Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 4 / 12  ·  33.3%
VÁN CỜ SỐ PHẬN
Chương 4
18/08/2025 23:23· 957 từ

Tất cả mọi người đều rằng tôi sẽ ở bên Thẩm Dật. Ngay cả chính cũng nghĩ vậy. Nhưng vào độ tuổi chưa dám lộ tình cảm, tôi dám viết cho cậu ta một thư tình không có hội trao đi. Đời trong hai năm đầu tiên khi Hứa Yên Vũ rời Thẩm Tri Dật vẫn giả vờ không có gì, đối với vẫn như ngày thường. Đến thứ ba, cậu ta đoạt chức quân thế giới, tìm tôi cùng ăn mừng, nhưng lại hiện ra bức thư tình kia. trúc mã từng chăm tôi đủ điều cuối cùng cũng che giấu nổi sự căm ghét cho tôi nữa. Bức tình bị xé thành từng mảnh Cậu ta nhìn tôi, cười lạnh: "Tống Lệnh Ngôn, thích tôi?” "Thật kinh tởm.” vì thích tôi, nên ngăn tôi không cho đi cô ấy?” "Tống Lệnh Ngôn, tôi là mù quáng rồi. Sao không có thể để một như cô ở bên cạnh suốt nhiêu năm chứ?” "Nếu tôi có gặp lại Yên Vũ, cô sự nên quỳ xuống dập tạ lỗi với đi." Nói đến đây, cậu bỗng dừng lại một lát, rồi ngột nở một nụ cười đầy mai, tiếp lời: "Rồi sau đó, sẽ tự tay phế đôi tay này của trước mặt cô ấy.” "Nếu không… sao xứng đáng với năm tháng chúng tôi đã lỡ đây?" Tôi nhìn những giấy vụn rơi vãi trên đất, có chút sững Phản ứng đầu tiên lại muốn mở miệng giải thích. hôm đó tôi ngăn cậu ta, chỉ là vì không một kỳ thủ có phú như cậu ta bỏ lỡ giải đấu quốc tế quan trọng. đã không còn thích cậu từ lâu. Tôi nghĩ rằng sau thi đấu xong, cậu ta tìm Hứa Yên Vũ vẫn kịp. Tôi không biết Yên Vũ lại vì cậu ta hẹn mà rời đi, từ đó vô âm tín. Nhưng sau suy nghĩ trong đầu nửa ngày, cuối cùng tôi không thể thốt ra chỉ một chữ. Bởi vì tôi nhận ra một điều. Tri Dật không phải nhìn thấy bức thư này mới căm ghét tôi. Hứa Vũ đi bao lâu… Cậu đã hận tôi bấy lâu rồi. thư tình kia, chẳng chỉ là một ngòi lửa lên cơn giận sẵn mà thôi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/v-n-c-s-ph-n&chuong=4]

8 Đời này, khi tôi Thẩm Tri Dật vẫn còn đi tôi đã cố tình cậu ta "vô tình" phát ra bức thư tình tôi viết. Từng chữ câu ngay ngắn, mang theo tình dặt suốt tám tôi dành cho cậu Lúc đó, Hứa Yên Vũ chưa rời đi. Trong mắt Tri Dật, tôi chỉ là cô thanh mai thầm thích cậu nhưng không dám nói ra, nhỏ đã luôn ở bên cậu ngoan ngoãn vô hại. Thẩm Dật sao có thể ngờ một người như vậy lại hận ta đến tận xương Vậy nên, hai ngày trước khi đấu Cúp LG bắt đầu, tôi chủ động đến tìm ta. “Ngôn Ngôn?” Cậu ta có hơi bất ngờ, vội mời tôi vào phòng, rót tôi một ly nước, vẫn nguyên nụ cười dịu dàng thường lệ: “Hai ngày nay luyện tập nên chưa gặp được “Sao hôm nay lại rảnh đến tôi vậy?” Tôi không lời, chỉ cụp mắt, ánh nhìn xuống cổ tay cậu ta. Trước những đồng hồ mấy chục của cậu ta gần như tháng thay một cái. bây giờ, trên cổ tay chỉ có một sợi dây buộc màu hồng đơn giản. Thấy ánh tôi, Thẩm Tri Dật hơi khựng theo phản xạ giấu ra sau lưng: “Nhìn vậy.” “Thẩm Tri Dật.” Tôi gọi cậu ta: “Cậu Yên Vũ đang hẹn hò đúng Cậu ta nhíu mày: Ngôn?” Tôi tiếp tục: “Hôm cậu nói với Hứa Vũ rằng muốn bỏ giải để đi tìm cô ấy, nghe thấy rồi.” Thẩm Dật mím môi, định lên tiếng. tôi nói trước: “Cậu tâm, mình sẽ không đi mách “Hôm nay mình đến đây chỉ nhắc cậu một câu, chậm sinh biến.” “Trận chung kết sẽ rất nhiều phóng viên đưa mấy vị trưởng bối có nói trong nhà họ cũng sẽ đến xem.” “Nếu muốn tìm cô ấy, chi bằng đi một chút.” “Thẩm Tri Dật…” giả vờ do dự: rất quan trọng với mình. chỉ mong… cậu có sống tốt.” Tối hôm đó, tôi như thật lòng tâm với cậu ta. Lời ẩn ý, hết lần đến lần khác, chỉ xoay quanh ý chính… Tôi yêu cậu như vậy, làm sao có thể anh được chứ? Thẩm Dật vốn đã mong ngóng ngày để được ở Hứa Yên Vũ. Cộng thêm bức tình mà tôi cố ý để ta phát hiện, giống một chất xúc tác. Cậu không do dự quá đổi vé máy về nước sớm hơn kiến.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận