Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Sau Khi Bị Cậu Bạn Cùng Phòng Là Trai Thẳng Đăng Bài Bóc Phốt

Chương 7

Ngày cập nhật : 2026-05-19 17:07:13

Sầm Phi Bạch vừa sợ bóng tối lại vừa hướng nội, năm nay đã là sinh viên năm ba rồi nhưng thực chất cũng mới vừa qua sinh nhật 18 tuổi chưa lâu.


Lòng tôi dâng lên một sự lo âu đến chính mình cũng không nhận ra. Sắc mặt tôi biến đổi hoàn toàn, tôi tức tốc lao khỏi ký túc xá, chạy qua từng nơi mà Sầm Phi Bạch thường lui tới. Thế nhưng đã một giờ sáng, giảng đường, thư viện, quán cà phê đều đã đóng cửa cả rồi.


Tôi chợt nhận ra một điều, lúc tôi đi học, Sầm Phi Bạch đi cùng tôi, vì chúng tôi là bạn cùng lớp. Lúc tôi đến phòng tự học, Sầm Phi Bạch đi cùng tôi, tôi còn lấy cớ là để giám sát cậu học tập. Lúc tôi đến quán cà phê, sau khi Sầm Phi Bạch biết được, cậu thường sẽ chậm rãi nói: "Để mình đi cùng nhé."


Thực tế, tất cả những nơi đó đều là nơi tôi thường đến. Hóa ra tôi chẳng hiểu gì về Sầm Phi Bạch cả. Một nỗi tự trách khó tả bỗng trào dâng, nó mạnh mẽ đến mức gần như nuốt chửng lấy tôi.


Giữa khuôn viên trường vắng lặng lúc rạng sáng, tôi đứng dưới những bức tượng điêu khắc hít một hơi thật sâu, mặc cho thời gian dần trôi, trong đầu không ngừng nhớ lại những lần tiếp xúc giữa tôi và Sầm Phi Bạch. Tôi chợt nhớ đến dáng vẻ cậu luôn nghiêng mặt, rũ mắt, khẽ cúi đầu nhìn tôi đầy chuyên chú, nhẫn nại nghe tôi nói chuyện.


Còn cuộc sống của riêng cậu thì sao? 


"Trước khi gặp cậu, tôi thích ở một mình." Một câu nói bất chợt xẹt qua trí não tôi. Đó là lời Sầm Phi Bạch từng vô tình thốt ra vào một ngày nào đó: "Ví dụ như vườn hoa nhỏ trong trường hoặc nơi nào đó tương tự thế."


Tôi nhớ ra rồi, vườn hoa nhỏ trên sân thượng tòa nhà Sinh học! Sầm Phi Bạch từng cùng tôi đi ngang qua đó. 


Khi ấy, chúng tôi đang tản bộ vô định trong trường, ánh nắng sưởi ấm đôi gò má thật dễ chịu. Sầm Phi Bạch mang theo vẻ thỏa mãn, thong dong nói: "Nếu được ở đây một mình, chắc chắn cảm giác sẽ tuyệt lắm!"


Tôi lập tức chạy bán sống bán chết về phía đó.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/sau-khi-bi-cau-ban-cung-phong-la-trai-thang-ang-bai-boc-phot&chuong=7]

Thang máy tòa nhà Sinh học đã ngừng hoạt động sau một giờ sáng, muốn lên đến sân thượng tầng 17, tôi buộc phải cuốc bộ đi lên. 


Từng bước chân khiến bắp đùi truyền đến những cơn đau nhức, thậm chí lượng vận động hiển thị trên đồng hồ còn chưa bằng buổi leo núi cùng Sầm Phi Bạch hôm ấy. Thế nhưng ngày hôm đó lại vui vẻ biết bao, khi đi bên cạnh cậu, tôi cảm thấy sự mệt mỏi về thể xác chẳng đáng để tâm.


Hóa ra... khi ở bên cạnh Sầm Phi Bạch, tâm trạng tôi luôn nhẹ nhàng đến thế. Tôi vô thức nhớ về khoảnh khắc trời sập tối hôm ấy, chúng tôi đã đan chặt mười ngón tay vào nhau giữa vùng núi hoang vắng không một bóng người. Chỉ có tiếng ve kêu, tiếng dế gáy, cùng với những đợt sóng lòng cuộn trào và nhịp tim đập dồn dập như sấm đánh của tôi.


Nếu sau này, tôi không còn được trải qua những khoảnh khắc như thế với Sầm Phi Bạch nữa... Lòng tôi bỗng thắt lại, từng cơn đau buốt liên tục kích động tâm trí. Mồ hôi nhỏ giọt từ trán tràn vào mắt, mang theo cảm giác vừa xót vừa cay, lại còn chát đắng. Dường như... tôi không thể nào chịu đựng được cái kết cục đó.


Cuối cùng cũng đến tầng 17 rồi! Vườn hoa trên sân thượng. 


Tôi đẩy cửa ra, gió đêm lồng lộng thổi tới. Ánh trăng dịu nhẹ bao trùm lên những tán cây trong vườn, phủ lên chúng một lớp hào quang mờ ảo. Mượn chút ánh sáng yếu ớt, tôi lặng lẽ rà soát, ánh mắt tỉ mỉ tìm kiếm không bỏ sót một góc nào.


Dưới tán lá chuối cảnh to lớn, một bóng người đang co rúm lại, vùi đầu vào giữa hai đầu gối. Lá chuối bị gió thổi đung đưa dưới ánh trăng nhưng bờ vai của chàng trai ấy lại đang không ngừng run rẩy.


Tôi bước tới, quỳ một chân xuống trước mặt cậu. Tôi đưa tay ra, ôm trọn Sầm Phi Bạch vào lòng. 


Dưới ánh trăng, tôi nhìn thấy đôi mắt cậu long lanh như nước, tựa như chứa đựng cả một hồ nước phẳng lặng. Đôi môi cậu run rẩy một cách không tự nhiên, nhịp thở dồn dập, cậu đang cắn chặt môi để kìm nén sự tủi thân.


Đột nhiên tôi nảy ra một khao khát mãnh liệt muốn hôn cậu. Và tôi đã làm thế thật.


11


... Dấu ba chấm này có nghĩa là, lúc đó đầu óc tôi trống rỗng hoàn toàn, bị "sập nguồn" luôn rồi. 


Vừa chạm vào làn môi hơi lành lạnh ấy, giây tiếp theo, một bàn tay bất ngờ ấn chặt sau gáy tôi, chiếc lưỡi càn quấy xâm nhập vào lãnh địa riêng tư của tôi một cách không kiêng dè. Tôi nếm được vị rượu nhàn nhạt trong khoang miệng cậu.


Đầu óc tôi gần như thiếu oxy, cả người như mất hết sức lực, cơ thể vô lực đổ xuống, hai tay theo bản năng túm chặt lấy cổ áo Sầm Phi Bạch. Cậu ở thế thượng phong, một tay vòng qua eo tôi, một tay luồn vào tóc tôi, gắt gao giam hãm tôi vào lòng mình.


... Dấu ba chấm thứ hai có nghĩa là, ai đó nói cho tôi biết tại sao mấy đứa nhỏ tuổi hơn lại sung sức thế không, hôn thôi mà làm gì tới tận hai tiếng đồng hồ vậy hả? 


Tôi bị hôn tới mức thần hồn điên đảo, trong đầu chỉ còn duy nhất một ý nghĩ: Tên này trông lão luyện lắm, mẹ kiếp, chắc mình không phải người đầu tiên bị cậu hôn đấy chứ!


Chẳng biết từ lúc nào, Sầm Phi Bạch mới chịu buông bàn tay đang ấn sau gáy tôi ra nhưng cánh tay còn lại vẫn ghì chặt tôi vào lòng. Ngay sau đó, cậu gục đầu vào hõm vai tôi. Trong lúc thay đổi tư thế, tôi cảm nhận được một giọt chất lỏng lạnh buốt từ cổ áo thun rơi xuống xương quai xanh của mình.


Tôi bỗng lặng đi. Bả vai áo cũng nhanh chóng bị thấm ướt một mảng lớn. Tôi không nhịn được nữa, vừa định mở miệng thì nghe thấy Sầm Phi Bạch nghẹn ngào, giọng nói mơ hồ nhưng đầy vẻ tuyệt vọng khó kìm nén: "Chúng ta tính là quan hệ gì? Tôi là 'tiểu tam' trong cuộc tình của cậu à? Đã không thích tôi, tại sao còn đến trêu chọc tôi làm gì?"


Tôi thừa nhận mình chẳng phải hạng tốt lành gì, vì lúc này tôi chỉ nghĩ đến một chuyện: Cái gọi là nước mắt của đàn ông, chính là "tất đen" của phụ nữ. Ai đã nói câu này nhỉ? Đúng là chí lý vãi chưởng.


Sầm Phi Bạch à, tại sao trông cậu lại giống một chú cún con ướt sũng dưới mưa thế này. À thì, tôi là người yêu động vật mà.

Bình Luận

0 Thảo luận