Vùng đất đồi nhô ra này không có loại đá quý nào đáng giá, thế nên trước đây chỉ có vài người dân lui tới đây nhặt nhạnh, xem có thể tìm thấy món đồ gì còn tạm vừa mắt hay không.
Có điều, mỏ ngọc ở vùng này đã được phát hiện từ nhiều năm trước, vậy nên mảnh đất phía trước sớm đã bị bỏ hoang.
Triệu Huyền Cảnh ngồi trong xe ngựa. Trong đầu hắn đột nhiên thoáng qua những lời Tạ Kiều đã nói ngày hôm qua.
"Giờ là lúc nào rồi?" Ngón tay thon dài của Triệu Huyền Cảnh vén rèm xe, giọng nói lười nhác, trầm bổng truyền ra ngoài.
"Bẩm công tử, còn khoảng một khắc nữa là đến giờ Tị." Có người lập tức bẩm báo.
Triệu Huyền Cảnh nheo mắt, đột nhiên nhàn nhạt ra lệnh: "Dừng lại nghỉ ngơi, qua một khắc nữa mới đi tiếp."
Đám thị vệ nghe vậy thì sững người, nhưng cũng không dám hỏi nhiều, lập tức vâng lệnh. Cả đoàn người dừng lại để chỉnh đốn, nghỉ ngơi.
Sau khi dặn dò xong, chính Triệu Huyền Cảnh cũng cảm thấy bản thân mình thật nực cười.
Thế mà lại đi tin lời của một kẻ lừa đảo. Nhìn xem hôm nay trời quang mây tạnh, không một gợn mây, thanh thiên bạch nhật, hắn lại còn mang theo nhiều thị vệ như thế này thì có thể xảy ra chuyện gì được chứ?
Nhưng thế này cũng tốt, để cô nương kia phải thua một cách tâm phục khẩu phục. Cứ nhốt nàng ta ở nha môn vài ngày, để sau này khi ra ngoài, nàng ta không còn đi rêu rao lừa bịp thiên hạ nữa.
Tạ Kiều bị bốn người canh chừng trước sau.
Nàng cứ lững thững đi ở cuối đoàn người, đi được hai bước lại phải khựng lại nghỉ một lát.
Trong số những thị vệ canh giữ nàng có một người chính là Tần Trí - kẻ từng được nàng xem bói lúc trước.
Vốn dĩ hắn vẫn còn bực mình vì cô nương này ăn nói hàm hồ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/thai-tu-phi-mang-menh-sat-that&chuong=11]
Nhưng nhìn dáng vẻ yếu ớt mảnh mai của nàng, hắn lại thấy mình là nam nhi đại trượng phu, không phải chấp nhặt với một tiểu cô nương làm gì.
"Sao phía trước lại dừng lại rồi? Chẳng lẽ công tử thật sự nghe theo lời của tiểu nha đầu này sao?" Tần Trí lẩm bẩm một tiếng.
Sắc mặt Tạ Kiều trắng bệch: "Vừa hay ta cũng không đi nổi nữa rồi."
"Ngươi mới đi được bao lâu chứ? Sao lại không đi nổi nữa rồi? Cứ cái đà này, chẳng lẽ bọn ta còn phải khiêng ngươi đi à?" Tần Trí nhìn Tạ Kiều với vẻ hơi chê bai, nhưng đối diện với một nữ nhi thế này, hắn lại chẳng thể phát hỏa được, đành phải tự mình nuốt cục tức vào trong.
Hắn vốn muốn đi cùng đám huynh đệ, kết quả lại phải ở đây canh chừng nữ nhân này. Tiểu cô nương này đi đường cứ như rùa bò trên cạn, thật là chậm chạp quá mức.
"Không cần các ngươi khiêng, có khiêng thì cũng là xe ngựa của công tử các ngươi khiêng." Tạ Kiều trả lời một cách uể oải, không chút sức lực.
Bình thường nàng làm việc gì cũng lề mề chậm chạp. Hôm nay đã tính là nhanh lắm rồi, cứ vội vàng lên đường thế này, cái mạng già của nàng chắc cũng mất đi phân nửa.
"Xì -- Sắp bị giải lên quan phủ đến nơi rồi, thế mà ngươi vẫn còn dám huênh hoang..."
Lời còn chưa dứt, hắn vừa ngẩng đầu lên thì thấp thoáng thấy đằng xa có một luồng khói bụi bốc lên.
Những người canh gác ở tốp dẫn đầu cũng đã nhìn thấy, lập tức báo tin này cho Triệu Huyền Cảnh. Khi ấy Triệu Huyền Cảnh đang ngồi trong xe ngựa thưởng trà, nghe tin cũng giật mình kinh hãi, ngay lập tức sai người nhanh chóng đi thám thính tình hình phía trước.
Đi đi về về cũng thật nhanh chóng.
"Bẩm công tử, phía trước... có một mỏ ngọc phế thải bị sụp đổ, đá vụn lăn xuống rất nhiều, cả một đoạn đường thấp dài khoảng năm sáu trượng đã bị vùi lấp rồi."
"..." Mí mắt Triệu Huyền Cảnh giật nảy một cái, "Nếu lúc nãy khởi hành ngay, có phải lúc này chúng ta đã đi tới đoạn đó rồi không?"
Chu thị vệ trưởng nghe vậy, sắc mặt cũng trở nên cực kỳ khó coi, nhưng vẫn nghiêm túc gật đầu: "Tính toán thử thì quả thực là như vậy."
Triệu Huyền Cảnh đột nhiên nhíu chặt đôi lông mày.
Hắn mang theo nhiều người như vậy, một đoạn đường dài năm sáu trượng tuy lớn, nhưng không đến mức tình cờ mà vùi lấp hết thảy mọi người được.
Thế nhưng tổn thất chắc chắn là điều không tránh khỏi, thậm chí nếu vận khí không tốt, e là ngay cả hắn cũng chẳng còn mạng.
Đây là đống quặng phế thải, đất thì ít mà đá vụn không dùng tới thì nhiều, chúng được chất thành từng gò cao thế kia. Một khi bị đá đè trúng, dù không chết cũng sẽ bị trọng thương.
"Mời... vị hôm qua..." Ba chữ 'kẻ lừa đảo' đột nhiên khiến hắn thấy thật khó thốt ra, nhớ lại hàng chữ trên lá cờ xem bói, Chu thị vệ liền đổi cách gọi: "Có cần mời Tạ tiên cô qua đây không?"
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận