Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 62 / 100  ·  62%
Thần Y Không Phải Là Thần
Chương 62: Đi bộ
06/09/2026 14:54· 2,640 từ

Hứa Tĩnh Văn còn nhỏ mắt cá chân cũng nhỏ, trưởng thành phải dùng kim ba trẻ em chỉ cần tấc rưỡi là được. Ngón của Trình Bạch Truật nhẹ nhàng kim, lần này ngược lại cần có cảm giác mạnh, chỉ cần đảm bảo không đâm vào đầu xương là

Sau khi buông tay, Trình Truật nói với bà nội Vu Mạn Vân: "Hai người đặt bé xuống, để con đi."

Người lớn tuổi thường lải bà nội Hứa Tỉnh Văn không ngoại lệ. Bà vốn dĩ lải nhải vui vẻ, đó nghe thấy Trình Bạch lấy một cây kim ghim vào cá chân của cháu gái cây kim dài như mà ghim vào hết. Bà sốc đến mức không thể nói ngay sau đó bác Trình lại bảo cháu gái đi bộ. Bà không nhầm chứ? Bà nội Tĩnh Văn không khỏi hỏi: "Bác Trình, bác là bảo để Văn ghim kim như vậy bộ sao?"

"Đúng vậy."

"Nhưng còn một cây kim như vậy ở trong đó sao? Hay là tôi ôm Tĩnh lại ngồi chung với cô ấy?" Bà nội Hứa Văn chỉ vào mẹ con Cao An và mẹ con Tôn Trân cũng bị sốc nói nên lời. Lúc này rất vui khi ngồi trong góc.

Vu Mạn Vân cũng hơi cô có thể hiểu được ghim kim, nhưng giữ kim đi còn là ở mắt chân...

"Đúng vậy, chính là giữ để con bé đi bộ." cá lật đảo ngược, là dương nhanh âm chậm chạp, vấn đề với mạch Dương ngoài sườn. Thân Mạch là huyệt của kinh Túc Thái Dương Quang, nó cũng trong Bát hội huyệt, thông mạch Dương Khiêu. Mà Chiếu Hải huyệt vị của kinh Thái Âm Thận, đồng thời trong Bát hội huyệt, đến mạch Âm Khiêu. Mạch xuyên Chiếu Hải tương đương việc bắc cầu giữa mạch Khiêu và mạch Âm Khiêu, âm dương trực tiếp nhau, có thể trực tiếp quyết triệu chứng dương nhanh chậm.

Bà nội Hứa Tĩnh Văn dự một lúc lâu, cuối theo tín hiệu của Vu Mạn đặt Hứa Tĩnh Văn chân trần ở cửa và con bé đi về phía mình. cá chân trái của Hứa đảo ngược, vừa mới đất suýt nữa trẹo chân. nội Hứa Tĩnh Văn vội vàng trời, ôi trời’ liền đi đến đỡ, nhưng bị Vu Vân giữ lại. Cô dõi cả quá trình hồi chức năng thì phát hiện số các phụ huynh người chiều đứa trẻ nhất là nội Hứa Tĩnh Văn. Tĩnh Văn cảm thấy hơi chịu thì bà lập tức muốn nghỉ ngơi, dẫn đến số hạng mục phục hồi Hứa Tĩnh Văn thậm còn thấp hơn so bọn họ ra. Có trời mới biết mục phục hồi chức năng của thực nghiệm của họ đã vô thấp.

Hứa Tĩnh Văn không yếu như bà nội nghĩ. Bé không có trẹo chân. Bé nhìn nội, phát hiện cũng không có ý định lên ôm mình thì bĩu môi. Mạn Vân nói với Trình Truật: "Sự phát triển tuệ của Hứa Tĩnh Văn lớn, có thể đạt đến trình của các bạn cùng lứa, nhưng con bé rất biết... lỗ hổng." Phát hiện cần giả vờ không mái thì bà nội sẽ đến bé và để cho bé ngơi. Vì vậy kỹ thuật vờ của Hứa Tĩnh rất giỏi.

Trình Bạch Truật nhìn Hứa Văn. Hứa Tĩnh Văn mím nhưng không khóc, vươn tay phải đi đến chỗ Vu Mạn Vân còn nói "Chức năng tay trái của Hứa Văn đã phục hồi hơn nửa, chúng tôi người nhà hướng dẫn con sử dụng tay trái nhiều hơn, người nhà không phối

Bà nội Hứa Tĩnh Văn vậy lập tức phản bác: phải không phối hợp! Tôi hỏi Văn, con bé nói trái con bé không có sử dụng sẽ đau, nên mới cho con bé sử dụng."

Vu Mạn Vân hít một thật sâu và không nói Nhưng Trình Bạch Truật cũng có nghe ra từ cuộc chuyện này bà nội Hứa Văn quả thực vô cùng cưng Hứa Tĩnh Văn, dẫn đến quá mức. Trình Bạch an ủi bà nội Hứa Văn: "Đúng vậy, bà nội Tĩnh bà không cần phải gáp. Bây giờ có uống thuốc châm cứu, Tĩnh sẽ sớm khỏe lại."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/than-y-khong-phai-la-than&chuong=62]

Trước mặt bác sĩ, Hứa Tĩnh Văn chỉ lẩm một câu: "Sao có thể nhanh vậy." Sau đó cũng nói chuyện nữa, chỉ nhìn chằm vào cháu gái mình. Cảm đắc khí ở mắt cá cũng không mạnh, Hứa Văn không có cảm giác thường, cũng không biết trên chân của mình có ghim kim. Sau khi xuống đất thì muốn tìm bà nội, nội ôm mình. đi từng bước về phía bà hơi tập tễnh, bước đi trôi chảy lắm. Khoảng cách cửa phòng khám đến khám chỉ có ba mét, thường người lớn có thể năm sáu bước đã đến, còn Tĩnh Văn bước nhỏ đi hơn mười bước.

Các phụ huynh đứng trong ngoài phòng khám vây xem, thể nhìn thấy bằng mắt thường bước đi của Hứa Văn ngày càng trôi chảy.

Mẹ Cao Bình An rất to, chị không khỏi khuỷa tay chọt vào mẹ Tôn Trân, nói: "Tôi không nhầm chứ, tư thế đi Tĩnh Văn dường như đã thay

Mẹ Tôn Ái Trân dụi cũng nói lắp: "Hình... hình tôi cũng nhìn thấy."

Hai người lo lắng rằng chỉ là mắt mình bị hay tác dụng tâm lý của còn cố tình nhìn chằm vào Hứa Tĩnh Văn chớp mắt để xác nhận lại tục. Nhưng họ càng xem thêm rõ ràng, góc đảo ngược mắt cá chân Hứa Tĩnh Văn thực sự đã hơn, biên độ của lần tạm dừng đi cũng nhỏ

Sự thay đổi rõ ràng ngay cả bà nội Hứa Văn bị lão thị cũng có nhìn thấy rõ ràng. này sự chú ý của không còn là kim châm cứu mắt cá chân của cháu bà do dự Trình Bạch Truật: "Bác sĩ cháu gái của tôi..."

Giọng điệu này cũng thay theo mắt cá chân của Tĩnh Văn. Ban đầu bà gọi sĩ Trình’ hơi tùy nhưng hiện tại mang theo tôn trọng.

Trình Bạch Truật nói: "Nó chưa hoàn toàn khỏi, tiếp để con bé đi."

"Được, bác sĩ Trình không dừng thì Tĩnh Văn sẽ dừng lại."

"Hôm nay là lần đầu mười lăm phút là được."

"Được, bác sĩ Trình. Tôi canh thời gian."

Vu Mạn Vân nhìn sự đổi trước và sau của nội Hứa Tĩnh Văn không quá phút, nghĩ thầm: Quả bác sĩ Trình chuyên trị loại mạnh miệng không phục.

Xét thấy trong phòng khám đối sạch sẽ, Trình Bạch chỉ để Hứa Tĩnh Văn đi trong phòng khám. Chỉ năm phút, tư thế đi của Hứa Tĩnh Văn đã tương trôi chảy. Nhưng Hứa Tĩnh đi mệt muốn nghỉ nên đi đến chỗ bà còn liên tục nói: "Mệt mệt."

Người bà trước đây yêu cháu gái lúc này cũng dám để cho Hứa Tĩnh Văn ngơi. Bác sĩ Trình cho nghỉ ngơi thì không nghỉ ngơi. Bà nội Hứa Tĩnh rất khéo léo tiếp tục dành Hứa Tĩnh Văn bộ. Hứa Tĩnh Văn vẫn đến tuổi đi nhà trẻ, ngày thân thiết nhất chính bà nội, nên tiếp tục đi khuôn mặt chán nản.

Vu Mạn Vân nói: "Đây lần đầu tiên tôi thấy nội Tĩnh Văn chủ động để Văn rèn luyện."

Trình Bạch Truật trả lời: qua chuyện này, có lẽ này bà nội Tĩnh Văn sẽ động phối hợp."

"Hy vọng vậy."

Vì thế, Hứa Tĩnh Văn tục bước đi dưới sự dẫn của bà nội.

Mẹ Cao Bình An nhìn Tôn Ái Trân: "Tôi cảm bây giờ chị không phải sợ vọng nữa."

"Đúng vậy, đúng vậy." Mẹ Ái Trân không giấu được phấn khích trên mặt, gật đầu tục. Sau đó lại đến Trưởng khoa Lâm mới của Bệnh viện Nhi đồng Thành nói căn bệnh này Đông không thể chữa khỏi, bắt đầu rối rắm: "Nhưng viện Nhi đồng Thành phố đều Đông y vô dụng."

Mẹ Cao Bình An trợn nói: "Có tác dụng hay không phải rõ ràng rồi sao? con mắc những căn này, chị muốn đứa nhỏ học giống như một đứa trẻ thường là không có khả đơn giản chỉ cần không thể tự chăm sóc thân đến có thể tự chăm bản thân. Chút tiến này cũng đủ cho chúng ta gắng rồi." Ai cũng hy vọng mình già đứa trẻ không thể tự sóc bản thân. Trẻ con phục hồi chức năng có khôi phục đến trình của đứa trẻ 10 tuổi trình độ của đứa trẻ tuổi, khó khăn trong việc chăm gia đình này khác rất lớn.

Nội tâm của mẹ Tôn Trân lắc lư không kiên càng không mở miệng nói chuyện. Cao Bình An thấy cũng ngừng nói, chị hy con mình chỉ bị não úng như Tôn Ái Trân. Liệt là sự phục hồi cỏi nhất trong tất cả não của trẻ em. Chị đã bị sẵn tâm lý, thấy sự thay đổi của Hứa Văn thì chị cũng vui vẻ vừa sợ

Các phụ huynh bên ngoài khám không khỏi thì thầm, người đều tận mắt nhìn thấy thay đổi lớn Tĩnh Văn.

Khi Vu Mạn Vân gọi bé tiếp theo, người nhà đứa bé được kêu đến kích mà ôm con đi

Có lẽ có Hứa Tĩnh tiền lệ trước đó, tất phụ huynh đều cực kỳ hợp hỏi cái gì trả cái đó, bảo làm gì đối không cắt ngang.

Bên này khám bệnh, bên đi bộ, trong một thời ngắn phòng khám hòa thuận vui Khi Trịnh Trung đi qua, thấy cảnh này thì khịt mũi một cái. Không nói y thuật của Trình Bạch có cao hay không, đoạn lừa bịp ngược lại giỏi, dỗ dành bệnh nhân vâng Hôm nay sau khi thu phòng khám, sắp tới xếp cho đội thi vào Viện Y học truyền. Viện Y học cổ truyền trong khu phố cổ, kiến cũng cũ, với chiều cao hạn chế. Trịnh Trung thể phá tường, để tránh cấu kiến trúc xảy ra đề. Trịnh Trung phàn nàn hai bệnh viện vừa cũ tồi tàn vừa nhỏ, cho nhà thiết kế làm gấp kế theo phong cách Hoa còn dặn dò nhà thiết cần thiết phải làm một phòng khách nhỏ, để sau này đạo bệnh viện đến uống trò chuyện.

Trong thời gian cải tạo, Trung đến rất siêng năng, thiết kế cũng suy nghĩ vị khoa này thật xoi mỗi lần đến đều có tìm thấy khuyết điểm. Hắn làm biết được Trưởng khoa Trịnh không phải vì phòng mà vì tìm ra bệnh giàu có lại hào phóng của bên cạnh. Tuy nhiên, lần gã đến cũng chưa nhìn mấy người khả nghi, quỷ nghèo.

Do thái độ tích cực Trịnh Trung, việc trang trí khám cực kỳ nhanh chóng, cũng kệ có formaldehyde hay Ban đầu dự kiến là tháng, nhưng bây giờ nửa tháng hoàn thành. Gã trực tiếp đội ngũ của mình ở khoa Đông thống mới lập ở Viện Y học cổ Đúng lúc phòng khám gã nằm bên cạnh Trình Bạch điều này cực kỳ tiện cho gã theo

* * *

Vào ngày Trịnh Trung bắt ngồi khám, gã đã tức định vị được bệnh nhân giàu lại hào phóng kia. mắt của Trịnh Trung sắc người đàn ông mặc bộ tây và giày da, giày da thương hiệu nổi tiếng Ý. Người phụ nữ mặc thương hiệu cao cấp, trong tay túi xách hơn 200.000 - cái giá này do người phá của trong cho biết.

Cửa phòng khám mở, giọng chuyện hơi kích động, gã phòng bên cạnh cũng có thể được rõ ràng.

Người đàn ông nói: "Bác Trình, rất hân hạnh mời đến khách sạn Bắc Kinh."

Tai Trịnh Trung cử động, sạn Bắc Kinh? Đây không là cửa hiệu lâu đời trăm đặt bàn trước đều đến tuần sau hả?

Trình Bạch Truật trả lời: nhưng phải đợi cho đến tôi tan làm."

Một giọng nữ nhẹ nhàng "Đây là tự nhiên, bác trong giờ làm việc mà. Đồng chúng tôi cũng hoan bác sĩ Hàn cùng đến."

Hàn Dĩ Quân từ chối, nữ tiếp tục thuyết phục: sĩ Hàn, bác đừng lo lắng. này chỉ là một cơm đạm bạc đơn giản."

Bữa cơm đạm bạc? Khách Bắc Kinh có bữa cơm bạc gì, một bữa ăn thấp cũng bắt đầu từ con số. Nếu gọi thêm hay món ăn đặc sắc thì thẳng năm con số. Dám đến khách sạn Bắc là bữa cơm đạm bạc của cải quả thực đủ mạnh

Giọng nói phía sau thấp một chút, Trịnh Trung ước có thể dán tai lên tường lén, chỉ là hành này quá rớt giá trị người, không thể không kiềm chế.

Phía sau đám người không chuyện nhiều, Trịnh Trung chỉ thấy giọng nam nói: "Bác sĩ bác sĩ Hàn, hai yên tâm, trợ lý của đang đợi ngoài cửa. Lát nữa người tan làm, cậu ta đón hai bác đến sạn."

Đến đây, Trịnh Trung vội đứng dậy và đi ra đúng lúc đụng phải một cặp nữ mặc quần áo trọng lộng lẫy. Người đàn túm lấy người phụ nữ để cô té ngã, còn y xin lỗi. Trịnh Trung làm như vậy, sau đó theo tự nhiên đưa danh thiếp mình cho người giàu trước mặt.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận