Sáng / Tối
Hôm nay Sầm Phi Bạch lạ lắm, không chỉ dậy sớm mà còn liên tục thay quần áo. Cậu cứ thử hết bộ này đến bộ khác mà có vẻ vẫn chẳng ưng ý bộ nào, giữa chừng còn chạy biến ra trung tâm thương mại rồi tay xách nách mang đủ thứ túi lớn túi nhỏ.
"Phi Bạch, cậu căng thẳng cái gì thế? Cậu đẹp sẵn rồi, dù có mặc cái giẻ rách lên người, trông cậu cũng như người mẫu thôi!" Trương Húc thẳng thắn nhận xét.
Gương mặt Sầm Phi Bạch khựng lại một chút. Tôi nhìn cái bản mặt "liệt" ấy, một lần nữa thầm cảm thán khả năng "phiên dịch sắc mặt" thần kỳ của Trương Húc. Lúc nào cái mặt này cũng đơ đơ như thế, nhìn từ góc nào mà ra được sự căng thẳng cơ chứ?
Tóm lại, sau khi lựa lên lựa xuống chán chê, Sầm Phi Bạch chọn một bộ đồ trông rất thanh xuân, chỉnh tề và đẹp mắt.
Trong bài đăng kia, Sầm Phi Bạch từng viết rằng tôi thuộc kiểu "hotboy tỏa nắng" nhưng thực tế bản thân cậu trông cũng chẳng kém cạnh gì. Thú thực, ngày đầu tiên vào đại học, tôi chủ động bắt chuyện cũng là vì cái vẻ bề ngoài của cậu quá thuận mắt. Tôi là kẻ yêu cái đẹp, tôi thừa nhận.
Tối đó, khi cùng Sầm Phi Bạch bước vào phòng bao mà Giang Cảnh Chu đã đặt, trong lòng tôi bỗng trỗi dậy một cảm giác đắc ý kỳ quặc. Cậu bạn đi cạnh mình đẹp trai thế này, mặt mũi mình cũng được thơm lây.
Quy trình của một bữa tiệc sinh nhật thì đâu cũng như nhau, dù Giang Cảnh Chu có bỏ tâm tư thế nào thì cũng chẳng thoát khỏi mấy trò cũ kỹ. Cả hội quây quần bên bàn tròn lớn, cùng chúc cậu ta sinh nhật vui vẻ. Thế nhưng đúng lúc cắt bánh kem, một sự cố bất ngờ thực sự đã xảy ra.
Trong phòng, đèn đột ngột phụt tắt, bóng tối bao trùm lấy không gian. Tôi cảm nhận được Sầm Phi Bạch ngồi bên cạnh lập tức cứng đờ người, theo bản năng, tôi nắm lấy cổ tay cậu, đúng là một lần lạ hai lần quen, các cụ nói cấm có sai.
Nhưng lần này Sầm Phi Bạch lại buông tay tôi ra rất nhanh, để rồi giây tiếp theo, cậu đan chặt mười ngón tay để đáp lại tôi.
Khi lòng bàn tay áp vào nhau, tôi có thể cảm nhận được hơi ấm từ tay Sầm Phi Bạch, đầu óc tôi bỗng chốc trống rỗng. Giữa bóng tối mịt mù, dường như tôi nghe thấy cả tiếng tim mình đang đập thình thịch liên hồi.
Bóng tối không kéo dài lâu, vì ngay sau đó có một luồng sáng chiếu thẳng từ trên trần xuống, rọi vào chiếc bánh sinh nhật lộng lẫy. Phía Giang Cảnh Chu cũng bừng sáng, khiến cậu ta trông như vừa bước ra từ trong vầng hào quang vậy. Sau lưng cậu ta, cả một bức tường hoa hồng bung nở, mang theo sắc đỏ rực rỡ và kiêu sa.
"Đối với tôi, năm nay thật khác biệt, là một năm vô cùng đặc biệt trong cuộc đời tôi. Không phải vì những chuyện đã xảy ra, mà vì trong năm nay, tôi đã gặp được một người vô cùng đặc biệt."
Giang Cảnh Chu vốn ngồi đối diện, lúc này ánh mắt cậu ta vừa vặn nhìn thẳng vào tôi. Tôi cảm thấy bàn tay đang nắm chặt dưới gầm bàn của Sầm Phi Bạch bỗng siết mạnh hơn.
"Tôi không phải hạng người tốt lành gì, trong chuyện tình cảm cũng ít khi thuần khiết.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/sau-khi-bi-cau-ban-cung-phong-la-trai-thang-ang-bai-boc-phot&chuong=5]
Nhưng sau khi gặp được người ấy, tôi mới nhận ra, hóa ra không phải tôi không chung thủy, mà là vì trước đây tôi chưa từng ở bên cạnh người mình thực sự yêu."
Ánh mắt của Giang Cảnh Chu chẳng hề che giấu, vừa rực cháy vừa chân thành.
"Thực ra tôi rất muốn được đường đường chính chính đi bên cạnh cậu, không chỉ với tư cách là bạn bè, mà với tư cách người yêu."
Sầm Phi Bạch trừng mắt nhìn Giang Cảnh Chu, tay cậu vô thức siết mạnh đến mức khiến tôi phát đau.
"Tôi biết cái nhìn của thế gian có lẽ không dễ dung thứ nhưng tôi muốn nói với cậu rằng, chỉ cần cậu đồng ý, vì cậu, tôi nguyện che chắn mọi giông bão. Thế nên, Cố..."
Ngay khoảnh khắc Giang Cảnh Chu suýt chút nữa nói tên tôi ra, Sầm Phi Bạch bỗng dùng lực kéo mạnh tay tôi lên khỏi khăn trải bàn, cái cảnh mười ngón đan chặt của hai đứa gần như sắp phơi bày trước mắt bao nhiêu người.
Thế nhưng việc đó đã không xảy ra, hành động của cậu bị ngắt quãng giữa chừng, dừng lại ở vị trí cách mặt bàn vài centimet. Bởi vì ánh mắt của mọi người đều bị thu hút bởi cánh cửa phòng bao tối tăm vừa được đẩy ra.
Hứa Nhiễm búi tóc củ tỏi, trông cực kỳ trẻ trung xinh đẹp, sau lưng cô ấy là luồng sáng rực rỡ chiếu vào. Cô ấy nhìn tôi cười hì hì, giọng nói ngọt ngào vô cùng: "Cố Du, bạn trai đại nhân của em ơi, anh còn định để em đợi đến bao giờ nữa hả?"
8
Hứa Nhiễm cố ý nhấn mạnh hai chữ "bạn trai", bộ dạng rất vô tâm.
Giây tiếp theo, cô ấy mới như choàng tỉnh khỏi giấc mộng, tỏ vẻ như vừa nhận ra sự bất thường của khung cảnh này, cô ấy vỗ trán một cái: "Úi chà, ngại quá đi mất, em nóng lòng quá! Cố Du đã hứa tối nay phải đưa em đi dạo rồi đấy nhé. Hôm nay sinh nhật Giang Cảnh Chu hả, chúc cậu sinh nhật vui vẻ nha, Giang Cảnh Chu, cậu mau mau trả tự do cho bạn trai tôi đi nào!"
Hứa Nhiễm nở nụ cười ngọt ngào với Giang Cảnh Chu: "Oa, Giang Cảnh Chu, bức tường hoa hồng sau lưng cậu lãng mạn quá đi mất! Nghe người ta đồn hôm nay cậu định tỏ tình, là định thổ lộ với vị nào đang có mặt ở đây vậy?"
Hứa Nhiễm trưng ra bộ mặt ngây thơ vô số tội, tung tăng bước vào rồi đứng ngay sau ghế của tôi, thân mật tựa cằm lên hõm vai tôi.
Cô ấy líu lo không ngớt: "Thật đáng ghét, hồi mình yêu cậu, mình cũng đâu có được hưởng cái đãi ngộ thế này đâu, cậu đúng là nghiêm túc với người này nhỉ!"
Hứa Nhiễm càng nói càng cười tươi hơn, tiếng cười vang vọng khắp phòng. Trong cả căn phòng, ngoài giọng nói của một mình cô ấy ra thì chỉ còn lại sự im lặng đến đáng sợ.
Cơ thể Giang Cảnh Chu khẽ run rẩy: "Hai người... là một đôi à?"
"Đúng thế đúng thế, tuy cậu là người yêu cũ của mình nhưng cũng đâu có ai quy định là không được tìm người yêu mới từ trong đám bạn của cậu đâu nhỉ?"
Hứa Nhiễm nói một cách thuần khiết: "Cố Du tốt như thế, chẳng phải mình thích cậu ấy là chuyện quá bình thường à?"
Ngay sau đó, Hứa Nhiễm thực hiện một cú "chốt hạ" trước mặt bàn dân thiên hạ: cô ấy hôn "chụt" một cái kêu rõ to lên thái dương của tôi.
Giang Cảnh Chu bỗng nhiên bật cười khe khẽ. Tiếng cười tràn ngập sự tự giễu.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận