Sáng / Tối
Ánh mắt Sầm Phi Bạch tối sầm lại: "Giang Cảnh Chu thích cậu à?"
Tôi không trả lời.
"Cậu cũng thích cậu ta?" Cậu bồi thêm câu nữa.
Đúng lúc thấy bóng dáng Giang Cảnh Chu đang đứng khựng lại ngoài cửa ký túc xá, tôi nở một nụ cười mập mờ để lấp liếm câu chuyện: "Cảnh Chu là một người rất tốt mà."
Sầm Phi Bạch không nói gì thêm. Nhưng khi đi lướt qua tôi, tôi nghe rõ tiếng hừ mạnh phát ra từ mũi cậu: "Xì, còn 'Cảnh Chu' cơ đấy!"
Bây giờ, mọi chuyện đã sáng tỏ, hóa ra cái thái độ dở dở ương ương bấy lâu nay của Sầm Phi Bạch là vì ngứa mắt khi thấy tôi đi "thả thính" lung tung.
Nhưng sự hiểu lầm này sắp kết thúc rồi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/sau-khi-bi-cau-ban-cung-phong-la-trai-thang-ang-bai-boc-phot&chuong=3]
Vì theo như tính toán của Hứa Nhiễm, lưới tình đã đến lúc phải thu rồi.
Tôi sắp có thể dõng dạc tuyên bố với Sầm Phi Bạch rằng tôi là trai thẳng 100%, thẳng hơn thép nguội luôn!
Bởi vì cuối tháng này chính là sinh nhật của Giang Cảnh Chu.
4
Nhưng trước khi đến sinh nhật của Giang Cảnh Chu, lớp tôi có buổi dã ngoại tập thể. Cả lớp chọn đi leo núi nên mới bốn giờ sáng đã phải thức dậy rồi.
Tối qua tôi chỉ lỡ miệng than một câu: "Tự dưng muốn chơi It Takes Two quá."
Thế là Sầm Phi Bạch thức xuyên màn đêm để cày cùng tôi đến tận rạng sáng. Lúc tôi gọi dậy, cậu cứ lẩm bẩm trong cổ họng, trùm chăn kín đầu nhất quyết không chịu rời giường.
Tôi mím môi bảo: "Thôi để tôi báo với thầy là cậu ốm, hôm nay cậu ở nhà nghỉ đi."
Sầm Phi Bạch lầm bầm đáp lại gì đó, tôi ghé sát tai vào cũng chẳng nghe rõ là gì. Đúng lúc ấy, Trương Húc mở cửa phòng ký túc xá đã thấy Giang Cảnh Chu xuất hiện với nụ cười rạng rỡ trên môi: "Tớ mua bữa sáng cho Cố Du rồi đây, trong balo cũng chuẩn bị đủ nước khoáng luôn, để tớ đeo hộ balo cho cậu ấy nhé."
Tôi đang ngồi xổm bên cạnh giường Sầm Phi Bạch, quay đầu cười với cậu ta: "Cậu chu đáo thật đấy. Được thôi, cảm ơn cậu, lát nữa..."
Lời còn chưa dứt, Sầm Phi Bạch đã "bật dậy" như lò xo. Với mái tóc bù xù như tổ quạ, cậu lườm Giang Cảnh Chu đang tựa cửa, đột ngột ngắt lời: "Đồ của Cố Du cứ để hết vào túi tôi. Cậu về trước đi, không cần lo cho cậu ấy đâu."
Ngoài cửa, sắc mặt Giang Cảnh Chu thay đổi liên tục, cuối cùng nặn ra một câu: "Thế còn bữa sáng?"
"Tối qua bọn tôi mua bánh mì rồi, không phiền cậu bận tâm." Sầm Phi Bạch đáp nhanh như súng liên thanh. Dường như nhận ra giọng điệu mình hơi gắt quá, cậu giải thích thêm: "Cậu cứ lo cho bạn cùng phòng của mình là được rồi, Cố Du đã có tôi lo."
Nói xong, Sầm Phi Bạch còn nở một nụ cười "thân thiện" với Giang Cảnh Chu.
Giang Cảnh Chu rũ mắt, thản nhiên buông một câu "Được rồi" rồi đóng cửa phòng lại.
Sầm Phi Bạch như bừng tỉnh, lao xuống giường thu dọn đồ đạc với tốc độ ánh sáng, khác hẳn với vẻ lề mề lúc nãy.
Tôi sờ mũi, hỏi: "Tối qua mình mua bánh mì lúc nào thế?"
Động tác xỏ giày của Sầm Phi Bạch khựng lại một nhịp: "À, hình như là chưa."
Cậu thản nhiên như không có gì: "Tôi nhớ nhầm, lát nữa mình ăn món khác đi."
Thế là khi chúng tôi xuất hiện trước mặt Giang Cảnh Chu lần nữa, tay trái tôi cầm túi sữa đậu nành, tay phải cầm quẩy. Còn Sầm Phi Bạch đang nhai rôm rốp cái bánh kếp cuộn quẩy.
Mặt Giang Cảnh Chu biến sắc: "... Chẳng phải hai người bảo ăn bánh mì sao?"
"Bánh mì kiểu Trung Quốc cũng là bánh mì thôi." Sầm Phi Bạch lắc lắc cái bánh trên tay, vỗ vai Giang Cảnh Chu: "Cái này cậu không hiểu được đâu!"
Nhìn Sầm Phi Bạch lúc này, tự dưng tôi thấy buồn cười. Hình như... cậu còn cao hơn Giang Cảnh Chu một chút thì phải.
Suốt dọc đường leo núi, Giang Cảnh Chu cứ thỉnh thoảng lại sáp về phía tôi: "Cố Du, cậu uống nước ngọt không? Cố Du, ăn Snickers cho đỡ mệt nhé?"
Sầm Phi Bạch luôn chọn đúng thời điểm để chen vào đứng giữa tôi và Giang Cảnh Chu.
Tôi biết thừa cậu đang dùng cách này để "ngắt quãng" sự tương tác giữa tôi và Giang Cảnh Chu. Nhưng thật lòng mà nói, tôi lại thấy thoải mái hơn hẳn.
Chẳng hiểu sao, cứ mỗi khi Giang Cảnh Chu ở cạnh là tôi lại thấy bồn chồn, mất tự nhiên. Ngược lại, khi có Sầm Phi Bạch bên cạnh, tôi lại thấy rất thả lỏng và yên tâm.
Tôi thầm nghĩ, chắc là do cả tôi và Sầm Phi Bạch đều là trai thẳng nên mới tự nhiên như vậy.
5
Sau vài lần bị Sầm Phi Bạch cắt ngang lời, có lẽ tâm trạng của Giang Cảnh Chu cũng chẳng mấy vui vẻ. Sau cùng, cậu ta đành từ bỏ ý định, không thèm tiến lại gần hai chúng tôi nữa.
Sầm Phi Bạch cứ như thể chưa có chuyện gì xảy ra, vẫn thong dong, gương mặt không chút cảm xúc. Thế nhưng chẳng hiểu sao tôi lại cảm thấy hình như tâm trạng cậu đang rất tốt.
Nhìn thấy mấy quả dại bên đường, cậu còn hào hứng ghé lại hái. Trương Húc gật đầu tán thưởng: "Phi Bạch à, leo núi suốt quãng đường này, mỗi cậu là sung sức nhất đấy."
Sầm Phi Bạch như sực nhớ ra điều gì, bỗng nheo mắt: "Chắc là do tôi còn trẻ chăng."
Tôi hơi nhíu mày. Hồi mới vào đại học, Sầm Phi Bạch ghét nhất là bị ai đó chê nhỏ tuổi.
"Dù chỉ chênh nhau hai ba năm thôi nhưng thanh xuân quý giá nhất của đàn ông cũng chỉ có bấy nhiêu. Nhỏ hơn vài tuổi là sức sống và năng lượng đã dồi dào hơn hẳn rồi. Cậu thấy có đúng không, Cố Du?"
Sầm Phi Bạch bất thình lình đặt câu hỏi, nhìn tôi chằm chằm.
"Ờ, cậu nói cũng đúng." Dạo này Sầm Phi Bạch bị khủng hoảng tuổi tác à? Tôi đành lên tiếng an ủi: "Nhỏ tuổi thì tốt chứ sao, vừa năng động, tính cách lại hoạt bát, cơ thể vẫn còn chưa có 'vết hoen tử thi'."
Khóe miệng Sầm Phi Bạch khẽ nhếch lên thành một đường cong nhàn nhạt, để lộ thấp thoáng chiếc răng khểnh .
Kể từ đó, dường như để phô diễn sự sung mãn của mình, Sầm Phi Bạch mải mê ngắm nghía đủ thứ trên đường đi, cái gì cũng thấy tò mò. Chẳng biết từ lúc nào, chúng tôi đã bị cả đoàn bỏ xa một quãng rồi .
Trời bắt đầu chuyển sang trưa, nắng gắt như đổ lửa. Mồ hôi trên trán tôi vã ra như tắm, mảng áo thun trước ngực ướt đẫm, dính chặt lấy người.
Sầm Phi Bạch liếc nhìn một cái, rồi vô thức liếm môi, giọng khàn đặc: "Chúng mình tìm chỗ nào râm mát nghỉ chân một lát đi."
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận