Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 3 / 468  ·  0.6%
(NP) Thú Thế Sinh Con: Mỹ Nhân Hệ Mèo Được Các Đại Lão Sủng Ái
Chương 3: Khai mở năng lực thân thiện với động vật
22/03/2026 13:10· 2,053 từ

Vừa rồi, mọi người xung chứng kiến cảnh chiến số một bị đánh, nấy đều căng thẳng nín thở.

Giờ đây họ lại càng ngạc hơn: Hòa Thiên từ bao giờ lại nên mạnh mẽ và dữ đến thế?

Thực chất, Hòa Thiên Thiên hẳn là muốn bảo Linh Dã. Chỉ nghĩ về ký ức nguyên chủ, cô lại muốn tát cái cô ả xấu xa này.

Sau khi cha và anh của Hòa Thiên Thiên đời, Ly Nguyệt Dã vẫn luôn gửi ăn cho cô, giúp cuộc sống lắt qua ngày.

Nếu không phải vì Bạch Xảo suốt ngày mỉa chửi bới, nguyên chủ không tuyệt vọng đến tìm tới cái chết.

Cô tát đến mức tê tay, lúc này mới nhớ ra tính cách mình không nên thay quá nhanh như vậy.

Nhưng đánh thì cũng đã rồi, còn có thể gì được nữa?

Ly Diễm vô cùng sửng nhưng đối với sự đổi của cô, anh thấy vui mừng nhiều bởi anh luôn hy vọng Thiên thể mạnh mẽ lên một

Đôi mắt tĩnh lặng như nước sâu của Linh thoáng hiện lên một chấn động.

Anh đột nhiên cảm thấy Thiên không còn giống trước, không còn luôn ti, nhút nhát, mà nên sống động hơn.

Đôi mắt màu xanh tím rỡ kia trở nên sảo, tràn đầy sức khiến người ta khó không chú ý tới.

Bất chợt, anh nảy ra nghĩ muốn từ bỏ định không kết đôi cô.

Nhưng ngay lập tức anh gạt bỏ suy nghĩ ngẩn đó đi, tự chắc chắn là do nhìn nhầm.

"Cô dám đánh tôi? Đồ cái xấu xí, không soi gương xem mặt đầy mụn mủ thế Không hiểu sao Ly Diễm lại thể nuốt trôi được!"

Bạch Xảo Xảo chưa bao chịu nhục nhã như ả che mặt, căm thốt lên.

Hòa Thiên Thiên không hề hãi:

"Đánh cô vẫn còn là đấy. Đáng lẽ tôi tố cáo cô với Mo Đào, kẻ chuyên nạt giống cái trong bộ lạc nên bị đuổi ra ngoài đúng."

Ánh mắt Bạch Xảo Xảo đầu chột dạ, lấm

Phù thủy y thuật - Mo Đào ghét nhất cảnh các giống cái hòa.

Nếu để bà ấy biết khi cô ta bị trục xuất thật, giống cái có quý đến đâu cũng không ngoại lệ.

"Cái đồ giống cái xấu không biết đẻ, dựa đâu mà bà Mo trục xuất tôi chứ phải cô?"

Hòa Thiên Thiên gằn giọng:

"Chẳng phải là sinh con sao? Ai mà chẳng làm? Chỉ có loại như Bạch Xảo Xảo mới tự coi mình là công đẻ mướn mà còn lấy làm hào như thế."

Xung quanh vang lên những xôn xao, Hòa Thiên học được cách bốc từ bao giờ vậy?

Nổ cũng to quá rồi Bởi lẽ, ngay cả Mo Đào - vị thủy công tâm nhất cũng đã kết luận rằng Hòa Thiên không thể sinh sản và độc trên mặt cô cũng rất chữa trị.

"Đồ xấu xí, chỉ giỏi các giống đực đi thay cho cô. Tôi chắn sẽ đẻ tốt cô."

Bạch Xảo Xảo xông lên bóp cổ Thiên Thiên, đã bị thân hình lớn của Ly Diễm Linh Dã chắn ngay phía trước.

"Tất cả thôi cãi vã thời gian thì mà tích trữ thêm ăn, kẻo đến ngày rơi lại chết cóng chết đói."

Tộc trưởng mất kiên nhẫn lên một tiếng đầy quyền.

Bạch Xảo Xảo không chiếm chút lợi lộc nào, hậm hực che mặt mất.

Không ai dám thách thức quyền của tộc trưởng.

Dù cô ta tự cho xinh đẹp, khỏe và dễ sinh nở, đứng trước mặt vị trưởng uy nghiêm, cô ta cũng dám làm càn.

Các thú nhân thấy Thiên vẫn còn sống sờ lại còn có sức người, không xảy ra mạng nào nên cũng lục tục tán.

Ly Nguyệt và Linh Dã bị tộc trưởng gọi để tranh thủ thời đi săn.

Trên mỏm đá giờ đây còn lại Thiên Thiên Ly Diễm.

Lúc này cô mới nhớ lời của Bạch Xảo vội vàng đưa tay mặt để xác nhận. nhiên, bề mặt da sần sùi, đầy những nốt mụn mủ.

Hòa Thiên Thiên: "..."

Sao mình có thể quên việc quan trọng này

Xấu xí thế này, sao Diễm lại bằng lòng kết đôi với mình

Lúc này, Ly Diễm cũng nhìn cô bằng ánh cuồng nhiệt.

Sự phản kháng mạnh mẽ rồi của Hòa Thiên mới đúng là dáng mà một giống cái mèo nên có, hễ bị chọc không ngần ngại giương vuốt lại ngay.

Thiên Thiên lúc nãy trông đẹp, đúng không?

"Ly Diễm, em xấu xí này, sao anh lại lòng..."

"Thiên Thiên không xấu. Em đôi mắt màu xanh đẹp nhất trần đời."

Ánh mắt Ly Diễm chân nồng nhiệt, hoàn toàn có chút dối trá lấy lệ.

Anh lại hơi ngượng ngùng tiếp: "Thiên Thiên, bây chúng ta đi đâu? đã đồng ý kết rồi đấy."

Nhắc đến chuyện kết đôi, tai anh đỏ bừng

Thiên Thiên nhớ tới lời Đản nói: [Dùng điểm lũy có thể đổi thuốc giải độc, thuốc con, thuốc đa con... Những loại quý mà người khác có nằm cũng không thấy.]

Vì thế lúc nãy cô dám mạnh miệng như

Dựa vào sự cần cù đầu óc của mình, lẽ cô lại không sống tốt sao?

Đã lỡ tuyên bố sẽ thành giống cái sinh giỏi nhất, thì định phải làm được vả mặt bọn họ.

Cô không phải vì bốc thực sự đã thiện cảm với một Diễm ấm áp, đồng kiếp trước cô đơn nghèo nên cô muốn có nhiều con có một gia đình nhộn nhịp, cúng.

Hòa Thiên Thiên tràn đầy tin, dịu dàng nói:

"Ly Diễm, chúng ta về thú của em thôi. một đàn con thật đúc, cho những kẻ thường chúng ta phải tức chết."

"Ừm."

Nghĩ đến việc sắp được đôi, mặt Ly Diễm đỏ lựng.

Anh bế bổng cô lên, nhàng đưa cô ra lưng rồi cõng vụt xuống núi.

Họ cùng nhau trở về thú của Thiên Thiên.

Kể từ khi cha con họ Hòa qua đời, trưởng đã chia cho một cái hang để

Nơi này nằm ở vị trung tâm của bộ xung quanh đều ở của những giống cấp bậc cao. Như vậy chỉ an toàn hơn mà tộc còn có ý định tác hợp cô.

Tuy ở vị trí trung nhưng không gian xung hang thú rất rộng

Nhưng bên trong hang lại sài, cửa hang treo một tấm da để chắn gió, bên chỉ có một ổ rơm để ngoài ra chẳng có gì khác.

Nguyên chủ trước đây cũng no bữa đói, thậm còn muốn bỏ đói thân cho rảnh nợ, thể ngày càng gầy yếu.

Ly Diễm đỡ cô ngồi một khúc gỗ, dịu bảo:

"Thiên Thiên, em ngồi đây Anh đi chuẩn bị ăn cho em ngay, đó sẽ dọn dẹp hang động."

"Được."

Làm một ngọn cỏ ven không ai ngó ngàng mười tám năm, đây lần đầu tiên Hòa Thiên được quan tâm và săn như thế.

Cô ngoan ngoãn ngồi xuống, tay về phía tấm thú bên cạnh

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/np-thu-the-sinh-con-my-nhan-he-meo-uoc-cac-ai-lao-sung-i&chuong=3]

"Dưới tấm da thú đó còn sót lại một thịt."

"Ừm."

Ly Diễm lấy miếng thịt đưa lên mũi ngửi: này là Linh em sao?"

"Phải."

Ngẩn người một chút, Ly bước ra ngoài: "Anh về chỗ cha anh lấy mồi lửa."

Hòa Thiên Thiên nhìn Ly hăng hái rời đi.

Đứng giữa việc chịu đói giữ lòng tự trọng, chọn làm đầy cái trước.

Hơn nữa, Linh Dã đã ăn suốt mấy tháng rồi, giờ mà tỏ thanh cao cứng rắn cũng chẳng có ý nghĩa gì.

Anh không bao giờ nói với cô, mỗi lần thịt xuống là đi chắc chắn là thực không thích cô nên mới không kết đôi.

Đối với Linh Dã, cô hận cũng chẳng oán.

Đợi sau này khi đã định cuộc sống, nợ gì cô sẽ trả hết.

[Bì Đản, Bì Đản đâu

[Có tôi đây ký chủ, chỉ thị gì

Bì Đản ngáp một cái, lộn mấy vòng chán trên giao diện hệ

[Lần đầu đến đây, không quà tặng cho người sao?]

[Tất nhiên là có chứ, một hệ thống kỳ hào phóng mà. tặng tân thủ có đầy đủ là: "Khai mở năng thân thiện với động vật".

Những loài động vật có tính khi cảm nhận sự thân thiện của sẽ bị thu hút đôi mắt và mùi hương của chúng sẽ rất thích gần gũi chị. Chị sẽ không còn giống nguyên chủ, không ai yêu ai quý nữa.

Theo thời gian, chị sẽ thành và trở thành giống cái vạn người của tộc Mèo. Cùng việc thăng cấp hệ thống, khả thuần phục thú của chị cũng mạnh mẽ hơn.]

[Không có bánh bao sao?]

Nghe Bì Đản thao thao tuyệt, bụng Hòa Thiên lại càng cồn cào

[Nói nhiều thế để làm ăn được đâu.]

Trước sự "thiển cận" của chủ, Bì Đản tỏ khá bất lực:

[Ký chủ à, năng lực thiện là một dị độc nhất vô nhị Các thú nhân giống khi nhìn thấy chị sẽ chỉ hóa thành hình thú để đến cạnh làm nũng, cọ quậy đòi vuốt ve thôi. Chị có vuốt ve đủ loại vật lớn nhỏ trong thế giới từ loài bay trên trời đến chạy dưới đất.]

[Ồ.]

Nghe có vẻ hơi vô Thiên Thiên hỏi: [Vậy loài động vật không linh tính là những nào?]

[Những loài "thiếu não" thì khá nhiều đấy. Đa là Nguyên thú, Phế và Điên thú.]

Hòa Thiên Thiên lục lọi ức, cơ bản đã ra.

[Nguyên thú: Là những loài thú bình thường, không dị năng.

Phế thú: Là con cái thú nhân nhưng không thức tỉnh dị năng hóa hình người.

Điên thú: Là sự tồn tàn bạo nhất, không lý trí.]

Thú nhân giống đực có năng càng mạnh thì dễ tích tụ lệ

Cấp bốn trở xuống còn khống chế, nhưng khi lên cấp năm (Vương hoặc cấp sáu (Hoàng nếu không có giống cái xoa bằng cách giao phối để cân cơ thể, họ sẽ dễ dàng kiểm soát và hóa thành thú.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận