Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 11 / 468  ·  2.4%
(NP) Thú Thế Sinh Con: Mỹ Nhân Hệ Mèo Được Các Đại Lão Sủng Ái
Chương 11: Ly Diễm đi săn trở về
22/03/2026 13:14· 1,759 từ

Một tiếng "meo" vang sắc lạnh, chú mèo mướp lúc nãy còn nũng nịu dịu giờ đã nhe răng nanh, tợn cong người chắn trước Hòa Thiên Thiên.

Toàn thân nó dựng lông lên trong tư thế giác cao độ, như thể chỉ lao vào cào chết đối

Cái dáng vẻ nhỏ ấy lại vô cùng uy trông vừa dữ tợn vừa đáng

Linh Dã thản nhiên nhìn con mèo một cái, không nhìn vào mắt Hòa Thiên mà rủ mắt tập trung ống tre trên tay cô:

"Việc nặng cứ để

Hòa Thiên Thiên càng kinh ngạc.

Trước đây Linh từng bắt chuyện với cô, cần đứng cạnh anh thôi là thấy khí lạnh toát ra, thể nào đoán định được xúc.

Không thấy cô trả Linh Dã nói tiếp:

"Em cần nước à? anh đi lấy ngay."

Nói đoạn, Linh diễn sức mạnh đáng nể, tay nhấc bổng một chiếc nồi lớn loại dùng để tắm.

Anh cũng chẳng thèm qua cổng hàng rào, cứ nhẹ nhàng nhảy vọt ra ngoài, nhanh về phía bờ sông.

Chỉ trong chớp mắt, nồi đá đầy ắp nước được đặt ngay trước mặt cô.

Hòa Thiên Thiên ngẩn "..."

Nghĩ lại thì Linh đã nhiều lần tiếp tế ăn cho nguyên chủ, chứng tỏ không hề có ác ý.

Hòa Thiên Thiên không anh, cô chỉ tay về cổng, lịch sự nói:

"Sau này anh cứ lối đó mà ra vào."

"Ừ. Cần tưới nước đất đúng không? Để anh cho."

Vẫn không đợi ý, Linh Dã đã cầm ống tre lớn trong tay Hòa Thiên, chủ động tưới nước.

Anh tưới rất đều mịn, còn khéo léo hơn cô làm.

Hòa Thiên Thiên im kín đáo quan sát anh.

Nhưng Linh Dã chỉ chặt môi, đường quai hàm nhắc, lầm lũi làm việc mà nói một lời.

Hòa Thiên Thiên đành một chiếc ống tre khác, bên cạnh cùng tưới.

Linh Dã đi đi lại gánh nước biết bao chuyến, những khối cơ bắp rắn cân đối thấm đẫm hơi và mồ hôi, nhưng anh hề để tâm.

Mỗi lần anh đều đi cửa mà cứ thế qua nhảy lại, có lẽ là việc mở cổng quá tốn gian.

Đến khi trời sập tất cả những rãnh đất gieo hạt đều được tưới qua lượt nước.

Xong việc, chẳng đợi Thiên Thiên nói lời cảm Linh Dã lại nhảy qua hàng rời đi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/np-thu-the-sinh-con-my-nhan-he-meo-uoc-cac-ai-lao-sung-i&chuong=11]

Hòa Thiên Thiên đứng ngơ ngác, rõ ràng có không đi, cứ thích nhảy tới lui.

Chẳng lẽ cái cổng rào này chỉ dành riêng cô, chỉ để ngăn cản một cô thôi sao?

Linh Dã đúng nói thật, lầm lì như nút, suốt cả buổi chiều không ra một câu thừa thãi.

Thế nhưng Hòa Thiên chợt vỗ mạnh vào trán vì cô nhận ra so với Dã, cả buổi chiều nay cô mới là người nói hơn.

Thật là kỳ quái.

Làm lụng cả ngày, Thiên Thiên cũng thấy thấm cô ngồi xuống bục gỗ nghỉ

Lúc này cô mới nhớ ra, chú mèo mướp biến đâu mất tiêu rồi?

Lúc đầu mèo nhỏ muốn giúp cô tưới nước, ướt nhẹp cả người mà chẳng công trạng gì.

Hòa Thiên Thiên không nó chạm vào nước, nó ấm ức ngồi một góc nhìn

Sơ sẩy một chút, biết nó lại chạy đi rồi?

~

Khi vầng thái dương nhất sắp lặn xuống núi, đằng xa đã nghe thấy tiếng của đội săn bắn trở

Âm thanh hôm nay vẻ náo nhiệt hơn mọi thường thì tiếng động càng lớn tỏ thu hoạch ngày hôm càng nhiều.

"Thiên Thiên, anh về đây!"

Chưa thấy người đã tiếng, ngay sau đó một dáng cao lớn xuất hiện trước rào.

Trông thấy bóng dáng xinh đang đứng trong sân, Diễm nhẹ nhàng nhảy qua hàng

Anh chỉ sợ sự đổi của giống cái nhỏ ngày nay chỉ là tạm thời, lừa dối anh, sợ cô thừa lúc anh vắng mặt lại đi tự sát.

Thấy cô vẫn bình vô sự, lại còn đang đợi mình, tảng đá đè nặng lòng Ly Diễm suốt cả cuối cùng cũng được trút

"Ly Diễm, anh thương không?"

Hòa Thiên Thiên nắm tay anh, lo lắng kiểm từ trên xuống dưới.

Hôm nay là chuyến đầu tiên của Ly Diễm, cứ sợ anh vì muốn thể mà sơ suất, nên cũng lắng suốt cả ngày trời.

"Anh đều ổn cả."

Ánh mắt Ly Diễm rực rỡ.

Hình như Thiên Thiên hơn một chút, mập mạp một chút, đôi mắt cũng sáng hay cười hơn và xinh hơn hẳn.

Nhìn thấy nụ cười cô, anh cảm thấy cả mềm nhũn, chỉ muốn hóa thành con mèo rừng (mèo Pallas) rúc vào lòng cô.

Vừa đi săn về ngợm bẩn thỉu, anh còn kịp xuống sông tắm rửa đã vàng chạy về thăm cô

Chỉ mới xa nhau nửa ngày mà anh đã mùi hương của cô da diết.

Hòa Thiên Thiên kéo ngồi xuống bục gỗ.

Thấy mặt anh bị rát đỏ ửng, những sợi mái bết lại vì mồ hôi, ngực màu mật ong bóng trên người dính đầy bùn

Cô chợt nhận ra chân anh có vài vết khá sâu.

Hòa Thiên Thiên vội lấy miếng vải bông sạch cắt sẵn hồi chiều, nhúng nước sạch rồi bôi thuốc mỡ anh.

Ly Diễm cảm nhận bàn tay nhỏ bé ấm chạm vào da thịt khiến anh nóng bừng, một cảm giác ngáy truyền thẳng vào tim, nhìn dành cho cô càng nồng cháy.

Giọng anh bỗng trở khàn đục:

"Thiên Thiên, tối nay ta ngủ sớm nhé."

Hòa Thiên Thiên tưởng đi săn về mệt, liền đầu:

"Thức ăn em đã bị sẵn rồi. Xào nấu chút là ăn được ngay, ăn anh hãy nghỉ ngơi thật

Cô ngẩng đầu lên, vặn chạm phải ánh mắt lửa và trực diện của Ly lập tức hiểu ra ý mặt đỏ bừng như gấc.

"Anh đi săn không sao?"

"Lúc đó thì mệt Nhưng chỉ cần nhìn thấy Thiên, anh lại thấy tràn trề lực, chẳng thấy mệt chút nữa."

Cô khẽ liếc anh, mắt cong cong, nghĩ đến Bì Đản nói phải duy trì suất mỗi ngày một lần, ngượng ngùng gật đầu.

Ánh mắt Ly Diễm thêm cháy bỏng, sợ mình đợi nổi đến lúc ăn cơm, vội vàng chuyển chủ đề phân tâm:

"Ở nhà em đã những gì thế?"

Hòa Thiên Thiên chỉ về phía mảnh vườn:

"Em đã gieo hạt, một ít cải trắng và cải, còn tưới nước nữa. Em vừa khâu xong một ít áo."

Ly Diễm không biết sao đột nhiên Hòa Thiên lại biết trồng trọt, nhưng thấy ngày càng hay cười, lại động vun vén cuộc sống, cảm thấy mọi thứ đều tốt đẹp.

Chỉ cần cô vui, muốn thế nào cũng được.

"Đáng lẽ phải để khâu quần áo cho em đúng, còn phải làm cả giày đó là việc mà giống nên làm."

"Chúng ta ai rảnh làm, không có chuyện nên không nên đâu."

Nhìn mảnh đất ướt Ly Diễm thắc mắc:

"Em lấy đâu ra mạnh để xách nhiều nước vậy?"

"Là Linh Dã, anh thấy em cần nước nên mang từ dưới sông lên giúp

Gương mặt thoáng qua gượng gạo, Ly Diễm nói chua xót:

"Thiên Thiên vẫn còn Linh Dã đúng không?"

"Không có mà."

Hòa Thiên Thiên vội thanh minh.

"Linh Dã cao lớn vỡ hơn anh, dị năng mạnh mẽ như vậy. Mới 25 đã đạt đến thực lực giai, đó là đỉnh cao nhiều thú nhân 50 hay chí 100 tuổi cũng chưa chắc tới được.

Thiên Thiên có thích ta cũng là chuyện thường

Cô ngẩng đầu nhìn Diễm, chàng thiếu niên tuấn với khuôn mặt đầy vẻ ghen đôi tai ủ rũ trông kỳ đáng yêu.

Tâm trạng tốt hẳn cô cất lời khen ngợi:

"Ly Diễm nhà em chẳng kém cạnh gì đâu, đầy 20 tuổi đã có thể đấu liên tục, lấy một ba, đánh thắng cả hai binh tam giai và một binh tứ giai!

Anh chẳng thua kém Linh Dã cả, chẳng qua tuổi tác thì anh hơi chịu thòi chút thôi."

Ly Diễm ướm hỏi:

"Em có hận Linh không?"

"Không hận. Chuyện tình không thể gượng ép."

Hòa Thiên Thiên từng trải qua cảnh đói cô hiểu rõ giá trị của thực.

Đặc biệt là giới thú nhân này, khi ăn khan hiếm liên quan mật đến sự sinh tồn, mà thú nhân lại hứa sẽ nấng cô cả đời, mang ăn đến cho cô và hiện hóa điều đó bằng hành động ngày.

Đối với Hòa Thiên câu nói "anh sẽ nuôi cả đời" là lời bày tỏ động nhất, dù cho ở không có tình yêu đi nữa.

Nó còn đáng trân hơn ngàn lần câu nói yêu em" suông.

Linh Dã chỉ yêu nguyên chủ, không muốn lữ, chuyện đó chẳng thể cưỡng

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận