Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 2 / 10  ·  20%
Tâm Động Diệc Hạ
Chương 2: Ngu tiểu thư, cô đã từng bỏ rơi ai chưa?
29/09/2025 07:36· 1,279 từ

Hôm nay cô dịu dàng đoan

Hoàn toàn khác với cô gái trí nhớ của anh.

Chỉ nghe thấy tiếng ba Tống làm bầu không khí động hơn, giới thiệu người đang im lặng.

"Hạ Hạ, Tiểu Diên mới về lâu, có thể cháu biết." Vai Tống Diệc bất ngờ bị vỗ, "Tiểu Diên, chào hỏi Hạ Hạ đi."

Tống Diệc Diên gỡ đồng hồ đặt vào lòng bàn thản nhiên chơi đùa.

"Thật là trùng hợp."

"Bạn gái cũ của tôi cũng Ngu Chi Hạ."

"Nhưng cô ấy bỏ rơi tôi

Nói xong, Tống Diệc Diên dừng tác trên tay, nhìn vào Ngu Chi Hạ, muốn nhìn thấu trái tim cô.

Mà cô gái đối diện đang dạ, không dám nhìn

Anh bị sự chột dạ của làm cho tức cười, từng chữ: "Cô Ngu, đã từng bỏ rơi ai chưa?"

Gặp nhau giữa tháng bảy, cái oi bức ập đến

Giống như đang ở trong một nồi hấp khổng lồ.

Một tiếng "vù----" xé nát bầu

Một chiếc xe việt dã màu chót phóng nhanh qua cao tốc Tứ Xuyên-Tây giống như một thiên thạch lao qua bầu trời xám xịt không để lại dấu vết.

Dải cây xanh ven đường sợ mức rơi vài chiếc

Ngu Chi Hạ ngồi trong xe mặc kín kẽ, chỉ lộ khuôn mặt ra

Ngăn chặn tia cực tím xâm vào da.

Nhạc rock vang vọng trong không nhỏ hẹp, ngay cả ngồi trên ô tô đong đưa theo tiếng nhạc.

Nhưng chủ nhân lại không hề biết, thỉnh thoảng lại đầu và hát theo

Nhẹ nhàng đạp chân ga, kim bảng đồng hồ không lên cao.

Bởi vì tốc độ tăng nên cũng tăng vọt, khiến Ngu Chi Hạ càng kích động và hưng phấn.

Màn hình điện thoại đột nhiên lên, cô liếc mắt qua.

Một tin nhắn WeChat hiện lên.

[Hứa Hy Dao]: Ngu Chi Hạ! chạy đi đâu rồi? !

[Hứa Hy Dao]: Bản thảo cậu hôm nay sẽ giao tớ đâu! ! !

Mấy cái dấu chấm than lớn bắt mắt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/tam-ong-diec-ha&chuong=2]

Đoán trước bước tiếp theo sau gửi tin nhắn sẽ những cuộc gọi liên đe dọa tính mạng của Hứa Dao, Ngu Chi Hạ vội bảo trợ lý giọng nói điện thoại.

Cô không khỏi có chút chột

Đầu tuần, dưới sự thúc giục ngừng nghỉ của Hứa Dao, cuối cùng cô đưa ra lời hứa sẽ giao vẽ vào ngày hôm nay.

Nhưng tình hình hiện tại rất ràng, cô cho Hứa Dao leo cây.

Hai người kết bạn ở trường giáo.

Không biết là do duyên phận người nhà dùng mà các cô học lớp ở tiểu học, cấp hai cấp ba.

Ngay cả khi hai người chọn ngành khác nhau ở đại học, họ vẫn phân vào cùng một ký túc

Ngu gia và Hứa gia đều gia tộc có tiếng Lâm Thành, nhưng cả đều không có ý định kế công việc kinh doanh của đình.

Khi còn là sinh viên năm Ngu Chi Hạ đã một bộ truyện tranh cô sáng tác lên mạng, vì cách vẽ độc đáo, tình thú vị nên cô đã hút sự chú ý của một người hâm mộ truyện

Đến năm cuối, cô đã tích được rất nhiều người mộ.

Đây cũng là vốn để cô phán với Ngu gia.

Sau khi Ngu Chi Hạ lấy lẽ để tranh luận đồng ý với vô điều kiện bất bình đẳng, cô trở thành một họa sĩ tranh trực tuyến như mong

Hứa Hy Dao thuận thế đảm chức vụ biên tập Ngu Chi Hạ.

Đối với công việc của mình, Hy Dao tận tâm lụy, mọi lúc mọi thúc giục bản thảo.

Dẫn đến việc Ngu Chi Hạ một đoạn thời gian dám xuất hiện trước Hứa Hy Dao.

Dù vậy, mối quan hệ giữa người không hề bị hưởng, họ vẫn là bè thân thiết, không có gì nhau.

Lần này tình huống rất đặc

Lái xe dọc theo đại lộ lúc lâu, Ngu Chi nhẹ nhàng nhéo khóe

Chuyến đi này là quyết định đưa ra vào phút sáng nay.

Gần đây có quá nhiều chuyện tệ xảy ra, đến cô muốn trốn thoát.

Sau khi ý tưởng này xuất trong đầu cô, nó tia lửa đốt cháy nguyên quét hết suy nghĩ của khiến cô mất kiểm soát.

Thu dọn hành lý xong, cấp rời đi.

Thậm chí, điểm đến còn là chọn bừa trên bản

Cô vẫn chưa nói với ai quyết định có vẻ loạn này.

Lái xe ra khỏi nhà lúc giờ sáng.

Bây giờ.

Ngu Chi Hạ nghiêng đầu liếc thời gian hiển thị bảng điều khiển.

Đúng 2 giờ chiều.

Cô đã quên mất bữa trưa mình.

Ý thức được việc này, dạ chợt đói cồn bụng còn phối hợp "ọc ọc".

Mặt trời thiêu đốt trên không ra một luồng nhiệt tận xuống trái đất. nắng chói chang xuyên qua kính gió dày, chiếu xuống bảng khiển mà không gặp bất trở ngại nào.

Nó cũng chiếu vào cánh tay cứng đang điều vô lăng của Ngu Hạ.

Cô hơi nhíu mày, điều chỉnh độ điều hòa trong thấp xuống, mắt nhìn báo bên đường.

"Trạm dịch vụ tiếp theo còn

Ngu Chi Hạ giẫm nhẹ chân kim trên bảng đồng liên tục nhảy lên.

Hơn mười phút sau, một chiếc việt dã màu đỏ bắt mắt khác thường từ lái vào trạm xăng.

Bắt mắt không chỉ vì màu của xe mà còn người bước xuống xe.

Cô mặc một bộ quần áo xanh quân đội, ống ở bên trong đôi Martin màu đen. Phần thân trên đai đeo bó sát, phần quấn một chiếc áo khoác đen.

Cả người trông vô cùng xinh toàn thân toát ra chất người lạ chớ gần.

Môi đỏ, tóc dài xoăn tạo chút quyến rũ cho phụ nữ.

Trong lúc nhất thời, hầu hết người ở trạm dịch đều tập trung vào Chi Hạ.

Làn gió nhẹ vén mái tóc nhẹ của cô lên, sợi tóc xõa ngang cô.

Ngu Chi Hạ đưa tay nhẹ đẩy ra, hành động ý hất tóc của khiến người ta ao ước.

Đẹp như một bức tranh sinh

Cô ngồi xuống một quán ăn đó, gọi tạm một những món ăn đặc trên thực đơn.

"Tôi đã gọi món cho cô, hỏi cô sẽ thanh trực tuyến hay là mặt?" Phục vụ đứng bên cạnh cầm thực đơn hỏi.

Cô vô thức thọc tay vào quần mò mẫm, nhưng chỉ mò được không

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận