Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Sau Khi Bị Cậu Bạn Cùng Phòng Là Trai Thẳng Đăng Bài Bóc Phốt

Chương 6

Ngày cập nhật : 2026-05-19 17:06:09

"Hừ, hóa ra là vậy. Hóa ra là vậy." Cậu ta thốt ra từng chữ một cách chậm chạp, chân loạng choạng lùi về sau vài bước, dáng vẻ như không còn sức để chống đỡ thêm nữa.


"Được rồi, mọi người ăn xong cả rồi chứ, giải tán thôi."


Cậu ta quăng lại một câu, rồi tiện tay ném con dao cắt bánh kem vào chiếc bánh lộng lẫy kia, khiến nó ngập sâu trong lớp kem tươi. Giang Cảnh Chu quay đầu bỏ đi, lúc cậu ta lướt qua tôi, tôi thoáng thấy những tia nước lấp lánh trên gương mặt cậu ta.


Tại vị trí cậu ta vừa rời đi, ánh đèn phía sau vẫn rực sáng. Nhưng khi không còn bóng người che chắn, ánh sáng ấy trông thật chói mắt và trống rỗng làm sao.


Những người trên bàn tiệc lần lượt im lặng rời đi. Trương Húc cũng mang vẻ mặt muốn nói lại thôi, hết nhìn tôi lại nhìn sang Hứa Nhiễm. Hứa Nhiễm chẳng mảy may để tâm, còn nháy mắt với Trương Húc một cái.


Chẳng biết từ lúc nào, bàn tay phải của tôi đã được tự do. Đầu ngón tay tôi khẽ run rẩy. Cảm giác đau nhức khi Sầm Phi Bạch dùng lực bóp chặt vẫn còn vương lại trên da thịt.


Cậu vẫn ngồi đó, ngay sát bên cạnh tôi. Cậu vẫn đang khoác trên mình bộ quần áo đã được kỳ công chọn lựa từ ban sáng, vẫn chỉn chu và đẹp đẽ như thế. Chỉ là ly rượu vang đỏ trước mặt cậu đã cạn sạch từ lúc nào chẳng hay.


Hứa Nhiễm nhíu mày: "Sầm Phi Bạch, cậu có định về ký túc xá cùng Trương Húc luôn không?"


Sầm Phi Bạch coi lời cô ấy như gió thoảng bên tai. Sau một hồi im lặng, cậu đột nhiên cất tiếng, giọng nói khàn đặc: "Hóa ra cậu thích con gái à?"


Hứa Nhiễm lại nhanh miệng hơn tôi: "Ai bảo Cố Du thích con trai nào? Cậu ấy chưa bao giờ thể hiện điều đó nhé? Là do các người tự hiểu lầm thôi, có đau lòng thì cũng là tự làm tự chịu. Đừng có mà tự đa tình nữa."


Hứa Nhiễm đang nói về Giang Cảnh Chu, nhưng mà...


Yết hầu của Sầm Phi Bạch khẽ lên xuống một nhịp, cuối cùng cậu cũng rũ mắt xuống đầy tự giễu. Cậu cố nặn ra một nụ cười mỉa mai, cuối cùng chỉ thốt ra một câu: "Tôi biết rồi."


Nói xong, cậu quay lưng bỏ đi, không một lần ngoảnh đầu lại.


9


Bước ra khỏi phòng bao, Hứa Nhiễm và tôi cùng tản bộ bên bờ sông.


Chẳng còn nghi ngờ gì nữa, tất cả những chuyện này đều nằm trong sự sắp đặt của cô ấy. 


Trước đây cô ấy từng bị chẩn đoán nhiễm virus HPV chủng nguy cơ cao, mà nguồn lây duy nhất chỉ có thể là từ Giang Cảnh Chu. Phải mất nửa năm điều trị, cô ấy mới có kết quả âm tính. Suốt thời gian đó, đêm nào cô ấy cũng tỉnh giấc vì ác mộng, tưởng chừng như không bao giờ có thể thoát khỏi bóng ma tâm lý ấy.


Giang Cảnh Chu là người đàn ông đầu tiên cô ấy yêu thời đại học, là người mà cô ấy đã dốc hết thời gian, tâm sức và tiền bạc để đặt trọn niềm tin. Bị một người mình tin tưởng tuyệt đối phản bội hoàn toàn, lại còn phải chứng kiến cậu ta nhởn nhơ không phải chịu chút quả báo nào, sự oán hận của cô ấy là hoàn toàn có cơ sở.


Tôi thấu hiểu nỗi đau ấy nên mới đồng ý phối hợp thực hiện kế hoạch của cô ấy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/sau-khi-bi-cau-ban-cung-phong-la-trai-thang-ang-bai-boc-phot&chuong=6]

Hơn nữa, câu nói tối nay "Ai bảo Cố Du thích con trai nào" của Hứa Nhiễm là sự thật. Đó cũng chính là điểm mấu chốt trong đòn trả thù của cô ấy. Cô ấy bị Giang Cảnh Chu lừa dối, cô ấy căm phẫn nhưng cô ấy cũng biết sự phẫn nộ đó phần lớn đến từ chính mình, do cô ấy nhìn lầm người, cứ đâm đầu vào yêu Giang Cảnh Chu. 


Vậy nên việc Giang Cảnh Chu cứ nhất quyết thích tôi, thích một gã trai thẳng, chính là nỗi bất lực của cậu ta. Cái nỗi đau ấy còn thấm thía hơn nhiều, đến mức thậm chí cậu ta còn chẳng thể mở lời trách móc Hứa Nhiễm.


Hứa Nhiễm rất vui. Đáng lẽ tôi cũng phải vui, vui thay cho cô ấy.


Thế nhưng, trong đầu tôi lại không kìm được mà hiện lên gương mặt của Sầm Phi Bạch lúc cô ấy thốt ra câu nói đó. Bàng hoàng, tái nhợt, đau đớn và hỗn loạn. Gương mặt quen thuộc ấy không còn nụ cười, bàn tay ấm áp kia cũng trong thoáng chốc trở nên trống rỗng.


Tại sao chứ? Khoảnh khắc ấy, tôi bỗng nhiên không muốn để Sầm Phi Bạch nghe thấy chút nào. Tôi chẳng mảy may quan tâm đến suy nghĩ của Giang Cảnh Chu nhưng tối nay, tôi lại không muốn Sầm Phi Bạch phải nghe thấy câu nói đó. Câu nói: "Đừng có mà tự đa tình".


"Tối nay cậu cũng phải cảm ơn tôi đi nhé, cuối cùng, danh tiếng trai thẳng thép của cậu trong viện cũng được khôi phục rồi! Từ nay về sau, cậu chính là một sinh viên đại học trong sạch nhé!" Hứa Nhiễm líu lo nói.


Tôi hơi mất tập trung, cho đến khi Hứa Nhiễm phải lặp lại lần thứ ba: "Này, Cố Du! Cậu đang nghĩ cái gì thế? Chẳng phải mấy hôm trước cậu còn bảo không muốn người khác hiểu lầm cậu là 'gay' sao? Tối nay cả thế giới đều biết rồi nhé."


Tôi chợt nhớ về một cuộc trò chuyện vô tình giữa tôi và Hứa Nhiễm. Khi tôi đọc được bài đăng của Sầm Phi Bạch, trong lòng thầm nhủ "Tôi cũng là trai thẳng mà", rồi thuận miệng nói với Hứa Nhiễm: "Mọi người cứ tưởng tôi thích con trai, thực ra tôi thẳng băng luôn đấy." 


Lúc đó, Hứa Nhiễm cười ngặt nghẽo: "Được rồi, để lúc đó tôi bày cho cậu cái kế hoạch một mũi tên trúng hai con nhạn, đảm bảo trả lại sự trong sạch cho cậu."


Giờ đây, mục đích chẳng phải đã đạt được rồi sao? Nhưng tại sao trong lòng tôi lại trào dâng một nỗi đau không rõ ràng?


Tôi lập tức dừng bước: "Cậu về trước đi, tôi phải về ký túc xá."


Chẳng đợi Hứa Nhiễm kịp phản ứng, tôi đã đạp xe chạy mất hút, bỏ lại sau lưng tiếng hét gọi của cô ấy. Bởi vì tôi nhận ra trong mình đang trỗi dậy một sự thôi thúc không thể kiềm chế, khiến tôi đột nhiên cực kỳ muốn gặp một người, Sầm Phi Bạch.


Thế nhưng khi đứng trước cửa phòng ký túc xá, tôi lại có chút chùn bước. Tôi phải nói gì với Sầm Phi Bạch đây?


Tôi còn đang do dự không dám gõ cửa, Trương Húc đột nhiên đẩy cửa bước ra, hai đứa bốn mắt nhìn nhau.


"Sầm Phi Bạch đâu?" Giọng tôi mang theo một sự căng thẳng không tự nhiên. 


"Trời ạ, tôi còn đang định hỏi cậu đây! Một giờ sáng rồi đấy. Điện thoại cậu ấy tắt máy, vẫn chưa thấy về nữa!"


10


"Cậu ấy không ở ký túc xá? Vậy cậu ấy có thể ở đâu? Điện thoại lại còn tắt máy nữa."


Bình Luận

0 Thảo luận