Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 9 / 15  ·  60%
ĐÀO HOA NGUYÊN KÝ
Chương 9
16/08/2025 22:29· 882 từ

9 Nửa tháng sau, ta gặp lại thị vệ ca. Hắn vẫn như trước, xuất nhập thần, bất thình lình hiện, rồi khi ta gần, lại tỏ vẻ không để ý mà sang một bên, nhường cho ta ngồi. Ta ngồi xuống tảng đá bên cạnh hắn, cùng ngẩng nhìn trời. Đêm nay không tầng mây dày đặc che kín trời, tựa như báo hiệu ngày sẽ có mưa. Hắn nói với ta khoảng thời qua hắn đã đi đâu, cũng không hỏi. Vẫn như trước chỉ có mình ta tự nói cười. Khi màn đêm buông sâu hơn, người bên cạnh dậy: "Ngươi nên về rồi." ta từ trên tảng đá đứng hắn xoay người bước đi. Ta không động đậy, chỉ nhìn bóng lưng hắn rồi gọi: "Tiểu Ác Ba." (tiểu câm) Hắn khựng lại chút, nhưng không quay đầu. Ta gọi lần nữa, giọng kiên hơn: "Tiểu Ác Ba, ta ra huynh rồi." Ta bước đứng đối diện hắn, đầu nhìn thẳng vào mắt lảng tránh. Trong ánh mắt tránh đó, ta giơ tay chạm vào chiếc mặt nạ trên mặt hắn. Nhẹ nhàng gỡ xuống, mặt nạ rơi xuống, lộ ra một gương mặt ta đã sớm đoán được. Ta nhếch môi, đưa tay che nửa trái khuôn mặt hắn, rồi hỏi: nhau mười mấy năm, hình ta chưa từng biết tên huynh..." Ta vẫn luôn gọi là Tiểu Ác Ba, chẳng đổi cách xưng "Tiêu Ngạn, đó là tên huynh đúng không?" Môi mím chặt, đầu hơi cúi Một lúc lâu sau, hắn khẽ đáp: "Phải." Hắn là Tiêu Ngạn, là thị câm của quận chúa Ninh, cũng là vị Đại Đô mà hiện nay người người kính Cũng là thị vệ ca thần bí, xuất quỷ nhập trong những ngày qua. Tất cả là hắn. Những sơ hắn để lại đã đủ nhiều, ta còn không nhận ra, rằng chính ta mới là ngốc. Có lẽ, hắn đã không giấu nữa, cũng không muốn che đậy thêm. Ta đưa Ngạn trở về phòng mình. ngồi xuống ghế một cách cứng thấy ta thắp nến, không ngẩng đầu nhìn, chỉ cầm ly nước trước mặt, uống một hơi. Ta ngồi đối diện hắn, im lặng nhìn. Ngạn thoáng ngẩn người, giọng khốc: "Quận chúa..." "Ta còn là quận chúa Ta ngắt lời hắn: "Thuần phủ cũng đã không "Huynh gọi tên ta huynh biết mà, tên của ta." Ngạn nhìn ta. Vài giây ta nghe thấy hắn khẽ "Tống Nga Như." Ta không nói gì, chỉ lặng lẽ lắng hắn giải thích mọi chuyện xảy ra trong những qua.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/o-hoa-nguy-n-k&chuong=9]

10 Góc nhìn của Tiêu Tống Nga Như không rằng, ta vốn không phải là câm, ta có thể nói Chỉ là thuở nhỏ, họng ta từng bị nên giọng nói trở khàn đục và khó nghe. Vì giọng này, gần như không có trẻ nào cùng trang lứa nhận ta. Thế nên, ta làm một kẻ câm. Như vậy, ra bọn trẻ ấy còn có thương hại đối với Năm xưa, ta có thể lại bên cạnh Tống Nga trở thành thị vệ của nàng, nhờ lòng thương hại của Vị Quận chúa cao cao thượng ấy từng chỉ vào mà nói: “Các thị vệ đã được chọn hết rồi, chỉ lại một người này.” “Hắn kẻ câm, nếu ngươi không Thuần Vương phủ cũng giữ lại hắn được... Tội thay, nhà hắn còn một bà mẹ đang trọng bệnh.” là lần đầu tiên ta Tống Nga Như. Nàng gầy hơn so với các nữ đồng trang lứa, chỉ đôi mắt to tròn ngời là đặc biệt thu hút. nhìn nốt ruồi nhỏ nơi chân mày nàng, ngẩn người một Ta nghĩ, vị Quận chúa này, có vẻ giống một Bồ Tát. Quả nhiên, nàng là có tấm lòng Bồ Tát. giữ ta lại. Ta nghĩ, có nàng không biết việc giữ lại có ý nghĩa gì. Điều nghĩa là nàng chấp sự sỉ nhục từ quận Vĩnh An, chấp nhận phận mãi mãi thấp hơn trong Thuần Vương phủ Nhưng nàng dường như hề bận tâm. “Ngươi chẳng còn một người mẹ bệnh sao? Nếu rời khỏi Vương phủ, ngươi tìm đâu một công việc tốt này?” Nàng nói: “Nương ta cũng vì bệnh, chỉ là một cơn hàn, nhưng không có tiền thuốc.” Nàng đưa tay chỉ phía cổng Thuần Vương phủ: “Bà chết ngay ở đó.”

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận