Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 7 / 10  ·  70%
Tâm Động Diệc Hạ
Chương 7: A Diên, hai người có quan hệ gì?
29/09/2025 07:36· 1,265 từ

Hơi nóng trên đường đang lên rõ rệt, chẳng mấy chốc anh đã ướt đẫm mồ hôi.

Mà Ngu Chi Hạ đang lẽ đứng sang một bên, nhìn người đàn ông quỳ gối, tay đầy bụi đang bận lốp xe cho cô.

Không có lý do khác.

Kể từ khi sinh ra, Chi Hạ đã sống một cuộc an nhàn sung sướng, chưa bao gặp khó khăn về chất, càng không nói đến việc xe.

Cô biết, mình tiến lên chỉ làm trở ngại chứ không được gì, thà ngoan ngoãn đứng chỗ, động viên tinh cho bọn họ là được.

Về phần tại sao không viên vật chất.

Không có.

Vì cô tạm thời ra không có thời gian chuẩn bị nên trên người cũng như trong không có gì cả.

Ngay cả nước cũng mua trong lúc nghỉ ngơi ở vực dịch vụ.

Chỉ có một chai duy cô đã mở nó ra và cạn.

Ngu Chi Hạ nhìn chiếc thoại trong tay.

Chuyển cho bọn họ phí vả?

Cô lắc đầu phủ định, đầu chợt nảy ra một ý tuyệt vời.

Không được, cô phải để cái cớ này cho cuộc gặp theo.

Hai người đang sửa xe hề im lặng như nhìn vào.

Vương Gia Hạo âm thầm cùi chỏ đẩy vai Tống Diệc

Bàn tay cầm cờ lắc, anh lạnh lùng liếc nhìn chủ mưu rồi tiếp tục công trong tay.

"A Diên, cậu không còn anh em tốt nhất của tôi rồi." Vương Gia Hạo múa mép môi với anh, lời đầy giễu cợt: "Cậu giấu xinh đẹp như vậy, cũng giới thiệu cô ấy cho

Tống Diệc Diên vẫn phớt

"A Diên, A Diên, hai có quan hệ gì?" Một khi hiếu kỳ đã nhen nhóm thì dễ dàng dập tắt

Đặc biệt, Tống Diệc Diên cô gái xinh đẹp kia rất đôi, sự kết hợp rất vừa như thể hai người sinh ra đã là một cặp.

"Không quen biết." Tống Diệc rút thời gian để trả lời ta, giọng điệu bình tĩnh.

Vương Gia Hạo lén lút Ngu Chi Hạ đang đứng cách không xa, vội vàng quay đầu "Tôi không tin đâu, cô ấy nhìn cậu cũng không thuần."

Tống Diệc Diên nhặt dụng trên mặt đất lên, nói: "Cô đeo kính râm mà cậu cũng thể nhìn ra."

Niềm kiêu hãnh của Vương Hạo gần như tràn ra khỏi nói, như thể anh ta đã được vị trí thứ "Đó là đương nhiên, cậu cũng nhìn lịch sử tình trường tôi đi. Huống hồ, ánh nóng bỏng của xuyên qua cặp kính râm nữa làm tôi bị

Nghe xong, Tống Diệc Diên nhiên cảm thấy lưng nóng lên tác thay lốp xe dừng lại, về phía Ngu Chi

Ánh mắt cô vẫn xuyên cặp kính râm để nhìn anh

"A Diên, sai rồi, cái không phải lắp vào vị trí Vương Gia Hạo tháo con ốc mới vặn ra, nhặt đúng từ dưới đất lên đưa anh, "Cái này mới đúng."

Tống Diệc Diên nhận lấy, lặng lắp vào, nhưng động tác anh rõ ràng chậm hơn trước nhiều.

Thấy sắp sửa xong, Tống Diên dùng sức đứng dậy, do lực nên gân xanh nổi lên, giọt mồ hôi chảy dọc theo đường cơ bắp.

Dù chỉ là cánh tay những đường cong cơ bắp quyến lộ ra đã trực tiếp chạm tâm hồn Ngu Chi

Cô nhìn chằm chằm không mắt.

Không kiềm chế, táo bạo.

Vào lúc này, kính râm trở thành màu sắc tự vệ nhất, dù sao người khác cũng thể nhìn thấy khuôn hoa si dưới kính râm.

Thật tình không biết, tâm nhỏ của cô đã bị phát

Tống Diệc Diên vỗ vỗ trên ống quần, nghiêng đầu nói: xe đã thay xong rồi, cô đây thử một chút

Thấy người trước mặt còn ngơ ngác, anh khẽ nhíu mày, hỏi một lần: "Cô đi thử xe có thể lái không?"

"Hả? Được rồi." Cuối cùng Chi Hạ cũng hoàn hồn, mở xe rồi lên xe.

Khởi động xe, đèn đỏ nháy trên màn hình lớn trong biến mất, mọi thứ trở lại thường.

"Được rồi, anh có thể lên rồi." Ngu Chi Hạ nói người ngoài cửa sổ.

Tống Diệc Diên xua tay, cằm về chiếc SUV màu bạc sau: "Tôi đi cùng bạn tôi."

"Cạch" một tiếng, dây an đã được chủ nhân cởi ra.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/tam-ong-diec-ha&chuong=7]

Ngu Chi Hạ mở cửa tháo chiếc kính râm che nửa mặt xuống, không thể tin hỏi: muốn bỏ rơi tôi đi cùng anh ta?"

Lời này nghe có vẻ lạ, khiến anh giống như tiểu hoành đao đoạt ái.

Vương Gia Hạo không hiểu chảy ngầm giữa hai người, trong có chút mơ hồ.

Tống Diệc Diên cho rằng hệ thống định vị có vấn mà cô không biết đường đi Dung Tây nên rất giận trước sự rời đi của thống định vị bằng xương thịt.

"Dọc theo con đường này thẳng 10 km, có biển chỉ đến Dung Tây, nếu đi theo chỉ dẫn, ước chừng giờ nữa là có thể đến

Vốn là bèo nước gặp còn giúp một đại ân, cô có lý do gì để yêu anh ở lại trong của mình.

"Được." Cuối cùng Ngu Chi cũng thỏa hiệp.

Tống Diệc Diên cảm ơn nói lời tạm biệt.

Đang chuẩn bị quay người, Chi Hạ gọi anh một tiếng, lại.

Chỉ nghe thấy cô nói: trai, tôi đã giúp anh chuyện như thế, muốn thêm WeChat của yêu cầu này cũng quá phận chứ."

Giọng nữ ngọt ngào, kéo âm cuối, giống như chiếc lá nhất trên cành, từ từ rơi lòng anh.

"Tống Diệc Diên." Anh trả câu hỏi, không có ý định WeChat.

Nhưng Ngu Chi Hạ lại ý tứ của anh.

Anh không muốn cô gọi cái xưng hô kỳ quái này nữa.

Nụ cười trên mặt dần mở rộng, đôi mắt cong cong, mắt tràn đầy chân thành: "Tống Diên, tôi muốn kết WeChat với anh, được không?"

"Không thể." Tống Diệc Diên lùng phun ra ba chữ.

Nụ cười vẫn còn trên mặt cô, nhưng chỉ trong một nó đã trở lại trạng thái đầu. Cô nghiêm túc "Không sao, vậy anh thêm tôi được."

"Anh vẫn còn nợ tôi món ân tình."

"Nếu không phải tôi tốt chở anh ở trạm dịch cũng không biết anh sẽ phải đó bao lâu."

Lần này đã có kinh sợ bị anh từ chối lần Ngu Chi Hạ đánh đòn phủ

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận