Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 10 / 10  ·  100%
Tâm Động Diệc Hạ
Chương 10: Thành thật xin lỗi!
29/09/2025 07:36· 1,260 từ

Vẫn rỗng tuếch như cũ.

Ngu Chi Hạ thầm khuyên mình: Anh có gì tốt người ta cũng không chịu làm với mình đâu, đừng nữa!

Cô vò rối mái tóc bị hơi nước làm cho ướt. Lúc cô giơ tay lên, vài tia nước nghịch bắn tung tóe, rơi xuống mặt trở thành vật trang trí trên cô.

Sau đó, cô bấm vào mềm video, tùy ý tìm một bộ phim, chiếu lên màn điện tử lớn.

Bị ép buộc, cô chuyển ánh mắt, tập trung vào phim, đồng thời khuyên bảo bản không được tiếp tục chằm chằm vào phía đối diện một tên biến thái.

Bên trong miệng vẫn còn bẩm: Sắc tức thị không.

Chỉ là, người đối diện như không phát hiện ra.

Có một ánh mắt thiêu rơi vào phía sau anh, lại rất lâu.

Người đàn ông chưa từng đầu lại, Ngu Chi Hạ thể nhìn thấy khuôn mặt tuấn của anh, cô chỉ thể thầm đoán trong lòng.

Nếu Tống Diệc Diên không mặt cô, vậy thì chuyển mục tiêu sang 'hàng xóm' của mình.

Đây là suy nghĩ cuối của Ngu Chi Hạ trước chìm vào giấc ngủ.

******

Ngu Chi Hạ vì đói tỉnh.

Cô vô thức đưa tay mẫm tìm chiếc điện thoại tủ đầu giường, chuẩn bị nhờ mang đồ ăn cho

Đợi đến khi đầu óc dần tỉnh táo, cô nhớ hình như mình đang ở Dung

Sau khi thu thập xong, Chi Hạ định ra ngoài dạo và nếm thử bữa sáng biệt của Dung Tây.

Lúc sắp đến góc rẽ lễ tân, cô tình cờ phải cô gái nhìn thấy tối

Cả hai người đều giật nhanh chóng lùi lại một

"Chào buổi sáng." Ngu Chi phản ứng trước, mỉm cười hỏi.

Lúc này Lê Kỳ Kỳ phản ứng lại, trong giọng chút ảo não: "Chào buổi tối qua ngủ ngon

Nhìn chằm chằm vào khách lúc lâu, điều đó khá bất lịch sự.

Cô ấy lớn lên Tây, nơi xa nhất từng đến là tỉnh thành.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/tam-ong-diec-ha&chuong=10]

Ở khu vực phía Tây họ sinh sống, độ cao bình so với mực nước biển thể đạt tới hàng mét, địa hình rất cao.

Đồng thời hàng ngày bọn phải tiếp xúc với tia tím mạnh, chỉ có kem chống vật lý và hóa mới có thể đạt được một hiệu quả. Tuy nhiên, phương pháp nắng này quá phức tạp, mọi không thích sử dụng.

Theo thời gian, làn da dân sống ở đây nên sẫm màu hơn.

Lê Kỳ Kỳ và người bạn bè của cô ấy như vậy.

Vì vậy, khi nhìn thấy Chi Hạ trắng nõn như chiếu ánh sáng, cô ấy không nhìn thêm mấy cái.

Nói chính xác hơn, Kỳ đã bị Ngu Chi thu hút.

Ngoài trừ bên ngoài trắng, ngoài xinh đẹp và tươi của Ngu Chi Hạ cũng như chất thanh lịch tin mà cô toát ra đều những thứ Lê Kỳ Kỳ chưa thấy trong cuộc đời.

"Không tệ." Ngu Chi Hạ cười đáp lại.

Sau khi lái xe được ngày, còn gặp phải sự hết phòng rất bực mình, thể và tinh thần mệt sớm đã lên đến đỉnh điểm, vừa chạm vào giường đã ngủ đi.

Cả đêm ngủ ngon.

Cô che tiếng bụng đang nghị, hỏi: "Tiểu Kỳ, gần quán ăn sáng không?"

Cô rất cần một ít ăn nóng để lấp đầy bụng trống rỗng của mình.

"Có."

"Sau khi ra ngoài, chị theo đường tối qua, đi khỏi ngõ, rẽ trái có một dốc nhỏ, trên dốc một quán ăn sáng đặc biệt được người dân địa phương đề mãnh liệt."

Ngu Chi Hạ nghe xong nói cảm ơn rồi quay đi.

Vừa tiến lên một bước, lại lùi về phía sau, chợt nghĩ đến điều gì.

Nhẹ giọng hỏi: "Tôi muốn thêm một điều, phòng bên tôi có khách không?"

Tiểu Kỳ suy nghĩ vài rồi gật đầu.

"Người đó cũng tới Dung du lịch sao?" Ngu Chi hỏi tiếp.

Vừa dứt lời, cô nhìn vẻ mặt Tiểu Kỳ lộ khó xử, ngập ngừng không trả được, cô liền hiểu

Là cô nóng vội.

Dù là khách sạn hay trọ, họ có quyền vụ giữ bí mật thông tin quyền riêng tư của hàng.

"Xin lỗi." Nói xong bốn này, Ngu Chi Hạ đột cảm thấy phía sau có người qua, vô thức quay lại.

Người đàn ông vội đi, nhanh chân đi ra

Ánh mắt Ngu Chi Hạ như bị anh dẫn dắt.

Khi bóng dáng anh sắp mất ở góc cua, hồi tưởng lại.

Cái bóng lưng này?

Là người đàn ông tối qua, sống cạnh phòng

Cô vội vàng tạm biệt Kỳ Kỳ lần nữa, không người đối diện kịp trả lời, đã tăng tốc đi anh ở ngoài cửa.

Nhưng rốt cuộc cô vẫn một bước, bóng người biến đầu ngõ.

Ngu Chi Hạ kiễng chân nhìn xung quanh.

Không thấy người cô đang

Trong tầm nhìn chỉ lão còng lưng đang một chiếc túi vải cao khoảng người đi về phía dốc và một con chó lớn vàng đang ngủ ngon lành trước nhà.

Cô nhún vai tự nhủ: cùng nhà trọ sẽ luôn hội gặp nhau, giải quyết sáng trước đã.

Có lẽ là đến một trường mới, cơ thể thích nghi được.

Sau khi ăn vài miếng sáng, cô đóng gói trở nhà trọ.

Kế hoạch ban đầu bữa sáng sẽ đến Dung đi dạo, nhưng giờ cô đã hứng thú.

Nằm trên giường uể oải, nhấc điện thoại lên.

Căn phòng yên tĩnh chỉ tiếng một đoạn video ngắn được phát trên điện thoại.

"Cạch."

Tiếng đóng cửa ở phòng cạnh.

Anh quay về rồi?

Ngu Chi Hạ nghĩ nghĩ, hiếu kỳ dần dần mở

Cảm giác khó chịu biến ngay lập tức, sự hứng được khơi dậy.

Để cô tới chăm sóc

Mở vali, nghĩ xem mình xuất hiện như thế nào mặt anh.

Dịu dàng động lòng người?

Hoạt bát đáng yêu?

Hay xinh đẹp quyến rũ?

Cuộc gặp gỡ đầu tiên người với người là rất trọng, Ngu Chi Hạ hiểu rất điều này.

Hầu như ấn tượng đầu của mọi người về là người đoan trang, thanh dịu dàng và phóng

Cô là hình mẫu tiêu cho mọi người.

Nhưng thành thật mà nói, hơi chán ghét hình tượng

Không, là cực kỳ chán

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận