bị thương nghiêm trọng như vậy?” nhìn gương mặt đầy ý của cậu ta, cố gắng ra ba chữ khàn đặc cổ họng: “Tại sao?” Tôi cậu ta ghét tôi. Nhưng ngờ lại hận tôi đến mức Sắc mặt người trước mặt nhiên thay đổi, cậu ta cúi dùng năm ngón tay siết cằm tôi. “Tại sao à? Tống Ngôn, cô còn mặt mũi hỏi tôi tại sao sao?” "Năm nếu cô không tìm thấy tôi sân bay Ba Lan, nếu cô báo cho gia đình tôi đang ở đâu, thì giờ tôi đã ở bên Yên rồi. Làm gì có chuyện bao năm qua vẫn bặt tín về cô ấy chứ?" Lệnh Ngôn, năm đó ngăn tôi rời đi, sợ tôi lỡ trận đấu, hay vì tị khi Yên Vũ thể ở bên tôi?" "Cô kết cục như ngày nay, là do cô tự lấy." "Cô nợ tôi." "Nhưng giờ…" Cậu ta nhìn chằm vào đôi tay khóe môi nhếch lên một cười đầy khinh miệt. "Xem như nhau rồi." … Những sau đó, Thẩm Tri Dật không thăng tiến trong giới vây, bạn gái bên thay đổi hết người này đến khác, mà ai trong số cũng ít nhiều có giống Hứa Yên Vũ. Thỉnh thoảng có vài tin đồn lẻ lan truyền. Nói rằng cậu ôm mối hận cũ, vì hận tôi năm không để cậu ta bỏ đấu đi tìm người nên mới ra tay hoại đôi tay tôi. những lời đồn đoán rất nhanh đã bị dập tắt. Tri Dật vẫn là thần được hàng vạn người ngưỡng Còn tôi thì chạy khắp tìm danh y, thử mọi khả năng, nhưng vẫn tìm thấy một tia vọng hồi phục nào. Tôi như xóa tên khỏi giới vây, vĩnh viễn không thể nào lại bất kỳ giải đấu quy nào nữa. Gần hai mươi nỗ lực và theo đuổi, đây hóa thành hư vô. Cuối ấy, mẹ gọi điện “Ngôn Ngôn, Tiểu Dật lát nữa nó sẽ thăm con, con ra ngoài đi với nó một chút đi, đừng nào cũng nhốt mình phòng nữa.” Thẩm Tri muốn đến gặp tôi? Chẳng qua nghe nói tôi suy đến mức tự nhốt mình trong suốt nửa năm nay, nên đến mỉa mai châm chọc phen, tiện thể thưởng thức dạng thảm hại của tôi mà Tôi cúi đầu nhìn cổ mình, giọng thản nhiên “Vâng, con biết rồi.”

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận