Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 8 / 15  ·  53.3%
ĐÀO HOA NGUYÊN KÝ
Chương 8
16/08/2025 22:29· 949 từ

Ta chưa kịp nhìn kỹ, đã quay đầu đi.

Hắn ít nói, ta nói câu chưa chắc hắn lại một câu.

Nhưng ta cũng không để dù sao thị vệ của ta trước đây chẳng bao giờ trả lời ta.

Ta phát hiện mỗi tối có thể gặp hắn.

Có lúc ở đình trúc, lúc bên hồ, hắn xuất hiện bất ngờ góc nào đó.

Ta bị hắn dọa hết này đến lần khác, rồi cũng quen.

Hắn cũng quen với việc không mời mà tự quen với việc ta xổm cạnh hắn kể những chuyện vãnh linh tinh.

Thời gian trôi qua rất thoáng chốc đã một

Ta nhìn vòng eo mình một vòng thịt mà người.

Hình như, ta thực sự được nuôi như một sâu gạo.

Và không biết từ lúc ta đã không còn cảm hay sợ hãi Đại Đô Đốc đó như trước.

Hắn mua diều cho chúng mua cả sách truyện, cũng không ép chúng làm gì cả.

Sự tốt đẹp của hắn, như chỉ xuất phát một ý niệm.

Những ngày như vậy rất nhưng ta biết, rồi ngày nào đó, ta sẽ chán.

Ta không như ta tưởng, quá đắm chìm vào an nhàn.

Có lẽ vì từ nhỏ không có tự do, linh hồn ta lại khao khát tự do.

Vào một buổi hoàng hôn tháng sau, ta từ dụng cụ mang ra chiếc thang.

Ta đặt thang dựa lên tường cao của sơn tay chân phối hợp lên.

Sơn trang nằm trên địa cao, từ trên tường ra, ta thấy khung phồn hoa của Kinh thành.

Người đi lại tấp nập, rao hàng vang lên rả.

"Đang nhìn gì vậy?"

Phía dưới bất chợt truyền một giọng nói quen

Ta theo bản năng quay lại, thân thể mất bằng, cả người lẫn đều nghiêng ngả.

"A!"

Ta hét lên, ngã thẳng dưới.

"Đỡ ta với!"

Ngã thế này mà đáp đất, e rằng không cũng tàn phế.

Thị vệ ca ca bên bị dọa đến mức tức bước lên, dang chuẩn xác đỡ lấy ta, vòng quanh eo ta, giữ ta vững.

Tim ta rơi trở về ngực, ta thở phào nhõm ngẩng đầu nhìn

Hắn cúi đầu nhìn ta, mắt khiến ta cảm xa lạ.

Là lo lắng, kinh sợ?

Còn có chút tự trách qua.

Hắn nhẹ nhàng đặt ta dường như đang kiềm điều gì đó, rồi người bước đi.

Ta theo sát phía sau: vừa ngửi thấy mùi ngươi bị thương đúng

Giọng hắn thấp trầm: "Sáng đi làm nhiệm vụ, thương một chút."

"Bị thương ở đâu?"

"Sau lưng."

"Để ta xem."

Hắn dừng bước, nhíu mày: nói gì?"

"Để ta xem vết thương ngươi." Ta nói: "Hôm có gửi tới ít trị thương, trong đó có cả sang dược, ta bôi cho

Hắn không nói gì, ta quyết định: "Ngươi qua của ta, không mất thời gian đâu, sẽ xong ngay

8

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/o-hoa-nguy-n-k&chuong=8]

Thị vệ ca ca cởi để lộ tấm lưng rỏi trước mắt ta.

Một vết đao dài bằng tay chém ngang qua, máu loang lổ, áo đã bị thấm ướt. Nhìn mà người ta không khỏi rùng

Ta cầm quạt phe phẩy, thận xử lý vết rồi từ từ rắc sang dược lên.

“Ngươi quả thực rất giỏi đựng.”

Hắn mặc lại áo, chậm thở ra một hơi, đó trầm giọng nói: tạ.”

Nói xong, hắn đẩy cửa ra ngoài.

“Dạo này ta sẽ không

Ta hơi ngẩn người, hỏi: có việc sao?”

Hắn khẽ gật đầu.

“Vậy cũng được.” Ta gật đáp lại.

Đợi hắn rời đi, ta dọn toàn bộ dược phòng, rồi bước ra đến một tiểu viện khác.

“Thúy Trúc tỷ tỷ? Tỷ nghỉ chưa?”

“Chưa đâu!” Thúy Trúc mở nhoẻn miệng cười: “Có gì mà nửa đêm tìm ta thế?”

Thúy Trúc không giống với ta, tỷ ấy vốn mình tìm đến Tiêu muốn làm phu nhân của Đại Đốc, nhưng cuối cùng lại được như ý nguyện.

Nghe nói ta từng ở Hương Lâu, tỷ ấy ta tâm sự đủ còn kể rằng tỷ có một tỷ muội thân thiết ở tên là Liễu Phượng Nhi, hỏi có quen biết không.

Cũng nhờ mối liên hệ ta với tỷ ấy hệ khá tốt.

Thúy Trúc đối với quản trong sơn trang rất léo, nên thường hay ngóng được những chuyện mà bọn không biết.

Tỷ ấy mời ta vào phòng, còn rót cho một chén trà.

“Cứ nói đi, nửa đêm hôm tìm ta, chắc là chuyện không nhỏ.”

Ta suy nghĩ một lúc, hỏi: “Tỷ bảo hôm Đại Đô Đốc bị sát ngoài cung sao?”

“Đúng vậy, chuyện này là sự vô tình lỡ ta mới biết được.”

“Ngài ấy có bị thương

“Nghe nói là bị thương.” Trúc hạ giọng, ghé lại gần: “Nghe đâu chém một nhát từ phía sau

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận