Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 4 / 10  ·  40%
Tâm Động Diệc Hạ
Chương 4: Bạn trai, có cần tôi chở một đoạn không?
29/09/2025 07:36· 1,268 từ

Cô chậm rãi rút giấy trên bàn ra sạch môi, tư thái trang ưu nhã không hợp với một quán ăn nhỏ.

Khuôn mặt lạnh lùng, uy tự nộ, giọng giống như một tầng "Còn nữa, ai nói ngồi một mình?"

Người đàn ông bắt chân, xem thường.

Anh ta đã quan Ngu Chi Hạ một lâu, chắc chắn rằng đi du lịch một

"Xin chào quý khách." nhận được có khách mới bước vào quán giọng nữ máy móc chút cảm xúc nói ra lời chào.

Ngu Chi Hạ liếc nhìn, thấy một người ông một thân màu đi vào.

Anh rất cao, cao mức mang lại cho rất nhiều sự tự khiến toàn bộ người đây phải sửng sốt.

Nhưng để nhìn rõ anh, cô cần phải đầu lên một chút.

Không sao cả, hy anh không chọc thủng Ngu Chi Hạ thầm

Cô dùng một tay anh sang bên cạnh, mật kéo cánh tay

Sau đó cô nhìn đàn ông không được ngồi đối diện mình, "Bạn trai tôi đến

Ý là, anh có đi rồi.

Người đàn ông ngồi tái mặt, thấy Ngu Hạ thực sự kéo một người đàn ông làm chỗ dựa cho mình, mà đàn ông này trông không dễ chọc, anh ta ngón tay cái lên cho Ngu Hạ, trợn mắt nghiến răng: lắm, cô chờ đó

Sau đó xám xịt đi.

Thấy vậy, Ngu Chi thở phào nhẹ nhõm.

Cô nghiêng đầu, định ơn người đàn ông cô đã kéo đến vây, nhưng người đàn đó đã bỏ tay cô ra bỏ đi.

Giọng như không muốn quan hệ với cô.

Chỉ để lại cho Chi Hạ bóng lưng thẳng.

***

Sau khi trò hề xảy ra, Ngu Chi cũng không còn hứng ăn uống nữa.

Cô lê bước trở khu vực đậu xe.

Cô không lên xe mà mở cửa trước tản nhiệt trong xe.

Lúc này, mặt trời thiêu đốt đã treo đỉnh đầu.

Các lỗ chân lông như không thể chịu nhiệt độ thiêu đốt mở ra để thông

Mồ hôi mịn toát từ đó.

Ngu Chi Hạ biết, dạng bây giờ của nhất định rất chật nhưng cô không ngờ có người đến gần, bắt chuyện hỏi thông tin liên của cô.

Nhưng không có ngoại đều bị cô đuổi

Bình thường tâm tình Ngu Chi Hạ có sẽ sẵn lòng nói vài câu, nhưng hiện tâm tình của cô rất không

Sau khi nhiệt độ xe tản đi một cô bước vào xe, điều hòa về mức nhất.

Thổi một hơi mát cảm giác khô nóng lòng đã dịu đi nhiều.

Cô lấy một tấm mỏng ở ghế sau lên người rồi chỉnh lái nằm ngang.

Cô nằm thoải mái xe, nhắm mắt ngủ giấc.

Nửa giờ sau, đồng báo thức đặt trước lên đúng giờ.

Ngu Chi Hạ khẽ một tiếng, dần dần lại, đưa mu bàn lên che mắt.

Cô phải mất vài mới tỉnh lại, trong đó ngáp dài.

Khi tỉnh lại, cô chỉnh chỗ ngồi về trí ban đầu.

Trước khi cơn mệt tan biến hoàn toàn, bấm vào bản đồ điện thoại, dự định đến thị trấn gần nhất để khách sạn nghỉ lại.

"Dung Tây."

Ngu Chi Hạ đọc địa điểm gần nhất, là một thị trấn rất khó tìm thấy bản đồ.

Sau khi điều chỉnh vị, Ngu Chi Hạ định lái xe rời

Cô vô tình nghiêng nhìn ra ngoài cửa xe. Lúc thu hồi mắt, cô đột nhiên đầu lại.

Lần này, cô không rời mắt được nữa.

Bầu trời trong xanh, nắng rực rỡ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/tam-ong-diec-ha&chuong=4]

Ánh nắng chiếu rọi người đàn ông cách không xa, như thể được thiên vị độc toàn thân anh tỏa ra vầng màu vàng nhạt.

Làn da màu đồng dưới chiếc áo tanktop đen, người đàn ông tay lên mui xe trước, hơi dùng sức, cơ bắp giữa cánh tay nâng để lộ ra những đường săn chắc trôi chảy.

Vai rộng eo hẹp, hình cường tráng, không sinh viên mỹ thuật có thể từ chối.

Chớ nói chi đến họa sĩ truyện tranh Ngu Chi Hạ, người thạo cấu trúc cơ con người, am hiểu vẽ nhân

Dù đã nhìn thấy số dáng người đẹp cô vẫn không có phản kháng nào với tượng này.

Dưới cái nắng như đốt, trên cánh tay đàn ông bắt đầu hiện những giọt mồ như chất xúc tác mạnh khiến trong không khí bị động.

Ngu Chi Hạ vô nuốt nước bọt.

Cô thèm muốn cơ này.

Nhưng.

Chủ nhân của bóng này, không phải chính người cô gặp ở ăn cách đây không sao?

Cô còn sử dụng như một công cụ.

Người đàn ông nghiêng cúi xuống.

Anh chui xuống gầm nằm rạp trên mặt đôi bàn tay dính dầu xe mà trở đen sì sờ tới sờ lui gầm xe.

Chẳng mấy chốc, anh lại ghế lái.

Tiếp theo đó là động cơ gầm rú, chiếc xe không hề động.

Xe của anh có đề sao?

Ngu Chi Hạ chỉ thể nghĩ tới khả này.

Ông trời đã ban cô một cơ hội hảo, nếu không biết bắt thì rất lãng

Ngay khi người đàn chuẩn bị xuống gầm lần thứ hai, cô hạ cửa sổ xuống, anh.

"Bạn trai, có cần chở một đoạn không?"

Mới đầu Tống Diệc cũng không để ý, không nghĩ câu nói là dành cho mình.

Nhưng giọng nữ lại lại lần nữa, âm ngày càng lớn: "Có tôi chở một đoạn

Tống Diệc Diên nhìn quanh, ngoại trừ ô và ô tô thì thấy bóng người nào.

Sẽ không phải thật nói với anh chứ?

Tống Diệc Diên buồn tìm kiếm nguồn phát âm thanh.

Nhìn quanh, anh nhìn qua đã thấy chiếc việt dã màu đỏ thấy nhất.

Một cái đầu ló khỏi vị trí lái, nhìn thấy một người nữ đặt tay lên kính ô tô, cằm tựa vào bàn tay, đang mỉm nhìn anh.

Khuôn mặt của người nữ mịn màng trơn dù không trang điểm vẫn xinh đẹp. Đôi đỏ mọng đặc biệt quyến rũ. mắt cô hơi hếch lộ ra vẻ quyến rũ tả.

Cửa kính ô tô từ hạ xuống, tiếng hú ùa vào trong thổi tung mái tóc dài của cô, mái tóc bay trên không trung.

Bạn trai.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận