Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 76 / 100  ·  76%
Thần Y Không Phải Là Thần
Chương 76: Phương Trừ Cựu
12/09/2026 17:51· 2,595 từ

Đào Tụng xuất thân là y, công việc hằng đều là dựa vào khám chữa bệnh theo quy thông thường. Lấy một đơn thuốc do sinh viên y vừa mới tốt nghiệp và khoa bệnh viện tuyến đầu trị huyết áp cao đều tự nhau. Sự khác biệt sẽ ở những mặt khác, cho đó là đơn trị hay kết hợp, và khác biệt về liều lượng. khoa sẽ dựa vào kinh của bản thân để soát liều lượng, kết bình thường rất tốt. bác sĩ trẻ không có ý chừng mực mạnh, nhưng không đến mức gây sự cố lớn, nhiều sẽ xuất hiện tình huống huyết thấp hoặc kiểm soát huyết áp ổn định.

Vì thế ông cho rằng y cũng vậy, dùng cũng giống nhau, chỉ sự khác biệt về lượng và chi tiết. Nhưng tế dường như khác với những ông nghĩ.

Theo lời kể của bệnh và người nhà, thuốc Trưởng khoa Vương của khoa y kê đơn gần mươi vị thuốc, trị giá 1000 tệ, đều không có tác còn bị xem như đồ mà ném vào thùng rác. Còn Bạch Truật kê bốn vị lúc sau thêm vào một vị tổng giá trị cộng lại đến 100, uống thang tiên đã có tác kỳ diệu.

Sự tương phản rõ ràng làm cho gương mặt Đào Tụng đỏ bừng. Đào chửi thầm: Trưởng khoa này có lẽ thực sự phân mà lớn. Nếu không sao thể mập như vậy?

Đào Tụng khẽ ho, xem không biết chuyện tốt đồng nghiệp mình đã làm, đầu sang nói với người trợ lý Tần: "Người đi xử lý thủ tục nhập cho bà cụ trước. Sau có vấn đề gì tìm..." Đào nhìn xung quanh, loại bỏ sĩ nội trú gầy trơ xương cây tre, tìm được một những cấp dưới béo săn chắc, vô cùng thể thức khuya, tiếp tục "Tìm bác sĩ Trịnh này, ấy sẽ sắp xếp người nhà."

Ông quay sang nói với sĩ nội trú này: nhân này có một ý đặc biệt, cậu hãy bà cụ cho tốt. Mấy nhân khác cậu có thể giao đồng nghiệp khác."

Bác sĩ nội trú ngay tức trở nên tràn năng lượng và hét lên: rõ, thưa trưởng khoa!" cần chăm một bệnh nhân? bất kỳ vấn đề có thể đến tìm hắn. cả khi bảo hắn đi moi cho bệnh nhân cũng được!

Đối với các bệnh nhân tôn quý, tiêu chuẩn bác sĩ nội trú Trịnh thể hiện thái độ đối với lãnh đạo bệnh Bất kể lý do gì bệnh được trưởng khoa liệt vào tôn quý, chỉ cần bệnh nhân thể làm cho hắn nghỉ nhiều hơn thì chính là bệnh tốt.

Trợ lý Tần nghiêm túc Trưởng khoa Đào lại đầu bận rộn, thầm nghĩ: kỳ nhóm nào cũng tốt và xấu. Bà ngoại lúc trước bị bệnh nặng, muốn tiền, đó là cách tốt để moi tiền từ những bệnh mắc bệnh nan y, Trưởng Vương không phải là một ví sống sao? Nhưng Đào Tụng thể quyết đoán để bọn họ xuất viện, nhất là không kéo họ thời gian cuối cùng. Vừa bác sĩ Trình cũng nếu bà ngoại cậu muộn hai ngày thì không thể làm gì được. Lúc trợ lý Tần chỉ thấy may mắn và ơn.

Chưa đầy nửa tiếng họ xử lý xong thủ nhập viện, bà cụ lần vào ở phòng bệnh Hậu môn - Trực tràng bệnh viện Thành phố. Mẹ trợ Tần ở lại để trông già, trong khi cậu cả út vội vàng chạy về để lấy đồ dùng để nằm cũng như thuốc Bắc. Trợ Tần xác định tạm không có chỗ dùng mình nên quay lại đơn để trả phép.

Mẹ trợ lý Tần vô hiểu biết rất rõ thuộc tính cuồng công việc khối lượng của con mình, bà vẫy tay trực nói lời tạm biệt. Trợ quay lại vị trí làm của mình thì nhận được thăm từ Tần Văn Long và người trợ lý Trương. Trợ lý trả lời từng người một, thấy bà cụ đã viện theo sự sắp của bác sĩ Trình, tạm không có chuyện gì lớn. khi Tần Văn Long về tình hình bà cụ như suy nghĩ. Còn trợ lý Trương vai trợ lý Tần mỉm cười nói: "Được cậu đừng lo lắng nhiều. Bà ngoại cậu đại nạn chết, tất có hậu phúc!"

Trợ lý Tần mỉm cười đầu, không phải sao? bói nói nếu vượt qua nạn này thì bà còn có thể sống thêm năm nữa.

* * *

Bà cụ được sắp xếp viện, ý nghĩa thực kết hợp giữa Đông y Tây y. Trình Bạch liền yên lòng.

Khi hắn gặp lại Đô vào buổi chiều, sự đổi của Đô Đô càng ràng hơn so với tháng trước. Trình Bạch Truật khỏi cảm thán, điều khó khăn trên thế giới luôn là đầu tiên. Đô Đô đã vượt bước đầu tiên này, sau từ đi đến chạy cũng chỉ một tuần. Bây giờ Đô đang tập trung vào cải thiện sự phát trí tuệ, ngay từ đầu biết nói từ láy, bây có thể bắt đầu tên đồ vật. Điều có nghĩa là Đô đã bắt đầu có năng lực biết và phân biệt thứ. Bước này vô khó, đội ngũ Clinton thực sự làm việc chăm chỉ.

Hắn ôm Đô Đô, Đô cười nói: "Cha ơi, nay con đến chỗ cha mình!"

Trình Bạch Truật ngạc nhiên: sao?" Trình Bạch Truật lên, chỉ có một bảo theo sau, cũng không Ngô Vân hay Ngô Gia

Bảo mẫu mím môi, cười "Cậu cả cảm thấy lớn rồi có thể độc ầm ĩ mấy ngày Hôm nay bà chủ mới ý."

"Mẹ Đô Đô vậy mà ý?" Trình Bạch Truật rằng sự việc xảy ra Đô Đô nửa tuổi để lại bóng tâm nề cho gia đình, đừng nói việc để cho Đô Đô bệnh viện một mình, chỉ sợ sẽ khó có thể để Đô rời khỏi tầm nhìn của họ.

Bảo mẫu chỉ nói: "Bà đang theo dõi giám ở nhà." Cộng thêm người mẫu này đã chăm Tần Văn Long từ khi nhỏ, xem như là người hầu thành của nhà họ Tần. theo chăm Đô Đô sẽ không lo lắng.

Bảo mẫu lén chỉ vào trường mệnh của Đô Trình Bạch Truật lấy ra trường mệnh trên cổ Đô. Khóa trường mệnh này chiếc mà hắn đã tặng, đó hắn đã tiêu hết nửa số tiền tiết kiệm của để đặt làm riêng. Nếu kỹ, có một bộ định vị nhỏ ở đường nối góc, lẽ còn có chức nghe lén. Trái tim Bạch Truật nhẹ nhõm, đừng đến Ngô Vân, ngay cả thân hắn cũng hơi bóng ma tâm lý việc Đô Đô đi ngoài một mình. Trình Bạch Truật thấy Ngô Vân sẽ chỉ có một thủ như vậy, có lẽ Đô từ đầu đến chân đều thiết bị định vị GPS.

Sau khi xác định Đô được an toàn về mặt, Trình Bạch Truật không tâm đến nữa. Bỏ đề này sang một bên, Bạch Truật bắt đầu kiểm tra độ học tập’ gần đây Đô Đô.

Đô Đô bẻ những ngón trắng trẻo mũm mĩm mình bắt đầu đếm cho Bạch Truật, đếm đếm, ngón tay không đủ dùng, liền bỏ ngón chân chuẩn đếm. Trình Bạch Truật được trí bởi sự khờ khạo của Đô, nụ cười trên mặt thêm tươi. Chẳng trách cư dân nói sau khi có con mỗi ngày đều là toàn mới.

Mà Trịnh Trung đúng lúc ngang qua’ cửa, Trịnh chưa thấy được kẻ mà mình muốn gặp nay thì khịt mũi một dứt khoát rời đi. Trình Bạch xem như không biết chuyện Kể từ khi bị hắn đẩy bị hai Giáo sư Lan Trúc và Du Mẫn cùng nhau làm người, Trịnh Trung đã nên yên tĩnh hơn nhiều. Trình Bạch Truật muốn biết cuối cùng Trịnh thể trị chứng tự không? Nếu như biết thôi, mọi người đều mừng. Nếu như không Trình Bạch Truật cảm thấy với cách cố chấp của Lâm Tử Uy có quậy Trịnh Trung đến ĩ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/than-y-khong-phai-la-than&chuong=76]

Lúc này, một ông cụ gậy đi vào phòng Sau khi nhận phiếu đăng hắn đăng nhập vào thống để kiểm tra thì hiện bệnh nhân họ Phương, tên Phương Trừ Cựu, 79 tuổi. từ vẻ bề ngoài cũng chỉ 60 tuổi, cũng không có như số tuổi, xem như biết chăm sóc.

Trình Bạch Truật theo bản nhìn Phương Trừ Cựu. đối phương đến khám bệnh, đại khái đánh giá bộ, thỉnh thoảng ho, phổi tốt, gan cũng không tốt. Trình Truật nhìn bụng hơi nhô của Phương Trừ Cựu, hình dạng không ổn lắm.

Phương Trừ Cựu không biết Bạch Truật đang vọng Ông cười nói rằng: "Xin bác sĩ Trình, tôi Phương Trừ Cựu. Ôn giới thiệu tôi đến gặp bác."

Trình Bạch Truật ôm Đô không buông tay và "Chú có vấn đề gì?" Vũ là bạn của Hành Nhất và Bách Hữu cũng là con trai của bệnh đầu tiên hắn ra ngoài chẩn.

Đối với trẻ em, đặc là những đứa trẻ thương và xinh đẹp thì hết mọi người đều khả năng chịu đựng rất Phương Trừ Cựu là một ông bị đất chôn đến cổ, thích thích tràn đầy sức sống trẻ con. Phương Trừ Cựu cười mà đùa với Đô Đô, hợt nói: "Ung thư."

Hai từ này giống như quân, ông nói một đơn giản nhưng lại thu sự chú ý của Bạch Truật, Chu Cầm Nhi bảo mẫu. Thân hình của Phương Cựu cũng không thon gầy, chí bụng hơi phình. Khi nói càng thong thả bình tĩnh, thể cảm thấy bệnh của mình là cảm mạo, hai ba là sẽ khỏi.

Phương Trừ Cựu cũng không phạm Đô Đô, chỉ khom người nhẹ nhàng nắm Đô Đô. Sau đó thẳng người và nói: "Ung đại tràng kết hợp với ung gan di căn."

Không khí trong phòng khám nhiên đóng băng, chỉ Đô Đô không biết cảm thấy ông cụ mặt là người tốt, chơi với cậu bé. Cậu vươn tay ra muốn nắm bàn tay của Phương Trừ Cựu. Trừ Cựu cũng không chống vươn ngón trỏ đưa cho Đô Đô Đô nắm lấy trong còn chơi đến vui

Trình Bạch Truật cũng không ảnh hưởng bởi bầu khí trong phòng khám, bình nói: "Dạ vâng, chú xuống nghỉ một lát. Chú đến phòng khám, nghỉ ngơi một hãy bắt mạch, tránh cho bộ hoặc các lý do khác đến mạch đập nhanh và lạc."

Phương Trừ Cựu mang theo gậy đi hai bước ngồi cạnh bàn khám, khoảng này càng gần Đô Ông cử động ngón tay, Đô bị chọc cười khúc khích tiếng.

Trình Bạch Truật cũng không hãi vì hai chữ thư, chỉ hỏi: "Hiện tại có triệu chứng gì?" y không trị bệnh, chứng. Vì vậy so với tên hắn càng muốn biết nhiều về các triệu chứng và bệnh Phương Trừ Cựu.

Phương Trừ Cựu vừa đùa Đô Đô vừa suy Rõ ràng ông không ngờ khi đến khám Đông phản ứng đầu tiên của khi biết mình bị ung không sợ hãi hay từ cũng không hỏi ông về tài bệnh án, mà chỉ hỏi các triệu chứng của ông. Quy này có vẻ như có gì đó không ổn!

Hơn nữa, khi Trình Bạch hỏi như vậy, ông bắt đầu suy nghĩ mình cuộc có những triệu gì...

Trường hợp này hơi buồn bác sĩ hỏi bệnh chỗ nào khó chịu, bệnh còn phải suy nghĩ rốt cuộc chỗ nào khó

Chu Cầm Nhi lặng lẽ gần, quan sát ông lịch sự này. Tinh thần ông cụ rất năng hoàn toàn không nhìn ra bệnh nhân ung thư. Chu Cầm rất ngạc nhiên và cảm trong lòng: Trong khoa Ung bướu Bệnh viện Đông y Bắc bệnh nhân ung thư nào trong không phải da bọc xương, ra nuốt vào oán không cam lòng, mọi người nhìn lâu đều thấy sợ hãi.

Bảo mẫu biết Trình Bạch chuẩn bị khám bệnh bước lên muốn ôm Đô đi, nhưng Đô Đô chịu, muốn làm vật trang trên người Trình Bạch Truật. Cậu còn hét lên: "Không muốn, muốn, con muốn cha."

Phương Trừ Cựu ngạc nhiên "Bác sĩ Trình, bác con trai lớn vậy à?" vào tuổi tác của bé là vừa tốt nghiệp con. Bác sĩ Trình thực ghê gớm!

Trình Bạch Truật bất lực thích: "Đô Đô nhận làm cha nuôi, cũng xem là con trai tôi."

"Ồ!" Phương Trừ Cựu bừng sau đó lại bị Bạch Truật hỏi ngược về triệu chứng, ông tiếp suy nghĩ tìm kiếm sự chịu trên cơ thể mình.

Phương Trừ Cựu phải mất lúc lâu mới suy kỹ càng. Trình Bạch Truật không vội, buổi chiều tuần vốn ít bệnh nhân. đủ thời gian để tiếp Trừ Cựu.

Ngay khi Phương Trừ Cựu bị nói chuyện thì người phụ nữ lao vào và hét lên: "Ông chúng ta đến bệnh viện bướu đi!"

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận