Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 13 / 468  ·  2.8%
(NP) Thú Thế Sinh Con: Mỹ Nhân Hệ Mèo Được Các Đại Lão Sủng Ái
Chương 13: Làm món ngon khao Ly Diễm
22/03/2026 13:14· 1,969 từ

Ly Diễm học rất túc, là một người chồng mấy việc này anh đều phải vác.

Không có gà, họ thịt đại điểu để thay

Mỡ dùng để xào được thắng ra từ mỡ

Chẳng bao lâu sau, thơm đã bay ra ngào

Trước khi bắc ra bếp, anh còn cho thêm bạc hà mèo và hành rừng đảo vài cái cho thấm gia khiến mùi hương càng thêm hấp

Ly Diễm đã thèm mức không giấu nổi, cứ chốc lại liếc nhìn cô vợ của mình.

Mỗi khi có chuyện muốn nhờ vả hay cầu Thiên Thiên, anh lại rung rung tai rồi chớp chớp mắt để hút sự chú ý.

Nếu Thiên Thiên vẫn đi, anh sẽ biến ra tai thú mềm mại, ra sức động rồi dùng đôi mắt to long lanh nhìn cô đầy mong

Hòa Thiên Thiên quả rất dễ mủi lòng trước này.

Chẳng mấy chốc cô mủi lòng, đưa tay nhào đôi tai thú mềm mại của khiến đôi tai ấy lập tức xuống như cánh máy bay.

Chồng mình thì mình cưng chiều thôi.

"Ăn cơm trước đã, thịt xào này. Đợi ăn dạ rồi chúng ta sẽ làm nướng và hầm sườn."

"Được, Thiên Thiên đối anh là tốt nhất."

Ly Diễm không đợi được nữa, anh chọn miếng to nhất, dùng lá cây bọc rồi đưa cho cô ăn trước.

Sau đó anh mới cho mình một miếng, chẳng nóng mà cứ thế ngoạm một thật lớn.

Thú nhân vốn biết thỏ nướng, đương nhiên cũng ăn thịt rồi nhằn xương.

Ngồi bên chiếc bàn nhỏ trong sân, hai người tiếp dùng tay thưởng thức bữa ngon lành.

Dù chẳng có mấy vị nhưng nhờ nguyên liệu ngon, thịt ngọt đậm đà, chỉ chế biến đơn giản đã cực đưa miệng.

Lại thêm lá bạc mèo bọc bên ngoài, thật là hoàn hảo.

Phải nói rằng các nhân tộc mèo có một yêu mãnh liệt đến khó hiểu bạc hà mèo.

Mỗi khi rảnh rỗi, lại thích lăn lộn trong cây đó, cảm giác hạnh phúc phát điên.

Bên trong và xung bộ lạc mọc đầy những bạc hà mèo bát ngát, không là vị tiền nhân nào của lạc Kim Miêu đã trồng lên, là một công đức lớn xứng đáng được ghi thiên cổ.

Nhưng cũng có thể vì thấy nơi này có nhiều bạc hà mèo nên các nhân mới quyết định định cư đây.

Bộ lạc Kim Miêu sinh sống ở dãy núi Phong này suốt mấy trăm năm

Các thú nhân ngày cũng hái lá để ngửi, mà chúng vẫn mọc xanh tốt, mãi không hết.

Họ chỉ thích ngửi thơm đó thôi chứ chưa giờ nghĩ đến chuyện lấy làm ăn.

"Ngon quá đi mất! xào còn ngon hơn cả nướng."

Ly Diễm ăn đến mồm mép và tay chân dầu mỡ, miệng không ngớt lời ngợi vợ mình.

"Vâng. Ngoài thịt xào thì thịt hầm cũng ngon lát nữa anh sẽ biết ngay Vì vậy xương không được vứt đâu nhé, lát nữa chúng ta cho vào nồi hầm luôn."

"Ừm, Thiên Thiên biết thật đấy."

Hòa Thiên Thiên cúi nói bừa một câu để liếm:

"Mấy món xào này trước cha đã dạy em Tiếc là hồi đó em cứ trong tự ti, lòng dạ chẳng nào yên ổn nên chưa từng tay làm món gì cả. đáng tiếc, cha và người còn chưa kịp thử tay nghề của em."

Ly Diễm sợ cô chạnh lòng buồn bã nên vàng ngậm miệng, không dám hỏi gì nữa.

Hòa Thiên Thiên cũng hơi chột dạ, cô không có nên để lộ quá nhiều năng trước mặt Ly Diễm cùng lúc hay không.

Cô thầm hạ quyết Sau này phải ít phụ vào hệ thống đi, dựa vào mình mới là bền chắc nhất.

Thiên Thiên nói: "Trong chẳng còn nguyên liệu gì nếu không em nhất định sẽ làm thêm vài món ngon nữa."

Lúc này Ly Diễm sực nhớ ra, chuyến đi lần này anh còn có những hoạch khác.

Anh vội vàng lấy trong không gian ra mấy trứng chim, cẩn thận đặt xuống cỏ, rồi lại lấy ra một lá cây.

"Ngoài trứng ra, anh tìm thấy một loại lá mùi rất đặc biệt, ngửi vào rất dễ chịu và thơm."

Gọi là trứng chim dù không to bằng trứng điểu thì nó cũng lớn gấp trứng ngỗng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/np-thu-the-sinh-con-my-nhan-he-meo-uoc-cac-ai-lao-sung-i&chuong=13]

Thú nhân thường lấy chim về ăn, nhưng toàn ăn sống.

Hòa Thiên Thiên cầm lên ngửi, nhận ra đây là lá tía tô.

"Thiên Thiên từng nói loại lá có mùi thơm biệt có thể ăn kèm với Anh tình cờ gặp loại lá nên hái một ít mang về, là không biết có độc không."

"Cái này gọi là tô."

Sau khi được hệ Bì Đản xác nhận, loại này hoàn toàn không có độc.

Cô nói tiếp: "Loại không có độc đâu. Lá tô dùng để bọc thịt nướng xào cùng thịt đều rất ngon. nữa em sẽ làm cho anh trứng xào tía tô."

Hòa Thiên Thiên quyết cứ tiếp tục thể hiện.

Thấy Ly Diễm ăn lành như vậy, cô chỉ nấu thật nhiều món để anh thử.

Ly Diễm đặt đĩa xuống, đi rửa sạch tía rồi thái nhỏ, còn cô thì tan trứng.

Dưới sự chỉ dẫn vợ, anh học cách làm trứng xào tía tô.

Chẳng mấy chốc, cả vườn đã tỏa hương thơm ngạt.

Sau đó, đôi vợ trẻ lại tiếp tục ăn thỏa thuê.

Ăn xong món trứng Thiên Thiên đã hoàn toàn bụng, chỉ còn mình Ly Diễm vẫn không ngừng tống thức ăn miệng.

Hòa Thiên Thiên cho bò vào nồi hầm, sau nói:

"Vẫn còn thừa khá thịt xào và trứng xào, là anh mang sang cho cha thử một chút nhé?"

Ly Diễm đáp: "Cũng tối nay chắc chắn cha bận rộn xử lý thịt thú, sẽ mang qua ngay."

"Đợi đã. Tộc trưởng rất quan tâm đến hai mình, anh cũng gửi một ít ông ấy dùng thử."

Hòa Thiên Thiên chia thỏ và thịt chim vào chiếc nồi đá nhỏ.

Cô chợt nghĩ có trên người bác Ly Nguyệt có vết thương, nên lấy ra ít thuốc mỡ, cho vào ống nhỏ rồi đưa cho chồng.

Ly Diễm hiểu ý, nhảy qua hàng rào rồi chóng chạy đi.

~

Chiếc nồi sắt lớn có đường kính gần một

Lúc đổi trong hệ bất kể lớn nhỏ đều 10 điểm tích lũy một chiếc.

Với tinh thần quyết để mình chịu thiệt, cô chọn chiếc nồi to nhất.

Không ngờ chiếc nồi này lại rất phù hợp sức ăn của các thú nhân tạm thời dùng cho ba người nhà là vẫn thoải mái.

Đột nhiên nghe thấy ồn ào ngoài sân, Hòa Thiên mới nhận ra xung quanh tụ tập rất nhiều người.

Lắng tai nghe kỹ, ra mọi người đang chặn Diễm lại để hỏi anh xem nấu món gì mà thơm đến

Ly Diễm trả lời loa vài câu rồi vội chạy mất.

Đến khi anh quay mọi người lại tiếp tục quanh hỏi thăm.

Ly Diễm không thể liếm được nữa, đành phải phó vài câu. Ngay sau đó, nhiều thú nhân vội vã rời không biết là định làm gì.

Một số thú nhân lại vẫn đứng ngoài hàng không ngừng hít hà mùi thơm.

Thậm chí họ còn vào trong nhà với ánh đầy oán trách:

Ly Diễm và Hòa Thiên, hai người này đúng không nể tình hàng xóm chút mà.

Nấu đồ ăn ngon mức này làm cho những xung quanh thèm đến không chịu

Hội thú nhân độc cảm thấy mình không tài nuốt nổi thịt sống được nữa. nấy đều muốn nếm thử đồ nhà Hòa Thiên Thiên, thậm chí được liếm cái nồi thôi mãn nguyện rồi.

Nhưng họ chỉ dám bầm trong lòng chứ không dám lớn tiếng để cô nghe

Các thú nhân đực có một quy tắc ngầm không bao giờ dễ dàng đắc với giống cái trong bộ lạc, kể già trẻ.

Giống cái có thể tới 150 tuổi, biết đâu này người đó sẽ là vợ là chị dâu, hay thậm chí mẹ kế hoặc bà mới, lúc họ sẽ tha hồ mà hạ mình.

Cho dù Thiên Thiên nhỏ bé gầy yếu, cũng có gã đực nào chủ động nạt hay nói nặng lời với

Ly Diễm nhảy qua rào, giải thích cho Hòa Thiên đang ngơ ngác:

"Anh vừa nói với là chúng ta đang ăn chim xào lá tía tô và thỏ tuyết. Họ hỏi tía tô gì, anh lấy lá ra cho xem. Ai dè họ ngửi một cái là kéo đi tìm tía tô cả rồi."

Hòa Thiên Thiên nhìn lúc này ba mặt trăng treo cao, chắc cũng tầm bảy giờ tối:

"Muộn thế này còn ra ngoài, liệu có gặp hiểm không?"

"Không sao đâu, gần lạc có một vạt tía lớn lắm, họ biết chỗ mà. Dã dẫn đội rất có chừng thị lực ban đêm của thú đực cũng cực kỳ tốt."

Không lâu sau, những đi hái tía tô đã về, ngoài hàng rào lại càng nhiệt hơn.

Ly Diễm bị gọi ngoài.

Các thú nhân trẻ lần lượt lấy tía tô, chim và thịt thỏ ra, muốn Ly Diễm giúp làm món ăn ngon đó.

Họ đều là thành trong đội săn bắn, ngày đi săn vẫn luôn hỗ trợ dựa dẫm vào nhau, thậm chí người còn lớn lên cùng nhau, thiết như anh em.

Ly Diễm không thể chối được.

Nhưng anh không muốn nhiều người tiếp cận vợ cũng chẳng nỡ để họ dùng nồi sắt quý giá của nhà

Thế là anh dẫn thú nhân đi, dùng móng sắc nhọn đục ra những chiếc đá có hình dáng y hệt sắt.

Sau đó, ở ngay ngoài hàng rào, họ dùng kê những chiếc nồi đá lớn anh dạy họ cách thắng mỡ mỡ bò, rồi dùng mỡ đó làm món trứng xào tía và thịt thỏ xào

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận