Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 60 / 100  ·  60%
Thần Y Không Phải Là Thần
Chương 60: Cha nuôi
02/09/2026 15:53· 2,385 từ

"Nào, gọi chú đi!"

Đô Đô bị thảy cũng không sợ hãi, ngược cười khúc khích vui vẻ. Sau lúc, Trình Bạch Truật đặt Đô Đô ngồi lên đùi Hắn nói với Ngô Vân: Đô đã tăng cân không ít Ôm hơi mỏi tay!

Ngô Vân nói: "Hiện khoảng mười ký, nặng đến tôi không thể ôm nổi." Miệng thì than phiền nhưng cười trên mặt lại không thể chế được. Đối với Đô mập là một tầm nhìn rất

Đô Đô ngồi trên Trình Bạch Truật, nắm lấy tên trước ngực Trình Bạch Truật nhào nặn vừa nhét miệng. Khi bị Trình Bạch Truật lại, cậu bé còn a hai tiếng bày tỏ sự bất Trình Bạch Truật nói với cậu "Nào, Đô Đô, gọi chú đi!"

"Trư trư, trư trư."

Cho dù từ chú thành trư trư thì Trình Truật cũng vui vẻ. Vạn sự đầu nan*, một khi mở miệng gọi người thì sau đều đơn giản. Ngô Vân nói: "Ngày hôm qua khi Đô gọi chúng tôi là ba mẹ, âm rất chính xác. Có lẽ không phải gọi bác là chú mà gọi bác là truật." Chỉ là không nắm bắt được âm điệu, từ truật biến thành trư trư.

(*Vạn sự khởi đầu một thành ngữ là khởi đầu một việc mới gặp rất nhiều khó trở ngại và thách thức.)

Trình Bạch Truật ngạc phải vậy không? hắn nói với Đô Đô: "Không trư trư, là truật

Lần này Đô Đô âm đúng rồi: "Truật truật, truật!"

Lúc này, Trình Bạch Ngô Vân đều cười, bị Ngô Vân đoán trúng. Trình Truật còn hỏi Đô là ai dạy con như vậy, lúc này Đô Đô chỉ cười ngây ngô, như thể nghe hiểu. Trình Bạch Truật gõ lên Đô Đô, cũng không biết nhóc sự nghe không hiểu hay là vờ nghe không hiểu.

Truật truật thì truật chữ láy quả nhiên đáng yêu.

Hiện tại việc điều của Đô Đô đã chuyển phục hồi chức năng, những gì Bạch Truật có thể chính là bổ dưỡng gan thận, nền móng cho sự phát và phục hồi chức năng. Làm cách phụ tử trên huyệt Thận và châm pháp bổ thận trên Thái Khê. Hiện tại Đô Đô tuổi, đã được điều được một năm rưỡi, quen thuộc và trải nghiệm suôn toàn bộ thời gian điều

Cho đến khi Đô chuẩn bị rời đi, Trình Truật vẫn nở nụ cười trên

Trước khi rời đi, Vân kêu bảo mẫu mang những món quà đã chuẩn bị trong xe. Ngô Vân trọng nói với Trình Bạch Truật: Trình, xin đừng từ những món quà này. Đây là lòng của gia đình chúng tôi. không phải bác..."

Ngô Vân hít một thật sâu và ép lại ướt át trong mắt. Mỗi khi đến chuyện lúc trước, Vân đều không khỏi cảm thấy bã. Không đợi Trình Bạch từ chối, cô tiếp tục nói: Đô sẽ không có ngày hôm Trong khoảng thời gian này bác đi làm như thường lệ trước, tôi và Văn Long được ngày tốt sẽ thằng bé nhận bác làm cha Tương lai bất kể Trình Truật xảy ra chuyện gì Đô Đô và vợ bọn họ chắc chắn dốc hết sức mà đỡ.

Trình Bạch Truật do đây có phải là sự chọn điển hình giữa việc dỡ nhà hay mở cửa không?

"Tôi lặp lại một nữa, tôi chữa cho Đô vì tôi đúng lúc có thể khỏi. Tôi và Đô có duyên, nhưng việc nhận làm nuôi này..."

Đột nhiên, mối quan từ bác sĩ và bệnh biến thành cha con thân thuộc. thế giới của đời khi nhận làm cha nuôi thực như nhận một người ba cho mình, là thực sự phải siêu khiêng quan tài cho hắn. không chắc liệu Đô Đô có lòng hay không, hay liệu nó hối hận sau này. tránh tình trạng này, hơn hết nên từ bỏ việc người thân.

Ngô Vân đè tay Bạch Truật lại, vẫn độ đúng đắn, rất nghiêm túc "Bác đối với Đô có thể so sánh với ân sinh. Đầu tiên là bác giải cứu Đô Đô khỏi tay buôn người, sau đó cứu nó sự sống và cái chết. Tình hai lần cứu mạng nặng hơn so với ân sinh người làm ba mẹ chúng tôi. Nếu nó không nhận tôi và Văn Long sẽ gãy chân nó."

Cô mới ra đã tới gặp Trình Bạch chuyện này mới là trọng điểm. khi cô và Văn thảo luận trong một thời gian xung phong đi trước, thành công thì đến lượt chồng. đến ngày nhận thân, ba mẹ cô và Văn Long cũng sẽ mặt để bày tỏ sự tôn và biết ơn lớn đối với Trình Bạch Ngay sau đó, Ngô Vân nói Đô Đô: "Sau này Truật sẽ là ba của con. vui không?"

Đô Đô cười toe lộ ra mấy chiếc răng lập tức kêu lên với Trình Truật: "Truật Truật, ba

Ngô Vân lại mỉm tiếp tục nói với Trình Truật: "Bác sĩ Trình, Đô Đô khổ. Chúng tôi làm mẹ chỉ hy vọng nó bình khỏe mạnh mà trưởng thành được, không mong cầu bất cứ gì khác. Sau này Đô Đô giao cho bác, không nghe lời chửi cũng không sao." Ai có đánh chửi? Hoặc là mẹ, hoặc là giáo Mà bây giờ trong một xã nhạy cảm, người thực sự thể đánh chửi cũng chỉ ba mẹ.

Trong khi hai người nói chuyện, bảo mẫu đã theo tài xế xách theo túi túi nhỏ vào phòng Ngô Vân ra hiệu cho hai đặt đồ đạc xuống, cả nhanh chóng rời đi. Trước khi đi, Ngô Vân nhấn mạnh một nữa: "Chúng tôi đã nói qua năm trước, nếu bác có thể khỏi cho Đô Đô chúng tôi sẽ để Đô nhận bác làm cha nuôi. không phải là câu đùa chúng tôi là doanh nhân, trọng nhất là uy Bác đừng làm chúng thất tín."

Ngô Vân nói một dứt khoát quyết đoán, cũng tránh người. Hàn Dĩ Quân và Cầm Nhi cũng đều rõ. Một trong hai bên rời còn lại một bên khác, họ đều nhìn chằm chằm vào Bạch Truật.

Trình Bạch Truật bất nói: "Mấy người đang nhìn gì, đang chê cười tôi hả?"

Chu Cầm Nhi xấu nên né tránh. Hàn lại không quan tâm, nói: "Chê chỗ nào? Đây rõ là cậu muốn tìm cửa phá cục diện."

Trình Bạch Truật nghi nhìn Hàn Dĩ Quân. Hàn Quân nghiêm túc nói với Trình Truật: "Hai ngày trước không phải còn lo lắng làm nào để Trịnh Trung không nảy ra suy nghĩ bậy bạ cậu sao? Mặc dù tôi không bối cảnh của gia đình này gì, nhưng có lẽ là không là một sự giúp tốt."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/than-y-khong-phai-la-than&chuong=60]

Trình Bạch Truật nói: Đô là một đứa trẻ khổ. Tôi không muốn lợi dụng

"Quả thực, bây giờ Đô vẫn còn nhỏ, không gì cả." Hàn Dĩ Quân nói "Tôi không biết nhiều toàn bộ câu chuyện, nhưng từ trò chuyện của hai người rồi, cậu đối với Đô Đô ba mẹ của nó đều có cực lớn. Hơn nữa ai lợi ai còn khó mà nói được."

"Cái gì?"

"Tôi e rằng tầm của cậu quá cao, nên không có hiểu biết cơ bản về lĩnh vực y này. Bây giờ quá khó để được một bác sĩ có thuật và đạo đức tốt, bọn có thể có ý tưởng muốn tư trước. Nói cách khác, giống Giáo sư Đỗ Trường Hưng trên một chuyên gia được tiền trợ cấp đặc của nhà nước, bác sĩ Đông đầu tiên nổi tiếng cả Cậu cảm thấy ba mẹ Đô Đô dựa vào quan hệ tìm đến, ấy sẽ đồng ý Chỉ sợ là bị ra khỏi cửa."

Hàn Dĩ Quân bất nói: "Cậu còn trẻ, tuổi là vốn tốt nhất của cậu. nghiệp của một bác rất dài, làm đến 80-90 tuổi được, tính như vậy cậu còn năm tháng sáu mươi năm. họ trói buộc cậu, không bàn những chuyện khác, trong tương lai một bác sĩ có trình độ thuật tốt để tư để giữ gốc, điều đối với bọn họ sẽ chỉ trăm lợi mà không có

Vừa so sánh như thực sự nhận thân còn biết ai có hại.

Trình Bạch Truật nắm lấy hai nhà Tần Ngô, nhưng chỉ là để Trịnh kiềm chế hơn, tương có thể đi sâu vào lâm không do dự, lại còn kế hoạch nào nữa. Hai Tần và Ngô bị giết gà dao mổ trâu miễn phí nhặt bác sĩ có tiềm năng, tính tỉ mỉ một chút, thân phận cha nuôi để bồi thường nhân tình, đạt danh tiếng tốt về việc ân báo đáp, lợi ích họ nhận được từ nhiều hơn Trình Bạch

Trình Bạch Truật cau Đô Đô thuộc về người tội lại ảnh hưởng nhất trong này, khi không có một người ba. Hàn Dĩ Quân rằng Trình Bạch Truật vẫn thể vượt qua cửa ải trong cảm thấy loại người say mê thuật đều khá thuần khiết. Y cảm thấy bất lực vừa cảm bình thường, lại thuyết "Ngược lại cũng không tất cả đều xấu, cậu vốn không phải người ở Bắc có thể xem như có hộ người thân bạn Bắc Kinh có qua lại. Thầy trò cha con, tương lai Đô Đô dấn thân con đường y học, biết vẫn nhận cậu làm thì sao."

Hàn Dĩ Quân chỉ miệng nói, nhưng không ngờ là một lời tiên tri.

Trình Bạch Truật nghe lập tức động lòng. Nếu Đô có thiên phú này, nhận trò cũng không phải không được, chẳng qua là phải sát thêm.

* * *

Buổi tối hôm đó, Bạch Truật đề cập đến đề này khi gọi cho ông Trình. Ông nội Trình ràng đã gặp qua sóng to lớn, thản nhiên nói: "Tùy đứa bé này có duyên hợp với cháu, làm con nuôi của cũng được."

"Không thể hiểu được thêm đứa cháu. Ông nội, đồng ý dễ dàng như vậy

"Thêm cháu cũng không thêm ba. Nếu gia đình ta không hòa đồng, sau này trở về Quảng Đông, liên lạc tự nhiên sẽ phai

Trình Bạch Truật bừng đời này nhận người thân phức tạp như đời trước. Cũng sau này có một trẻ làm con trai sẽ gọi Truật Truật, hơi phức

Trình Bạch Truật lại "Sau này nó cũng xem là con trai của cháu. Nếu muốn làm nghề y..."

Vấn đề này ông Trình hơi rối rắm, điểm rắm không phải ở thầy của Đô là ai, mà

"Rốt cuộc ai mới người lớn tuổi? Cháu còn ở đâu ra tư tưởng phong như vậy hả? Ông của cháu đã nhận rất nhiều trò, ký tên hay không tên đều đó. Khi nào ông qua y học của Trịnh thị ta không được truyền ra ngoài Điều ông cấm chỉ là không dùng danh tiếng của thị ra ngoài giả lừa bịp mà thôi."

Trình Bạch Truật cười quả thật, Trịnh thị trong giới hiện tại không phải là thị mà nội dung lõi của y thuật không được ra ngoài ở đời trước. khi bước vào xã hội và xúc nhiều hơn với thế giới Trình Bạch Truật càng muốn cảm về sự cởi mở và bao của xã hội này.

Đây là một thời cùng tốt!

* * *

Vào ngày thứ hai, Trung đúng giờ xuất hiện cửa phòng khám của Trình Bạch Lần này chọn thời đi làm, nhóm lính trẻ con chưa đến. Ánh mắt của có sự tham lam, thật là cấp dưới tốt, chỉ là vẫn đến tay gã. Nhìn thấy gã, Bạch Truật cuối cùng cũng nhớ mình quên cái gì, đạc của hắn vẫn dọn xong. Vốn dĩ cũng gần rồi, kết quả thứ sáu trước Ngô Vân lại mang một đống đồ, dẫn hắn vẫn chưa dọn

Trình Bạch Truật nói Trịnh Trung: "Trưởng khoa Trịnh, chờ một lát."

Vì tốc độ, hắn kêu Hàn Dĩ Quân Cầm Nhi đến dọn giúp. Trong dọn đồ, ánh mắt sắc mặt của Trịnh Trung đã đổi...

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận