Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 2 / 333  ·  0.6%
(NP) Chỉ Là Đối Tượng Công Lược Thôi, Chẳng Lẽ Các Anh Đều Tưởng Là Thật Sao?
Chương 2: Quyến rũ người khác cũng thật có bài bản
12/04/2026 01:31· 1,651 từ

Trong xe im lặng lạ thường.

Bạch Thư ngồi ở phụ, cô hơi nghiêng liếc nhìn người đàn đang giữ im lặng tuyệt đối ghế lái.

Hoắc Lăng đặt một lên vô lăng, những ngón tay thon dài nhẹ hai nhịp.

Anh không lên tiếng, rõ ràng đang kìm một loại cảm xúc đó.

Gương mặt anh đẹp nao lòng, ngũ quan lùng, đường nét sắc đôi môi mỏng mím chặt cùng da trắng lạnh toát vẻ sắc bén giữa màn ánh đèn xe loang loáng.

Đôi mắt anh dán vào kính chắn gió, lặng như mặt nước nhưng quanh thân lại bao phủ tầng u ám, tựa một con dã thú khoác mình bộ vest sang trọng - điềm tĩnh ấy chỉ lớp ngụy trang, còn sâu xương tủy lại toàn là hung

Bạch Thư nhìn khuôn vô cảm như người kia của anh, cố nhịn, nhưng cuối cùng vẫn thở một tiếng.

Cô vốn không phải chủ nhân thực sự cơ thể này.

Ở kiếp trước, cô một nữ livestreamer chuyên thính" trên mạng, vây là một bầy đại gia giàu cuộc sống trôi qua cùng sung túc.

Tiếc thay, mấy "con trong ao lại vô biết được sự tồn của nhau, thế là bọn họ trận lôi đình, lái đâm chết cô.

Sau đó, Bạch Thư vào một cuốn tiểu mình từng đọc, trở bia đỡ đạn trùng tên trùng

Lại còn bị trói với một hệ thống lược.

Và Hoắc Lăng chính mục tiêu đầu tiên cô.

Quên chưa giới thiệu, là một cuốn tiểu nam tần điển hình đề tài thương chiến.

Nam chính trong truyện tục thăng cấp, vùi đối thủ và thu các thế lực tư bản, khiến đọc vô cùng phấn thậm chí còn được đánh "có giá trị tham khảo tế cực cao".

Mà Hoắc Lăng lại là tên phản diện nhất trong cuốn sách

Anh có tính cách trầm, cố chấp và đoan, lật mặt còn hơn lật sách.

Về sau, chính tay đã trừ khử trưởng nhà họ Hoắc, chiếm toàn bộ cổ phần và gần lật đổ cả bản kinh doanh hiện tại.

Con đường leo lên cao của anh tràn những thủ đoạn mờ máu me, lạnh lùng và không thủ đoạn.

Lúc mới xuyên không, Thư chưa ý thức mức độ nghiêm trọng vấn đề.

Đặc biệt là khi thấy khuôn mặt đẹp đến mức khiến người "mê muội" cùng thiết lập nhân ít nói, mang thân con riêng đầy bi kịch Hoắc Lăng.

Cô lập tức tự định mình là nữ nhiệt huyết dâng trào tiến tới.

Bạch Thư vốn rất bài bản trong việc rũ đàn ông, cô tin đến mức đã thực sự động được vị nhị gia nhà họ Hoắc đầy khí, cứ như thể cả thế này đang nợ hắn mạng vậy.

Thế nhưng kết quả nhận được lại là...

Hoắc Lăng căn bản hề coi trọng cô.

Cô chẳng qua chỉ một bàn đạp để lợi dụng tài nguyên họ Bạch, leo từ cái danh riêng lên vị trí thiếu gia nhà họ Hoắc, công cụ dùng xong là bỏ!

Nhiệm vụ thất bại, còn bị trừ sạch đống điểm tuổi thọ.

Nghĩ lại những việc từng làm cho anh, thực là một trời mắt.

Hồi anh mới vào họ Hoắc, suýt chút bị đuổi xuống hầm mà ngủ, chính cô đã gây lực với quản gia, rằng để khách ở hầm hành vi thiếu giáo dục của tộc.

Sau đó, đại thiếu nhà họ Hoắc mắng là đồ con hoang mặt bao nhiêu người, nói mẹ chẳng qua là một kỹ nữ rẻ tiền, cũng đã đứng ra tát đối một bạt tai.

Lại có lần anh cơn sốt cao đến không mở nổi mắt, nhà họ Hoắc chẳng ai đoái cũng là cô đưa đi bệnh viện.

Lúc đó cô còn cảm động chính mình.

Cứ ngỡ mình là cứu thế!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/np-chi-la-oi-tuong-cong-luoc-thoi-chang-le-cac-anh-eu-tuong-la-that-sao&chuong=2]

Nào ngờ đến giờ biết tất cả chỉ do cô đa tình.

Bạch Thư nhắm mắt biết anh không thích nên giọng điệu cũng nhạt hẳn đi:

"Hoắc nhị thiếu gia cuộc là muốn diễn kịch nào đây?"

Đường nét quai hàm Hoắc Lăng căng cứng:

"Đừng đến những nơi vậy nữa."

Giọng nói trầm thấp, theo vẻ lạnh lẽo cho phép phản kháng.

Bạch Thư ngẩn ra, đó cười lạnh:

"Anh quản được tôi

Đúng lúc này, xe rãi dừng lại.

Bạch Thư cũng chẳng tranh cãi với anh trực tiếp mở cửa xe.

Nào ngờ vừa bước cửa, từ phía sofa truyền đến tiếng cười thuộc, trong trẻo ngọt ngào nhưng mang theo vẻ vui khi người khác gặp họa.

"Ba nhìn kìa, chị về rồi đấy."

Bạch Thư khựng lại, đầu nhìn sang, quả là...

Bạch Duyệt, công chúa của nhà họ Bạch, con gái được cha cưng như trứng mỏng, đang cuộn trên sofa ôm gối vẻ mặt chờ xem kịch

"Chị về rồi à, đêm chơi vui không?"

Cô ta dùng giọng nhẹ nhàng, cười đến trông thật ngây thơ số tội:

"Bạn em gửi ảnh em đấy, nói thấy cặp kè với một trai bao trong hộp đêm, dán vào nhau chặt lắm."

Nói đến đây, cô giả vờ chợt nhận điều gì:

"Hèn chi anh Hoắc lại từ chối chị trước mặt mọi người, ra là chê chị bẩn thỉu

Sắc mặt cha Bạch sầm xuống theo:

"Đứa con nghịch ngợm mày có còn biết phận của mình là không? Mất mặt bản thân thì đi, mày còn muốn cả nhà họ Bạch này hố hổ thẹn cùng mày à!"

Bạch Thư lắng nghe tung hứng kẻ trách người mỉa mai đầy quế này.

Đúng vậy.

Nguyên chủ có cha chỉ là mẹ mất

Có mẹ kế thì nhiên sẽ có cha thôi.

Bạch Thư chậm rãi nụ cười, nhưng khóe chẳng chút ấm áp:

"Có phải cô rảnh rồi không? Suốt ngày hệt mẹ ruột cô, làm mấy trò bẩn thỉu khuất

Bạch Duyệt bị cô cho cứng họng, ngay tức bày ra vẻ đáng thương tội nghiệp:

"Chị có thể mắng nhưng xin chị đừng mẹ em. Em cũng vì muốn tốt cho chị thôi, đình mình đã bị ta cười chê đủ rồi, còn để xảy ra bê bối nữa, cổ phiếu lại giảm thì..."

Cha Bạch cũng không nổi bình tĩnh, nặng đặt chén trà xuống

"Cái nhà này không nơi để mày làm tao còn chưa chết

Nhưng Bạch Thư căn không thèm nhìn ông xoay người định đi lầu, thản nhiên bỏ lại một

"Yên tâm, ngày nào thực sự sắp chết, chắc chắn sẽ không một lời thừa thãi nào, nhất sẽ thuê người về chiêng gõ trống rầm rộ."

Cha Bạch tức giận "Mày!"

Mày mày cái con

Bạch Thư thầm đảo chẳng buồn đếm xỉa.

Nếu không vì Hoắc cô đã sớm cầm vốn ban đầu bỏ từ lâu rồi, đi đâu mà sướng hơn chui rúc cái chốn này.

Chỉ trách lúc đầu mù, đem toàn bộ cược đặt hết lên anh.

Để rồi sai một đi một dặm, giờ hối hận cũng không

May mà hệ thống giao cho cô nhiệm mới, nhắm vào lựa "an toàn" nhất trong cuốn sách - nam phụ số Kỳ Ngôn.

Trong truyện viết anh người ôn hòa nhút không tranh không đoạt, nhân vật chính diện duy nhất đầu đến cuối không biến chất, không điên loạn, chẳng hề hắc hóa.

Bạch Thư vốn tưởng chọn anh ta là án ổn thỏa nhất, nên mới đến hộp đêm tìm được anh để thử có thể "bao nuôi" được

Ai ngờ cái sự nhát kia đều là tạo hết!

Dám tóm lấy cô hôn sâu như thế.

Đúng là chẳng thể nổi ai, đi đâu thấy hố!

Không đúng!

Bạch Thư đột nhiên đến điều gì đó dừng bước, sau đó xoay người chạy vội ra ngoài.

Cô lao ra khỏi vừa ngẩng đầu đã chiếc xe đen quen vẫn còn đỗ ở cổng.

Lòng nhẹ nhõm hẳn cô rảo bước tiến giơ tay gõ mạnh cửa kính xe.

Cửa kính chậm rãi xuống.

Khuôn mặt tuấn tú tĩnh lặng xuất hiện mắt cô, không một cảm, nhưng còn mang lại cảm áp bức hơn cả đêm mịt mù.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận