Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Bên em mấy thuở - Tường Như - Bách hợp.

Bên em mấy thuở - Duyên âm - Hồi 5

Ngày cập nhật : 2026-04-22 14:30:25

Duyên âm - Hồi 5 

Chỉ có một khoảng trong những ngày ôn thi đại học, con Như bị áp lực, ôn nhiều quá bị burn out.

Là chán nản, không có cảm giác muốn làm đề, lơ là không tập trung được.

Mà một khi thế kiến thức bị vơi đi, mấy câu dễ lâu lâu làm cũng sai, thế thì sao mà thi đại học được?

Hôm đó, như mấy ngày gần đây, con Như thẫn thờ nhìn đống đề. Điểm địa, điểm sử chưa từng được con mười, văn thì lại càng kém hơn.

Nó áp lực gần chết, một tháng rưỡi nữa là thi rồi mà vẫn chưa đâu vào đâu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/series-nhung-chiec-o-i-cung-em-vao-mong---tuong-nhu---bach-hop&chuong=5]

Con Như quyết định đi chơi một bữa.

Nó sửa soạn trang điểm rồi đi ăn dooki một mình, cũng chịu thôi, bạn bè nó lịch học thêm kẹt kín cả rồi.

Đồ ăn cũng ngon, lần đầu nó ăn là được đi chung với nhóm bạn hồi mới vào cấp 3 rồi ăn dần cũng biết cách ăn sao cho không ngán.

Nhưng mà ăn xong, đi dạo lại chán nản, ngồi trên bệ đá của siêu thị đối diện với bờ hồ.

Nhìn mặt hồ đen do phản chiếu màu trời mà nó thẫn thờ, đầu nó trống rỗng chẳng nghĩ được gì, không biết bản thân nên làm gì đây.

À nó biết bản thân cần làm gì nhưng chán quá, nản quá.

Chẳng vì gì cả, khó hiểu quá, phải làm sao đây?

Ngồi mãi cũng chẳng được gì, nhìn thời gian cũng gần chín giờ tối rồi, mười giờ siêu thị đóng cửa.

Thôi về vậy.

Con Như chạy về nhà, tâm trạng nặng trĩu, bụng thì lỡ ăn no quá làm hơi khó thở.

Đi ngang qua tạp hóa gần nhà, chợt nhớ ra trên mạng mọi người gặp chuyện gì buồn là uống rượu bia hút thuốc.

Bia thì nó không biết uống, thử hút thuốc vậy.

Nó đứng bên lề quán tạp hóa, tay tra điện thoại gõ ‘loại thuốc lá nào dễ hút?’ xong vô quán đưa hình và nhận được một bao thuốc lá hương dưa lưới gì đó.

Về nhà nó dùng que diêm châm lửa, chủ yếu con Như ít đụng đến mấy thứ cần lửa nên không mua hộp quẹt, mua diêm cho gọn.

Một lý do khác là hồi bé đi đường thấy hộp quẹt nổ nên không dám để nó trong phòng.

Lần đầu hút, nó không biết phải cắt một đầu thuốc mới hút được.

Nó thấy mình hút mãi không được, lên mạng tra mới biết.

Lần đầu hút  bị khói bay vào mắt, cay mắt, còn bị sặc nữa nhưng hút được mấy hơi thì quen dần.

Con Như ngồi lên ghế, miệng nhả khói thuốc cảm giác tâm trạng  thư thả hẳn.

Không biết tại sao, có lẽ là do nhìn làn khói đi ra từ miệng mình trông cũng vui mắt.

Tâm trạng cũng đỡ hẳn, nó cầm cây bút lên, một tay giải đề một tay cầm điếu thuốc.

Tối đó, con Như mơ thấy một cô gái, gương mặt chẳng rõ.

Trong mơ nó vẫn mặc bộ đồ lúc đi ăn dooki, được cô nàng đó dắt đi dạo rồi đến công viên ngồi xích đu.

“Này chị không thích em mặc đồ như này đâu.”

“Sao vậy ạ?”

“Hở hang, em đi một mình về đêm không an toàn.”

Khi nói câu này, cô gái tiến lại gần, chóp mũi hai người chạm vào nhau khiến con Như tim đập nhanh mấy nhịp.

Lắp bắp đồng ý.

Không khí như đặc quánh lại, bóng sương đen trong mắt cô gái càng ngày càng phóng to ra.

Ngay khi hai môi chuẩn bị chạm nhau thì con Như giật mình tỉnh giấc.

Nó tiếc nuối vì không thể mơ đến cuối, mắt nhắm lại cũng không ngủ được nữa.

Nhưng sau giấc đó, nó lại có động lực học lại, ít mất tập trung hẳn.

Sau cùng, con Như thành công đổ vào đại học Đà Lạt với hai sáu điểm.

Trước thời gian nhập học là mấy tháng nghỉ hè , ăn chơi được vài ngày thì chán nên chăm bản thân.

Hồi nó thi đại học, do áp lực mà miệng nó ăn không ngừng, bản thân nó ăn gì cũng thích mà hễ áp lực stress chỉ có ăn mới ngừng.

Lúc ôn đại học nó ăn vô tội vạ dẫn đến nó từ một cô gái 1m63 65kg lên 74kg luôn.

Trong khoảng đó cứ cách vài tuần lại mơ đi ăn đi chơi với một chị gái nào đó nhưng mơ xong lại quên rồi lúc nhớ lúc quên nên nó cũng không quan tâm.

Mấy năm trước hay nổi mấy cái vụ  mà mơ về tiếp kiếp, nghĩa là mình sẽ đi đến chỗ có chuyên môn. Họ làm như thế nào mà như thôi miên khiến mình nằm như ngủ nhưng khi họ hỏi thì vẫn trả lời được.

Theo góc độ như kiểu nhập vào bản thân mấy kiếp trước rồi tường thuật lại những gì mình thấy.

Hồi đó nó lướt tiktok thấy video vậy cũng không quan tâm, tại còn nhỏ chưa muốn dính đến mấy chuyện này.

Nay tốt nghiệp cấp ba, nghỉ hè rảnh quá lại nổi hứng rũ nhỏ bạn thân đi coi thử.

Tại gần đây tiktok nó đề cử cho video của chị kia làm về vấn đề này còn ở Đà Lạt nữa chứ nên tranh thủ đi đặt lịch đi luôn.

Chủ nhật, con Như cùng nhỏ bạn thân đèo nhau tới địa chỉ được cho.

Ngôi nhà nằm trong một con hẻm nhỏ, tụi nó chạy vào sân luôn chứ không để xe ngoài nhà thì mấy xe khác không vào được nữa.

Có một chị gái đón hai đứa, gương mặt cùng dáng người nhỏ nhắn toát ra vẻ tri thức.

“Em chào chị ạ.”

“Ừ chào em, chị là Trà, nay hai đứa coi luôn đúng không?”

“Vâng ạ.”

Hai đứa được chị Trà dẫn vô nhà, bố cục căn nhà trang trí bình thường như bao căn ở Việt Nam thôi.

Bước vô là phòng khách, có một bà cụ đeo mắt kính đang ngồi đan len, họ đi ngang qua bà.

“Trà coi cho khách nữa hả con?”

“Đúng rồi bà, nay có hai bé á.”

Bà cụ chỉ vào con Như: “Con bé này cũng coi à?”

Con Như bị bà chỉ có hơi bất ngờ nhưng vẫn lễ phép đáp: “Vâng ạ”.

“Con mơ rồi, coi chi nữa.”

Nó nghe vậy thì sững người, nhỏ bạn thân bên cạnh thì thốt lên: “Đù.”

Xong nó cũng không nói gì, thật ra chẳng biết đáp gì nữa.

Chị Trà dắt hai đứa vô phòng, căn phòng khác hẳn với bên ngoài.

Phòng này tông màu chủ yếu là màu trắng , không khác với một phòng khám nha khoa mấy.

Có cái bàn màu trắng, trước nó là cái ghế dựa, cạnh bức tường có ba cái ghế chắc để cho khách ngồi chờ.

Ở giữa căn phòng có một cái giường, một cái chăn mỏng xếp gọn gàng trên giường.

Chị Trà làm cho bạn thân con Như trước còn nó thì ngồi quan sát.

Chị ấy để bạn nó nằm rồi dùng cái gì đó buộc giây rồi lắc qua lắc lại, yêu cầu bạn nó nằm xuống rồi nhắm mắt thả lỏng chờ năm phút.

Trong lúc chờ, chị Trà ngồi ghế dựa quay qua nói chuyện với con Như.

“Vậy em còn muốn coi về tiền kiếp không?”

“Dạ?”

“Bà chị là thầy bói đó, giỏi hơn chị nhiều, nảy bà kêu em mơ về tiền kiếp rồi thì mơ chi nữa á.”

“Ủa vậy nó là thật hả chị?”

“Ừ.”

“Vậy chắc em không coi nữa, em ra hỏi bà một chút được không ạ?”

“Được chứ, em ra đi.”

Con Như đi ra ngoài, đến trước mặt bà cụ.

“Con ngồi đây được không ạ?”

Bà gật đầu, nó ngồi xuống rồi mở lời.

“Chuyện hồi nảy ý ạ, bà nói con mơ thấy tiền kiếp rồi. Thì con có một số câu hỏi ạ, dạo trước, gần như suốt ba năm cấp ba, cứ lâu lâu là con lại mơ thấy vài giấc mơ khá kỳ lạ nhưng đa số đều có điểm chung là bối cảnh quá khứ với có một chị gái không rõ mặt. Thì chuyện này có điềm gì không ạ.”

“Mọi giấc mơ không phải là ngẫu nhiên, những giấc mơ có người đó đa phần là kiếp trước của con.”

“Ừm… con không có làm gì liên quan thì sao tự nhiên lại mơ vậy ạ?”

“Đây là duyên nợ của con với người ta, con phải tự trải, nợ người khác ta khó xen vào được trừ khi là việc gì nguy hiểm. Cứ về nhà, bình thường làm gì thì làm đó đi, không sao đâu.”

Con Như chờ con bạn nó coi xong rồi cùng nhau về nhà, nhỏ bạn thì háo hức kể lại trải nghiệm của bản thân.

Hai đứa đi ăn rồi về nhà, cả quãng đường nó cứ nghĩ về việc bà cụ nói mãi, cứ lo bản thân sẽ gặp vấn đề gì.

Nhưng lo này lo kia chẳng có việc gì xảy ra cả, nghĩ lại bản thân nó trùng hợp gặp việc như vậy thôi chứ chắc gì mấy cái kỳ bí, không khoa học thực hiện ngay được.

Nên nó ném chuyện này ra sau đầu, không quan tâm nữa, chuyện đến đâu thì hay đến đó đi.

 

Bình Luận

0 Thảo luận