Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Thái tử phi mang mệnh sát thát

Chương 14: Đừng thẹn thùng

Ngày cập nhật : 2026-05-15 14:05:08
Một câu nói của Tạ Kiều đã chặn đứng vô số câu hỏi mà Triệu Huyền Cảnh đang định thốt ra.
Trùng hợp?
Đến cả giờ giấc cũng tính toán chuẩn xác như thế mà lại nói với hắn là trùng hợp sao?
Nhưng nghĩ lại chuyện hôm qua hắn còn định giải nàng lên quan, hôm nay cô nương này lười để mắt tới hắn thì cũng chẳng có gì là quá đáng.
"Tạ cô nương có thể xem giúp ta, trên suốt chặng đường này, liệu bọn ta còn gặp phải điều gì nguy hiểm nữa không?" Ánh mắt Triệu Huyền Cảnh quan sát gương mặt Tạ Kiều, chẳng rõ vì sao, ngữ khí đã nhẹ nhàng hơn rất nhiều.
Tạ Kiều thầm trợn to mắt ở trong lòng.
Đâu chỉ mỗi chặng đường này có nguy hiểm? Vị quý nhân này về sau đừng hòng mong được yên thân.
Nàng chưa từng thấy ai có số mệnh dễ chiêu dụ âm hồn đến thế, khí đen tỏa ra khắp người hắn nồng nặc đến mức sắp xông thẳng lên trời luôn rồi.
Hạng người như thế này...
Nàng phải tránh thật xa mới được.
"Nguy hiểm... có đấy, cẩn thận một chút là được rồi. Nếu chuyện gì cũng phải bói toán thì thầy tướng số trong thiên hạ này đều mệt chết hết, vả lại... thiên cơ bất khả lộ." Tạ Kiều uể oải nói.
"Bộp."
Một thỏi bạc được đặt lên chiếc bàn nhỏ trong xe ngựa. Nhìn kích cỡ thì hẳn là loại mười lượng.
"Có nguy hiểm." Tạ Kiều cầm lấy thỏi bạc, bỏ vào trong rương trúc.
Triệu Huyền Cảnh nhướng mày, không nhịn được bật cười: "Hết rồi sao?"
Tạ Kiều không đáp lời.
Triệu Huyền Cảnh nhếch môi, cảm thấy có chút thú vị, dứt khoát lấy ra một tờ ngân phiếu năm mươi lượng đặt lên bàn: "Chừng này có thể mua được mấy câu của Tạ cô nương?"
"Cẩn thận binh đao và lửa cháy."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/thai-tu-phi-mang-menh-sat-that&chuong=14]

Tạ Kiều tiếp tục thu tiền, sau đó lại lấy từ trong rương trúc ra một lá bùa vàng và một chiếc gương đồng nhỏ, "Đây là bùa bình an và gương bình an, mang theo bên người là được, những thứ này chỉ lo được chặng đường này thôi, những chuyện khác, ta không lo nổi."
Triệu Huyền Cảnh cầm lấy hai món đồ kia xem xét một hồi.
Lá bùa bình an được gấp thành hình tam giác nhỏ, ngửi thấy một mùi hương khói nhang đèn, tương đối giống với mùi hương trên người vị cô nương này.
Chiếc gương đồng này to bằng lòng bàn tay, vừa vặn có thể mang theo trên người.
Bạc bỏ ra có đáng giá hay không thì chưa biết, nhưng đồ đã mua rồi, tất nhiên là phải dùng đến.
Triệu Huyền Cảnh đang định mở miệng nói cảm ơn, lại nghe Tạ Kiều nói trước một bước: "Nhiều tiền hơn nữa cũng không thể tính mệnh cho ngươi được."
Triệu Huyền Cảnh ở ngay trước mặt Tạ Kiều, nhét những thứ đó vào trong ngực áo.
"Tạ cô nương cũng thật có cá tính." Triệu Huyền Cảnh mỉm cười nói.
Yếu ớt, ham tiền, nhưng lại có chút khí chất ngang tàng.
Sở dĩ nói nàng có mấy phần khí chất ngang tàng, không phải là vì vẻ ngoài của nàng, mà là một loại khí chất nào đó khiến hắn cảm nhận được.
Giống hệt như một con mèo hoang, nhìn thì có vẻ đáng thương yếu ớt, nhưng móng vuốt lại sắc bén hơn mèo nhà rất nhiều.
"Công tử thật lắm lời." Giọng Tạ Kiều nhàn nhạt, lúc này mới khẽ nâng cằm lên, đôi mắt hơi nheo lại tựa vào khung xe, lấy ra một chiếc quạt lông gà tự quạt cho mình.
Mặt không đỏ, hơi thở đều đặn, chẳng còn chút dáng vẻ bệnh tật ốm yếu nào nữa.
Triệu Huyền Cảnh liếc mắt nhìn qua, phát hiện chiếc chuông nhỏ đung đưa trên cổ tay vị bán tiên này lại được làm bằng vàng thật.
Tuy không nặng lắm, nhưng nhìn vào lại bớt đi vài phần cảm giác sa sút nghèo khổ.
Cổ tay trắng ngần như búp măng kia cứ lắc qua lắc lại trước mắt, thật khiến người ta nảy sinh mấy phần bực bội.
Hắn quay mắt đi chỗ khác.
Chẳng mấy chốc đã tới trấn Thạch Phảng.
Rõ ràng nhóm người này cũng định nghỉ chân tại trấn.
Vốn dĩ bọn họ muốn đưa nàng đến tận khách điếm, nhưng Tạ Kiều nghĩ đến việc hai mẫu tử Lô thị quy củ nghiêm ngặt, bấy nhiêu nam nhân đi cùng thật sự quá gây chú ý, vậy nên vừa đến đầu trấn nàng đã xuống xe.
"Mau đuổi theo xin Tạ cô nương chỉ điểm cho ngươi một chút đi?!" Châu thị vệ vội vàng đẩy đẩy Tần Trí.
Tần Trí đứng ngây ra tại chỗ như một khúc gỗ, bước chân nặng nề: "Nàng ta chỉ là một tiểu cô nương... chắc chắn là nói nhảm thôi."
Châu thị vệ đảo đôi mắt trắng dã một vòng: "Nếu thật sự là nói nhảm, công tử có thể mời người ta lên xe sao? Hóa ra những lời ta nói với ngươi dọc đường đều là nước đổ đầu vịt à? Sĩ diện tuy quan trọng, nhưng cái mạng nhỏ còn quan trọng hơn, vả lại, vừa rồi vị cô nương này quả thực đã cứu chúng ta một mạng, ngươi chạy qua cầu xin một chút thì có gì mà mất mặt?"
Rõ ràng là tiểu tử này đang thẹn thùng!

Bình Luận

0 Thảo luận