Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Thái tử phi mang mệnh sát thát

Chương 13: Không được sao?

Ngày cập nhật : 2026-05-15 14:05:08
Không phải chưa từng thấy mỹ nhân bệnh tật, nhưng chưa từng thấy ai như thế này.
Hôm qua còn có thể nhân lúc gió mát đêm khuya mà đào hố nhặt xương, vậy mà hôm nay đã trông như sắp chết đến nơi rồi.
Sao cứ cảm thấy mình đang bị lừa thế nhỉ?
Triệu Huyền Cảnh cũng có chút hoài nghi, nhưng dù sao thì người này cũng đã cứu hắn một mạng, bất kể là thật sự có tài tiên đoán hay là "mèo mù vớ cá rán", chung quy cũng là nợ một ân tình, cũng nên đích thân qua xem thử mới được.
Ngay lập tức, hắn sai người quay đầu xe ngựa.
"Đi lại bên ngoài có hơi đơn sơ, nếu Tạ cô nương không chê thì ngồi xe ngựa của ta nhé?" Khí chất của Triệu Huyền Cảnh có phần lạnh lùng cứng nhắc, trông không mấy dễ gần, nhưng lời nói ra cũng coi như khách sáo.
Tạ Kiều chống tay gượng dậy.
Nàng tiến về phía trước hai bước.
Bất chợt khựng người lại.
"Còn muốn giải ta lên quan phủ không?" Nàng quay đầu, nhàn nhạt nhìn vị quý nhân này, sau đó đôi lông mày khẽ nhíu lại: "Sức khỏe của ta không tốt, vào nha môn cũng mất mạng, nếu đằng nào cũng phải chết thì thà mệt chết còn giữ được chút thể diện hơn là chết trong lao ngục..."
Mí mắt Triệu Huyền Cảnh giật giật.
Đây đúng là một kẻ gai góc.
"Cô nương đã có tài năng lớn, tại hạ tự nhiên sẽ đối đãi như khách quý. Hơn nữa, những gì ngươi tính toán đã thành sự thật, vậy thì không phải kẻ trộm mộ, sao ta có thể đưa ngươi đến nha môn được?" Ánh mắt sắc sảo của Triệu Huyền Cảnh trầm ổn và sâu thẳm.
Đôi chân của Tạ Kiều khẽ nhích đi hai bước trên mặt đất, vạt đạo bào kia cũng đung đưa một cách hờ hững.
"Vậy làm phiền ngươi đưa ta đến thị trấn gần nhất, tên là... trấn Thạch Phảng." Tạ Kiều không ngẩng đầu lên mấy, giọng nói nhẹ tênh.
Dường như chẳng có chút tự tin nào, rất dễ khiến người ta sinh lòng xem thường.
Càng giống như một đứa trẻ sợ người lạ vậy.
"Trong trấn có người thân của ngươi sao?" Triệu Huyền Cảnh hỏi thêm một câu.
"Ừm."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/thai-tu-phi-mang-menh-sat-that&chuong=13]

Tạ Kiều gật đầu, "Mẫu thân, còn có muội muội ta nữa."
Triệu Huyền Cảnh khẽ nhếch môi, trầm giọng gật đầu: "Được, chỉ là ta có vài lời muốn hỏi ngươi, không biết cô nương có sẵn lòng trả lời không?"
"Lên xe rồi hỏi, ta mệt rồi." Đầu Tạ Kiều càng cúi thấp hơn.
Châu thị vệ cùng những người khác vẫn luôn đứng bên cạnh, rõ ràng cảm thấy thái độ của công tử nhà mình khá tốt, nhưng khi nhìn thấy dáng vẻ đáng thương, uỷ khuất lại không dám ngẩng đầu của vị bán tiên kia, họ lại không kìm được mà cảm thấy hình như giọng nói của công tử quá lạnh lùng, quá hung dữ?
Triệu Huyền Cảnh nhìn Tạ Kiều thêm vài lần.
Vị bán tiên này... khá tốt.
Chỉ là tốc độ nói chuyện có hơi khiến người ta bực mình, hơi thở cứ như không lên nổi, yếu ớt như thể sắp duỗi chân lìa đời đến nơi vậy.
Xưa nay, hắn sợ nhất là hạng nữ nhân suốt ngày khóc lóc tỉ tê, cứ hở ra là đỏ mắt, nếu giọng nói còn nhỏ như tiếng muỗi kêu thì càng khiến hắn né tránh không kịp. Thế nên lúc này nghe vị bán tiên kia mở miệng, hắn chỉ cảm thấy hai bên thái dương cứ giật lên "thình thịch".
Tạ Kiều cũng lười tranh cãi, dứt khoát ôm theo Đại Hùng, người trước người sau bước lên xe ngựa cùng vị quý công tử này.
"Nó... cũng muốn ngồi xe?"
Tâm thế vốn vững như bàn thạch của Triệu Huyền Cảnh bỗng chốc sụp đổ.
Cơ thể hắn hơi tựa ra phía sau theo bản năng.
Tạ Kiều cúi đầu, thân mình hơi nép về phía cửa xe, ôm chặt lấy con gà trống lớn, một bàn chân còn tì vào chiếc rương trúc của chính mình.
Dáng vẻ kia cứ như thể một nữ tử nhà lành gặp phải kẻ xấu vậy.
"Không được sao?" Giọng nàng run rẩy, vẻ mặt tủi thân, lời nói thong dong chậm rãi.
Triệu Huyền Cảnh sống đến từng này tuổi, thật sự chưa từng ngồi chung một chiếc xe ngựa với súc vật bao giờ.
Nhưng nếu hắn không gật đầu thì lại giống như mình đang cậy mạnh hiếp yếu, bèn lạnh lùng quét mắt nhìn con gà trống lớn kia một cái, sau đó trầm ngâm đáp: "Được."
Khóe môi Tạ Kiều khẽ nhếch lên, tay gãi nhẹ vào lớp lông vũ mượt mà trên lưng con gà trống lớn.
"Trước kia Tạ cô nương thanh tu ở đâu?" Triệu Huyền Cảnh mở lời, suy nghĩ một chút rồi lại bổ sung thêm một câu: "Sư phụ là ai?"
"Từ nhỏ đã dưỡng bệnh ở đạo quán Thủy Nguyệt, bệnh lâu ngày nên có lẽ chỉ nhìn ra được vài phần vận rủi mà thôi, không đáng để nhắc tới. Nếu như có tính đúng điều gì thì chắc chắn là trùng hợp thôi." Tạ Kiều hiếm khi khiêm tốn như vậy.

Bình Luận

0 Thảo luận