Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 14 / 333  ·  4.2%

Ánh mặt trời vừa hắt lên bức tường của tòa nhà giảng những vệt sáng trong vắt.

Bạch Thư đứng trường, tay xách túi, thủ lúc chờ người khẽ nheo nheo đôi mắt.

Cô không thể ngờ rằng mình lại đến của Kỳ Ngôn.

Mà việc cô ở đây là vì sắp tốt nghiệp, việc ở trường chất đống, cộng bệnh tình của em anh cứ tái đi tái lại anh phải xin nghỉ không ít

Khó khăn lắm mới cuối tuần, tình trạng Kỳ Lạc tạm thời định, anh mới có đến trường giải quyết xong các thủ tục.

Nhưng vì đã lỡ với cô nên anh cô cứ đến trường mình trước, sau đó hai sẽ cùng nhau đến sạn.

Bạch Thư nghĩ thầm mình tự đến khách trước thì cũng hơi ngùng, thế nên cô dứt đồng ý luôn.

Kết quả là khi đứng trước cổng trường, mới thực sự sực dường như mình không nên đột xuất hiện ở như thế này.

Lúc này tại cổng nắng chiều tà đổ người qua kẻ lại nập.

Phía đằng xa, Kỳ đang rảo bước đi

Anh diện một bộ đen đơn giản, sạch gồm áo thun phối quần jeans.

Dáng người cao ráo, vai rộng, đôi chân cả người toát lên lười biếng tùy ý, nhưng mặt đó...

Đường nét thanh trẻo, mày mắt rõ làn môi mỏng manh. như thể được tạc ra hình tượng một thiếu ngông cuồng nhưng lại mang theo phong thái lạnh lùng.

Giữa đám đông, khí của anh trong trẻo ánh trăng sáng nơi trường, nhưng lại mang theo cảm giác xa cách thể phớt lờ.

Điều đáng nói hơn

Ánh mắt anh từ xa nhìn tới, băng dòng người, khóa chặt cô.

Ngay lập tức, mọi nhìn xung quanh đều dồn về một điểm.

Không ít nữ sinh bước, xì xào bàn thậm chí có những sinh táo bạo cũng không được mà liếc nhìn vài lần.

"Kia chẳng phải Ngôn sao?"

"Ai thế, cô gái là ai vậy?"

"Không lẽ là bạn của đàn anh Kỳ

"Trông cũng... Ừm, bình thôi mà, nhìn thế cũng chẳng giống người đẳng cấp cả."

Câu nói này nồng mùi chua chát.

Tim Bạch Thư "thịch" cái.

Hỏng rồi.

Cô cuối cùng cũng ra, đồng ý đến gặp Kỳ Ngôn là lựa chọn sai lầm.

Anh đẹp trai như ở trường chắc chắn nhân vật cấp bậc thần.

Cô xuất hiện bên anh thế này chắc sẽ thu hút sự ý của người khác.

Nghe những lời bàn tán xung quanh, chua ngoa, người sắc kẻ không cam lòng, tất trộn lẫn vào nhau Bạch Thư không nhịn được dài trong lòng.

Đây vốn không phải cảnh tượng mà cô gánh chịu.

Đang mải suy nghĩ, Ngôn đã đi đến mặt.

Anh hơi rủ mắt, nét thanh tú dưới mặt trời càng thêm bật.

Giọng anh trầm xuống phần, mang theo vẻ dàng khắc chế quen

"Xin lỗi, vừa nãy giáo tìm em có việc."

Bạch Thư định bảo thì mau đi thôi, ngờ Kỳ Ngôn đã nhiên giơ tay, ngón tay trên cổ tay cô, nhàng nắm lấy, không một chút dự.

Cô lập tức cúi nhìn trân trân vào tay mình.

Bàn tay thon dài trẻo ấy, khớp xương ràng, nhiệt độ không không lạnh, nhưng lực đạo vững vàng khiến nhịp trệch đi nửa nhịp.

Cổ họng cô hơi lại, không nhịn được nuốt nước miếng một khẽ giãy giụa, giọng điệu rắn:

"Buông ra!"

Kỳ Ngôn nghe vậy khẽ nghiêng đầu, đường nghiêng của khuôn mặt sẽ và trôi chảy, ngũ nét như nhân bước ra từ truyện tranh.

Khóe môi anh khẽ cả người dưới ánh càng thêm vẻ thiếu tràn trề.

Anh cười khẽ một giọng nói vương chút cười, thong thả hỏi lại: "Không buông."

Ý cười không hề tính công kích, ngược giống như đang làm nhưng thực tế lại mang ý vị kiểm soát phần.

Bạch Thư sắp nổ rồi!

Nếu sau này anh tiếng mà bị khui tin đồn này, cô phải là tiêu đời sao!

Cô tức giận đến muốn giơ chân tặng anh một cú.

Cũng may hôm nay mặc đồ khá năng tà váy nhẹ tênh, tóc đuôi ngựa cao, trông người còn trẻ hơn thật vài tuổi, nếu không...

Với đẳng cấp nam hàng đầu như Kỳ cô mà đứng cạnh lúc này, chắc chắn sẽ tin đồn "máy bay già đeo bám đàn em" bay nơi.

Bạch Thư thầm mắng vòng, mũi chân vừa nhấc lên, Kỳ Ngôn đã dự tính từ trước, nghiêng người, nhân đà tay cô lôi tuột vào lòng

"Đừng quậy nữa."

Giọng anh trầm xuống, vào bên tai cô, độ không cao nhưng khiến sống lưng cô nóng một cách lạ thường.

Cú đá đó của Thư hoàn toàn hụt

"Cái quái gì vậy..."

"Bọn họ có phải liếc mắt đưa tình vậy?"

"Trời ạ, không ngờ thần Kỳ Ngôn ở mặt bạn gái lại thể... Như thế."

Bạch Thư lập tức táo lại.

Cô thừa hiểu đây phải lúc để giằng với Kỳ Ngôn, nếu quậy tiếp, ngày mai mặt sẽ chễm chệ trên đàn trường mất.

Thế là cô xoay tình thế, dứt khoát chặt lấy cổ tay Ngôn, không để anh kịp ứng mà bước đi nhanh.

"Đi thôi!" Bạch Thư răng.

Kỳ Ngôn ngẩn người, đầu nhìn vành tai ửng đỏ của cô, nói gì, khóe môi khẽ lên, mặc cho cô đi về phía trước.

Đi được hai bước, Thư phát hiện phía có mấy ánh mắt dõi theo, thậm chí còn đi theo.

Bạch Thư không nhịn lẩm bẩm vài câu, kéo Kỳ Ngôn chạy

Kỳ Ngôn bị động đột ngột của cô cho loạng choạng một nhưng giây tiếp theo anh bật cười, sải bước vàng phối hợp với nhịp điệu cô, dứt khoát chạy theo.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/np-chi-la-oi-tuong-cong-luoc-thoi-chang-le-cac-anh-eu-tuong-la-that-sao&chuong=14]

Bạch Thư kéo Kỳ chạy thục mạng, chẳng may chú ý đến hướng, đến khi định thần hai người đã rẽ một con đường nhỏ hẻo lánh, sau đều không có người.

Cô thở hổn hển tại chỗ, tay vẫn chặt cổ tay Kỳ đầu óc hơi choáng váng thiếu oxy.

Nhìn thấy Kỳ Ngôn phong thái ung dung, thở bình ổn, cô thấy tức không chỗ phát

Bạch Thư nghiến răng mắng, kết quả là hơi, suýt nữa thì đến ngất ngư.

Kỳ Ngôn nhân vòng tay ôm lấy lòng bàn tay nhẹ vỗ vỗ lên lưng cô, trầm thấp và ôn

"Đừng vội, thở từ thôi."

Bạch Thư còn chưa phản ứng, anh đã đâu lấy ra một nước khoáng, động tác thành vặn nắp chai rồi đến trước mặt cô, cả quy trôi chảy vô cùng.

"Uống chút nước đi."

Giọng Kỳ Ngôn dịu đến lạ lùng.

Bạch Thư: "..."

Cô nhấp một ngụm cổ họng cuối cùng dễ chịu hơn. Nhưng vừa trôi xuống, đầu óc táo lại thì lửa lại bùng lên.

Giơ chân...

"Bộp" một tiếng, một cú thật mạnh ống chân Kỳ Ngôn.

Kỳ Ngôn cúi đầu một cái, ý cười khóe môi không giảm đôi mắt lại thêm vài bất lực, anh nhìn nửa cười nửa không:

"Đã hả giận chưa?"

Bạch Thư cầm chai cơn giận vẫn chưa hết, cô lắc mạnh chai, chất vấn:

"Rốt cuộc em định trò gì đây?"

Kỳ Ngôn đứng nghiêng tựa vào đó, chiếc thun đen tôn lên nét sạch sẽ thon dài.

Khóe môi anh cười biếng, đuôi mắt hơi lên. Mày mắt vốn tú dưới ánh mặt trời lộ ra vài phần sảo tùy ý, nhưng vẫn cứ cái bộ dạng "vô hại, dễ ấy.

Anh cúi đầu nhìn Thư, giọng nói thong như đang kể về tiết:

"Em không có bày

Bạch Thư nghiến răng lợi: "Em hẹn tôi trường, đòi đi khách cùng nhau, còn nắm tay trước mặt bao nhiêu

"Chị sợ bị người hiểu lầm sao?"

Kỳ Ngôn chớp mắt, cười vẫn vẹn nguyên, điệu mềm mỏng như làm nũng, nhưng thực tế mang theo sự khẳng đầy áp đặt:

"Dù sao em cũng dĩ đã được chị nuôi rồi mà."

Câu cuối cùng anh một cách vô cùng nhiên.

Bạch Thư hít sâu hơi, nghiến răng giải từng chữ một:

"Em có biết bao nghĩa là gì không? người tình bí mật, kiểu phải giấu giếm, không thấy ánh sáng, không nói ra miệng, càng không thể mật trước mặt người khác!"

Kỳ Ngôn vốn đang nụ cười nơi khóe nghe thấy câu này Bạch Thư, nụ cười ấy bị ai đó từng một thu hồi lại.

Khuôn mặt tuấn sẽ dần trầm xuống, ấm áp trong mắt theo đó mà tan biến.

Thay vào đó sự tĩnh lặng nhàn giống như mặt hồ gió lướt qua, bình lặng khiến người ta không nhìn thấu.

Anh đứng thẳng người cúi đầu nhìn chằm vào mặt Bạch Thư, nói nhẹ đi rất nhiều, còn ý vị trêu như vừa nãy, trái lại còn ra một chút khắc chế bị nén:

"Xin lỗi, lần này em chưa suy nghĩ đáo."

Bạch Thư thấy Kỳ cúi đầu, cả người bị rút sạch dưỡng khuôn mặt xinh đẹp cũng còn nụ cười ấm thường ngày.

Cơn giận trong lòng bị nghẹn lại, cuối vẫn không nhịn được thở dài một tiếng.

"Thôi bỏ đi."

Bạch Thư xoa xoa dương, giọng nói cũng lại.

"Chuyện này vốn không toàn là lỗi của

Kỳ Ngôn ngước mắt cô một cái, sự chế nơi đáy mắt được mở ra một khe nhỏ, thả lỏng đi phần trong vô thức.

Bạch Thư không nhìn tùy tay đẩy anh cái:

"Em đi lo xong ở trường đi, tôi em."

Kỳ Ngôn khẽ đáp tiếng, giọng nói rất

...

Bạch Thư đi cách quãng xa sau lưng Ngôn vào tòa nhà đường, nghe nói là đi giảng viên hướng dẫn.

Nào ngờ người ta rẽ thẳng vào văn Hội sinh viên.

Bước chân cô khựng thầm nghĩ quả nhiên, đàn ông bề ngoài khiết nhưng bên trong thâm như thế này sao thể chỉ là một sinh viên thường.

Bạch Thư không đi theo mà đứng ở lang bên ngoài, tựa cửa sổ, ló đầu nhìn trong.

Trong văn phòng rộng sáng sủa, Kỳ Ngôn giữa đám đông, khí lạnh lùng thanh khiết của lập tức tỏa ra.

Đôi mắt đào hoa nhếch lên lúc này thấy vẻ ấm áp ngày, xương mày sắc lẹm, môi mỏng lạnh nhạt.

Anh đứng đó, ánh bình tĩnh khắc chế, nói dứt khoát gọn cả người mang theo một xa cách từ chối khác cả ngàn dặm.

So với một Kỳ lười biếng nói câu nuôi" mà Bạch Thư biết, cứ như là hai khác nhau vậy.

Bạch Thư nhìn chằm vài giây, trong lòng nhịn được mà than Chậc chậc, đúng là đàn riêng tư thì giả "cún con", chỗ chính quy thì hình thành "nam thần lạnh lùng" lập tức.

Trong phòng, mấy nữ không lúc nào là liếc nhìn anh, xì bàn tán.

"Đàn anh Kỳ Ngôn nay đẹp trai quá mất..."

"Cô gái đứng ngoài có phải là người cùng anh ấy ở trường không?"

"Mình thấy rồi, hình còn nắm tay nữa, hệ chắc chắn không giản đâu..."

Bạch Thư chớp mắt, nghĩ: Chậc, nữ sinh này khứu giác còn hơn cả chó săn.

Nhưng cô cũng chẳng để tâm, cúi đầu lướt điện thoại một nào ngờ vừa ngước mắt đã đụng phải đôi quen thuộc ở phía bên kia kính.

Kỳ Ngôn không biết kết thúc cuộc trò từ lúc nào, đang bên cửa sổ, xuyên qua kính lặng lẽ nhìn

Sự sắc sảo trong mắt đào hoa ấy biến mất, thay vào là vẻ ấm áp quen đôi môi mỏng khẽ lên, mỉm cười với cô qua kính.

Bạch Thư: "..."

Mẹ kiếp, cái trò đổi hai mặt này ta làm cũng thành quá rồi đấy!

Chết tiệt!

Cô quên mất cái vụ kia rồi.

Cái nhiệm vụ khiến ta rung động một ấy.

Trời ạ.

Biết đâu chừng lúc cô mắng cậu ta chính là thời điểm ta sắp rung động.

Kết quả là sau hồi cô "thao tác", không khí bị dập một cách phũ phàng. Trong thầm kêu "ôi xong" mà buồn rầu không thôi.

Bảng nhiệm vụ vẫn lơ lửng trong đầu dòng nhắc nhở lạnh

[Mục tiêu Kỳ Ngôn, ra một lần rung hiệu quả, phần thưởng dựa trên mức độ hoàn

Bạch Thư càng nghĩ thấy không ổn.

Vốn dĩ cô định cách chuồn lẹ, nhưng giờ nhiệm vụ chưa tích điểm và tuổi thọ sắp bay mất.

Ván này chẳng phải đánh trắng tay sao?

Cô đang mải suy thì cửa văn phòng ra.

Kỳ Ngôn bước ra bước chân không nhanh chậm, trên mặt vẫn nụ cười nhàn nhạt, sạch tuấn tú, khí chất ngoãn.

Nhưng khác với vẻ người lúc ở cổng lần này anh cố giữ khoảng cách hai bước Bạch Thư, lịch sự khách sáo nói một câu:

"Em xong rồi, chúng đi thôi."

Không nắm tay, không quýt, thậm chí không nụ cười thừa thãi

Bạch Thư đứng đờ tại chỗ, tiếng kêu thôi xong" trong lòng thăng cấp, cô hoàn toàn kết cú đá sáng của mình vào phạm vi "thao ngu xuẩn".

Giờ phải làm sao

Nơi cầu thang, ánh vàng mờ tối, xung yên tĩnh, đến cả bước chân cũng bị lớp dày nuốt chửng.

Bạch Thư đi phía não bộ đã lướt qua bảng nhiệm vụ lượt.

Khóe môi cô khẽ lên, vừa vặn, đã chỗ này rồi.

"Kỳ Ngôn."

Cô đột ngột dừng quay người lại.

Kỳ Ngôn đang đi nhanh, bị cô chặn bất thình lình thì bản năng ngẩn người ra:

"Em đây."

Bạch Thư không nói trực tiếp giơ tay lấy cổ áo anh, đẩy nửa kéo ép anh tường.

Cả người Kỳ Ngôn ép vào bức tường lẽo, sống lưng cứng đáy mắt lướt qua một nghi hoặc, đôi lông đẹp khẽ nhíu lại.

Nhưng không đợi anh mở lời, Bạch Thư áp sát lại gần, thở phả sát khiến nhịp của anh hơi khựng

Gò má trắng trẻo thiếu niên dùng tốc mắt thường có thể được đỏ bừng lên một mỏng, đuôi mắt nhiễm xấu hổ không tự chủ, đôi mím chặt, giống như bị sự mật đột ngột này làm cho cuống chân tay.

Nhìn thấy phản ứng của anh, Bạch Thư lòng nhướng mày.

Được, chú cún con vẫn còn đơn thuần

Bạch Thư nghiêng đầu Kỳ Ngôn hai giây, nhiên mỉm cười, giọng rất nhẹ nhàng nhưng lại theo chút ý xấu:

"Cúi đầu xuống."

Anh ngẩn ra, mày khẽ nhíu, rõ ràng hiểu cô lại định ra trò gì, nhưng vẫn theo bản năng lời mà hơi cúi xuống.

Bạch Thư thừa thế tới, đôi môi nhẹ đặt lên gò má

Dứt khoát gọn gàng, theo chút ý vị đùa tinh quái.

Kỳ Ngôn sững sờ.

Anh mở to mắt, đôi mắt đen trắng ràng mang theo sự ngạc không thể giấu giếm, tai đỏ bừng, cả giống như bị ai đó bấm huyệt đạo, chết lặng tại chỗ.

Một giây trước, người nữ này còn hùng ép anh vào tường, bảo anh đừng có phơi quan hệ ra ngoài.

Một giây sau, chính lại chủ động hôn

Kỳ Ngôn nhìn bộ cười híp mắt của Thư, nhịp tim trệch nửa nhịp, tâm trí cũng toàn rối loạn.

Người phụ nữ này, cuộc là muốn làm đây?

Bạch Thư có thể được anh đang nghĩ qua biểu cảm trên

Được rồi, vừa nãy do cô không nghĩ nhiệm vụ của mình.

Chỉ có nỗi sợ người khác phát hiện thôi.

Chủ yếu là cá cô nuôi quá không thể để bị hiện được.

Nếu không, kết cục cô sẽ vô cùng hại!

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận