Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 4 / 468  ·  0.9%
(NP) Thú Thế Sinh Con: Mỹ Nhân Hệ Mèo Được Các Đại Lão Sủng Ái
Chương 4: Kết đôi cùng Ly Diễm
22/03/2026 13:10· 1,772 từ

Điên thú sẽ hoàn toàn đi lý trí, hóa hình thú rồi điên cuồng chóc, gây họa khắp nơi còn nhận ra người thân.

Khi cơn điên đạt đến độ nhất định, chúng không bao giờ hóa lại người được nữa, vĩnh viễn đánh nhân tính và chỉ còn bản năng thú vật.

Những con Điên thú này dĩ đã sở hữu lực từ cấp năm trở lại thêm bản tính tàn bạo, hãn nên sức phá hoại kỳ kinh khủng.

Chúng sẽ trở thành kẻ chung của giới thú và bị các bộ lạc lực tiêu diệt.

Chính vì thế, giống đực bậc càng cao thì không thể thiếu sự vỗ an ủi của giống cái.

Và giống cái nào có năng sinh sản càng thì năng lực xoa dịu giống đực lại càng cao.

Để có thể thăng lên bậc cao hơn, các đực bắt buộc phải có giống cái với khả năng sinh mạnh mẽ ở bên cạnh.

Trong khi đó, tỉ lệ - cái ở thế thú nhân là khoảng 80:1, cái vô cùng khan hiếm.

Với tỉ lệ chênh lệch sẽ ngày càng có giống đực cấp cao bị thành Điên thú.

Tuổi thọ của giống cái 150 tuổi, nhưng dù dốc sức sinh đẻ thì năng lực duy trì nòi giống tại, tộc thú nhân thậm đứng trước nguy cơ tuyệt

Vì thế, chế độ một nhiều chồng là điều biến ở thế giới này.

Cũng chính bởi lẽ đó, kẻ gầy gò ốm như Thiên Thiên, lại chẳng ích được gì, mới không đàn ông nào muốn kết hay nuôi dưỡng.

Nghĩ đến đây, Hòa Thiên liền hỏi: [Năng lực phú của tôi có đối được với Điên thú không?]

[Ký chủ à, hiện tại chưa đâu.

Nhưng chị hãy cố gắng cấp đi, sau này cả thế giới thú nhân chỉ có chị mới có cách phó với Điên thú thôi.

Tinh hạch của Điên thú thể đổi lấy điểm lũy, cấp bậc càng cao điểm càng nhiều.

Thậm chí, mỗi khi giải được một con Điên để trừ hại cho dân, còn được nhận rất nhiều phần điểm thưởng nữa đấy.]

Vẽ ra cái bánh vẽ như thế, nhưng giờ ăn được đâu?

Hòa Thiên Thiên chẳng buồn co nữa: [Hệ thống nợ tối đa bao nhiêu Tôi có thể mua chịu trước

[Tổng cộng có thể nợ điểm, nhưng việc phục cơ thể cho chị đã hết 1000 điểm đó rồi, hạn không còn nữa đâu ạ.]

[Tôi chưa kịp làm gì gánh khoản nợ 1000 vậy mà còn dám bảo không phải là cái đồ lừa đảo sao?]

[Chị... Chị... Bì Đản không giờ lừa người nhé. coi như là đã nhặt được một mạng đấy thôi.]

[Được rồi.]

Hòa Thiên Thiên thở dài lực, đúng là dựa người khác không bằng dựa chính mình.

[Ký chủ, Bì Đản chúc kết đôi vui vẻ

Đợi khi nào cô nhận 1000 điểm thưởng, hạn khôi phục lại thì có tiếp tục mua chịu.

Dùng điểm tích lũy, chị thể đổi thuốc giải để chữa mụn mủ trên chị sẽ trở nên xinh đẹp

Có thể đổi thuốc bổ cơ thể khỏe mạnh

Uống thuốc tăng khả năng thai để dễ có bé;

Thậm chí có cả thuốc con, mỗi lần sinh thể đẻ được mấy nhóc liền.

Chưa hết đâu, chị còn thể đổi thức ăn, giống, các loại nhu yếu và cả trang bị phòng hộ toàn nữa.

Hì hì, đến lúc đó quên đổi cho tôi tên nào hay hay nhé.]

[Đổi tên thì mất bao điểm?]

[Cũng không nhiều lắm đâu khoảng 800 điểm thôi.]

[Cái gì? Tôi thấy cái Bì Đản nghe hay rồi, thật đấy.]

[...]

Chỉ có 800 điểm thôi Ký chủ nhà mình ràng có đôi mắt mèo đẹp, vậy mà tầm nhìn lại chẳng khác gì chuột.

Lại còn học theo thói kiệm của mấy loài dưới chuỗi thức ăn của nữa chứ. Thật là cạn lời.

[Thôi được rồi, đợi sau chúng ta có nhiều rồi sẽ đổi tên cho nhé?]

[Hì hì, vậy thì tốt

Bì Đản vốn rất dễ dành, nó cũng chỉ lính mới đang trong thời thực tập. Ban đầu nó cũng kỳ vọng gì nhiều vào ký chủ đầu tiên này.

[Ký chủ, hệ thống hiện đang ở cấp một. tích đủ 2000 điểm để cấp hai, cửa hàng hệ thống mở thêm nhiều vật phẩm đổi hơn.

Lên đến cấp ba thì tích lũy 10.000 điểm, đó sẽ có cả một tàng vật phẩm khổng lồ.

Đồ của hệ thống chắc là hàng cực phẩm...]

Cái hệ thống này còn quảng cáo tiếp, nhưng bị Hòa Thiên Thiên ép lời.

Hòa Thiên Thiên ngửi thấy thịt nướng thơm lừng.

Lúc này, còn việc gì trọng hơn là lấp cái bụng đói cơ chứ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/np-thu-the-sinh-con-my-nhan-he-meo-uoc-cac-ai-lao-sung-i&chuong=4]

Bên ngoài hang, Ly Diễm thoăn thoắt đôi tay, thịt nướng đã tỏa ra ngạt.

Hòa Thiên Thiên bước ra, xuống bên cạnh Ly

"Em đói rồi phải không? được ăn rồi đây."

Gương mặt trắng trẻo của Diễm ửng hồng, nốt dưới môi càng thêm đỏ Bất cứ ai nhìn vào cũng được sự mong chờ và hạnh phúc của anh đối đêm kết đôi này.

Trên khuôn mặt của Hòa Thiên cuối cùng cũng hiện nét thẹn thùng vốn của một thiếu nữ.

Cô cúi đầu xuống, rồi chút nữa thì nhảy lên khi nhìn thấy đôi tay đen nhẻm như chân của mình.

Thật là thảm họa, sao bẩn đến mức này chứ?

Cô lập tức đỏ mặt xấu hổ. Không biết chủ đã bao lâu rồi tắm rửa nữa?

Vậy mà Ly Diễm lại hề chê bai.

"Cái đó... Em muốn tắm."

"Anh sẽ đun nước nóng vừa hay anh cũng vác cái nồi đá lớn đây rồi."

Ly Diễm mỉm cười đắc nhìn cô, đôi mắt thẳm dưới ánh lửa lại thêm trong sáng.

Xem ra Ly Diễm cũng cô đang rất bẩn, Thiên Thiên ngượng đến chín mặt.

Nhìn cái thân hình yếu như gà rũ, tay khẳng khiu, đầu tóc rối như ổ quạ lại còn nồng mùi mồ hôi, cô chẳng hiểu nổi Ly Diễm thích ở điểm nào.

Cô đã thiếu thốn hơi quá lâu rồi, cô nếu mình hỏi ra, sẽ Ly Diễm sợ mà chạy mất.

Bây giờ, cô chỉ có mình Ly Diễm thôi.

Rất nhanh sau đó, Thiên đã được thưởng thức xiên thịt nướng. Không rõ thịt gì nhưng thớ thịt rất được nướng chín kỹ và vị mằn mặn của muối.

Hồi nhỏ ở cô nhi Hòa Thiên Thiên thường tranh giành được với những trẻ lớn hơn nên hay bị đói.

Vì vậy cô không bao kén ăn, chỉ cần cái gì bỏ vào bụng được, huống chi đây lại thịt mềm ngọt thế này.

Cô vừa ăn ngon lành, ngắm nhìn Ly Diễm rộn thêm củi, gánh nước đun nước.

Đến khi cô ăn no nước nóng cũng đã khiêng vào trong hang.

Hòa Thiên Thiên không thể đợi thêm giây phút nữa, cô cuộn mình trong đá, cuống quýt kỳ cọ lớp bẩn trên người.

Ly Diễm rất chu đáo, chuẩn bị một nồi nóng lớn và một nồi

Sau khi tắm lần đầu nồi lớn, cô chỉ tráng lại ở nồi nhỏ sạch sẽ hoàn toàn.

Lúc này, Ly Diễm vội tống nốt chỗ thịt của Thiên Thiên vào bụng đỡ đói.

Anh nhìn trời, sau đó ù ra bờ sông, xuống nước tắm rửa.

Xong xuôi, anh quay về đống lửa, ngồi ngẩn nhìn làn khói trắng bốc

Nghe thấy động tĩnh bên anh biết Thiên Thiên tắm xong.

"Thiên Thiên, anh vào nhé."

"Vâng."

Bước vào hang, Ly Diễm dám nhìn cô quá mà đi thẳng tới chỗ rơm, cẩn thận trải lên đó lớp da thú sạch sẽ.

Thiên Thiên ngồi bên cạnh rơm, đôi mắt long nhìn anh.

Ly Diễm nắm lấy bàn cô, khẽ nâng lên đặt một nụ hôn: "Thiên em thơm quá."

Trên người cô tỏa ra mùi hương ngọt ngào biệt, đậm đà hơn bất lúc nào, khiến Ly Diễm say muốn xích lại gần hơn

Lúc này cả hai mặt đều đã lặn, trong càng trở nên mờ ảo.

Con ngươi màu xanh tím cô càng thêm trong và rạng rỡ.

Ly Diễm khẽ tiến lại hôn lên làn môi nụ hôn ấy tuy thẹn vụng về nhưng lại vô cùng kính.

Hương cỏ xanh thanh khiết quanh nơi đầu mũi trái tim Hòa Thiên Thiên run lên.

Cô cảm nhận được sự lạnh và mềm mại đôi môi anh, giống như dòng suối trong lành đang tưới tâm hồn mình.

Cô khẽ nhắm mắt lại.

Chẳng mấy chốc, nhịp thở Ly Diễm trở nên dập, anh không tự chủ mà nụ hôn sâu hơn.

Đôi tay anh ôm lấy vai gầy gò của nhẹ nhàng ấn cô xuống da thú, rồi cơ thể nóng của anh cũng phủ lên

Dưới màn đêm buông xuống, khí trong hang dần nên nồng nàn...

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận