Triệu Huyền Cảnh đồng ý.
Từ thân phận "kẻ lừa đảo" biến thành "tiên cô", Tạ Kiều không hề cảm thấy khó thích nghi.
Chu thị vệ đích thân đến mời, vẻ mặt vô cùng trịnh trọng: "Tiên cô, công tử nhà chúng ta mời ngươi qua đó đàm đạo một chút..."
"???" Tần Trí ngẩn người: "Chu đại ca? Sao huynh lại gọi nàng ta là tiên cô? Chẳng phải là định giải lên quan phủ sao..."
Đừng dọa hắn mà! Người này vừa mới xem bói cho hắn xong, một là nói cha hắn không phải cha đẻ, hai là bảo hắn không sinh được nhi tử, ba lại còn nói hắn sẽ rơi xuống giếng mà chết! Chẳng có lời phán nào thảm hại hơn lời phán dành cho hắn nữa.
Nàng ta mà là tiên cô thật, vậy hắn là cái giống gì đây?
Tần Trí đang hoang mang tột độ thì Tạ Kiều lại đột ngột ôm lấy trán: "Đau đầu quá, đi không nổi nữa, ta muốn nghỉ ngơi."
"..." Mí mắt Chu thị vệ giật nảy một cái.
Chu thị vệ theo bản năng cảm thấy đây là lời thoái thác của cô nương này, nhằm oán trách chuyện ngày hôm qua bọn họ đối xử không đủ khách khí với nàng.
Nhưng nhìn kỹ lại, trên trán nàng quả thực đã lấm tấm một tầng mồ hôi mỏng, sắc mặt trắng bệch đến dọa người, đôi môi cũng chẳng còn chút huyết sắc nào.
Hắn nhất thời hoảng hốt: "Mau gọi đại phu đi cùng đoàn tới đây!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/thai-tu-phi-mang-menh-sat-that&chuong=12]
Tiên cô, mời người ngồi xuống chỗ râm mát này nghỉ ngơi một lát..."
Tạ Kiều khẽ gật đầu.
Nàng ngồi bệt xuống đất, lập tức mở rương trúc ra, trước tiên cho con gà trống lớn ăn một ít đồ, sau đó mới tự mình uống một hớp nước. Uống xong, nàng còn không quên than thở: "Đại Hùng, vất vả cho mày rồi, phải đi theo tao suốt quãng đường này, nhưng cũng chẳng còn cách nào khác, lòng người khó đoán, trên đời này kẻ xấu quả thực là nhiều như sao trời..."
"..." Khóe miệng Chu thị vệ giật giật.
"Thế này thì có gì mà vất vả, con gà này của ngươi không phải nuôi để ăn thịt sao..." Tần Trí ngơ ngác hỏi, hắn nhìn con gà trống lớn oai phong lẫm liệt, cường tráng thế kia, thầm nghĩ thịt của nó chắc chắn rất ngon.
Động tác trên tay Tạ Kiều bỗng khựng lại.
Sau đó, nàng khẽ thở dài một tiếng, nhẹ nhàng đưa tay vuốt ve bộ lông của con gà trống.
Chu thị vệ lườm Tần Trí một cái sắc lẹm.
Cái tên ngốc này, sao vẫn chưa tỉnh ngộ ra thế?!
Đến hắn cũng đã mở miệng gọi là "tiên cô" rồi, thế mà vẫn chưa hiểu sao?! Những lời nàng ta nói đã hoàn toàn ứng nghiệm rồi!
"Tiên cô, tiểu tử Tần Trí này bị người nhà nuông chiều đến hư rồi, ăn nói không kiêng nể gì cả, xin ngươi đừng chấp nhặt với hắn. Lát nữa còn phải nhờ ngươi..."
"Khụ khụ!" Lời còn chưa dứt, Tạ Kiều đã ho lên dữ dội: "Đại Hùng... chắc ta sắp không xong rồi, bỏ mày lại thì biết làm sao đây? Chắc chắn mày sẽ bị bọn ác nhân ăn thịt mất thôi..."
Nàng ho đến trời đất tối sầm, thân hình mảnh mai kia run rẩy từng hồi, trông cứ như thể có thể lìa đời bất cứ lúc nào.
Chu thị vệ sợ tới mức vội vàng thúc giục thêm mấy hồi. Chỉ thấy vị đại phu đi cùng đoàn người đang hớt hải chạy tới, thở chẳng ra hơi, như bị đòi mạng mà không dám chậm trễ nửa giây.
Tạ Kiều đưa ra cổ tay trắng muốt như ngọc, hàng lông mi dài khẽ rung rung.
Cổ tay kia gầy gò đến đáng thương, tựa như một cành cây nhỏ yếu ớt, chỉ cần nghe tiếng "rắc" một cái là có thể gãy lìa ngay được.
Vị đại phu vẫn còn mặt mày đỏ bừng vì chạy bộ, vội vàng bắt tay vào xem mạch cho Tạ Kiều.
"Căn bệnh của cô nương là có từ trong bụng mẫu thân đúng không? Xem qua thì chỗ nào cũng không có vấn đề gì lớn, nhưng cơ thể lại cực kỳ hư nhược, không thể kích động, không thể chịu đả kích, phải tĩnh dưỡng thật tốt. Nếu tĩnh dưỡng tốt thì vẫn còn có thể sống thêm được."
Dĩ nhiên, nếu tĩnh dưỡng không tốt, đang yên đang lành mà đột ngột qua đời thì cũng là chuyện thường tình.
Nghe đại phu nói vậy, Chu thị vệ cũng chẳng dám nói lớn tiếng nữa.
"Ta... đi mời công tử nhà chúng ta qua đây nhé?" Chu thị vệ suy nghĩ một chút rồi hỏi thử một câu.
Tạ Kiều không đáp lời, sắc mặt trông như sắp đứt hơi đến nơi.
Chu thị vệ cảm thấy dưới chân mình cứ như đang giẫm trên mây, bồn chồn không yên.
Hôm qua còn trợn mắt khinh khỉnh với cô nương nhà người ta, hôm nay đã phải dè dặt cẩn trọng thế này rồi. Khổ nỗi là khi gặp được nàng ấy, lời còn chưa nói được mấy câu đã bị cho lui về, Chu thị vệ cứ cảm thấy có gì đó không đúng.
Sau khi gặp Triệu Huyền Cảnh, Chu thị vệ bèn kể lại ngọn ngành mọi chuyện một lượt.
"Đại phu đã xem qua rồi, chắc hẳn không phải là giả vờ đâu. Lúc nàng ấy ho, thuộc hạ thật sự lo nàng sẽ ho đến mức văng cả lục phủ ngũ tạng ra ngoài mất. Trông bộ dạng kia thì đúng là không đi nổi nữa rồi, công tử xem... phải làm thế nào mới ổn đây?" Chu thị vệ đau đầu hỏi.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận