Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 19 / 333  ·  5.7%
(NP) Chỉ Là Đối Tượng Công Lược Thôi, Chẳng Lẽ Các Anh Đều Tưởng Là Thật Sao?
Chương 19: Giang Nghiên - Mỹ nam bệnh tật thanh lãnh, nhạt nhòa
12/04/2026 01:33· 3,265 từ

Bạch Thư đứng dưới chân núi, đầu nhìn ngọn núi đen kịt mắt, khóe miệng không được mà giật giật.

Trời đã tối hẳn, cả bầu như bị dội một lớp mực đặc, chỉ có trên mòn leo núi cách đó không những dải đèn đội đầu ánh đèn pin loang loáng qua Người leo núi đêm xem cũng không ít, náo nhiệt cùng.

Nhưng cái sự náo nhiệt đó liên quan gì đến cô.

Bạch Thư thực sự không ngờ lại nhận được điện thoại của Nghiên.

Hơn nữa, còn là anh chủ hẹn cô lên núi.

Cô đứng tại chỗ, cúi đầu tin nhắn ngắn ngủi trên điện

[Hẹn gặp trên đỉnh núi.] Phía một địa chỉ.

Mấy chữ lạnh băng, hoàn toàn nhìn ra chút cảm xúc nào.

Cô đảo mắt một vòng rồi điện thoại vào túi, trong lòng nhịn được mà thầm

"Đúng là đồ điên."

Cái người này bình thường lạnh như một cục băng, kết quả mở miệng, địa chỉ không phải trung tâm thương mại, chẳng phải quán cà phê, là cái nơi quỷ quái này.

Leo núi giữa đêm hôm khuya

Đang đóng phim trinh thám à?

Liệu mình có sắp trải qua phiên bản "Góc khuất của bí nào đó không?

Chẳng lẽ mình sẽ bị Giang đẩy xuống vực thẳm, một mạng đời nhà ma?

Nghĩ đến việc bản thân đã quá nhiều chuyện quá đáng với trước đây, Bạch Thư dài một tiếng.

Nghĩ lại lúc Giang Nghiên gọi cho mình, cô vẫn còn thấy kinh ngạc.

Bạch Thư vốn định lười biếng chút, định bắt cáp treo lên kết quả đến nơi phát hiện cáp treo không đi tận cùng, đoạn đường còn lại toàn phải tự thân vận động.

Địa hình kiểu này, với người thể lực tốt thì là đi còn với kẻ lười động như cô thì chỉ có cắn răng mà leo, đúng nan trong gian nan.

Bạch Thư vừa đi vừa mắng: Nghiên, cậu là đồ điên, cậu thật rồi, đêm hôm núi, mà lại còn là trong

Nhưng khi thực sự định quay bỏ đi, cô lại thấy tiếc sẽ đánh mất hội được gần gũi với anh.

Chẳng biết hôm nay số Bạch phải quá đen hay không, leo dở thì thời trong núi đột ngột thay đổi, phùn bắt đầu lất phất rơi.

Gió lạnh thổi qua làm sương giữa rừng bao phủ dày đặc, hiệu điện thoại cũng đầu chập chờn.

Cô vừa bực vừa nản, trong mắng Giang Nghiên đến mười tám cuối cùng cũng tìm người ở một nơi hẻo lánh rừng sâu.

Giang Nghiên đang ngồi tựa vào vực, cả người dựa vào một đá nhô ra, chiếc mi trắng bị nước mưa thấm dán chặt vào người, làm lộ đường nét cơ thể gầy đáng sợ.

Vẻ thanh cao và khắc chế ngày của anh hoàn toàn biến sắc mặt trắng bệch cách bất thường, cánh môi cũng đi huyết sắc.

Cả người anh cuộn lại, dường ngay cả hơi thở cũng mang sự thống khổ khó che giấu.

Tim Bạch Thư đập thót một mọi cơn giận và lời phàn tức khắc tan biến, vào đó là sự hoảng hốt bản năng.

Cô vừa định tiến lại gần Nghiên thì cổ tay đột nhiên ai đó giữ chặt.

"Suỵt."

Hai cô gái nhẹ nhàng kéo sang một bên, hạ thấp giọng nhủ:

"Đừng qua đó, anh đẹp trai không sao đâu, anh ấy cũng cho ai lại gần, đừng có tiến tới làm gì."

Bạch Thư ngẩn ra, nhìn theo mắt của hai người họ mới hiện xung quanh Giang không ít người đang đứng quanh, đặc biệt là phái nữ.

Họ đứng túm năm tụm ba, người còn giơ điện thoại lén chụp ảnh, gương mặt vẻ mê mẩn như bị hồn bởi vẻ đẹp trai của

Khóe miệng Bạch Thư giật giật.

Cô tiện miệng đáp lời: "Cảm ý tốt của các em, nhưng bạn của anh

Hai cô gái rõ ràng không lắm, nhìn nhau trao đổi ánh một người cười nhắc

"Lúc nãy cũng có người dùng do này để bắt chuyện đấy

Bạch Thư bất lực nói: "Chị bạn thật mà, không lừa em đâu."

Đang nói dở thì Giang Nghiên người nãy giờ vẫn tựa vào với sắc mặt trắng - khẽ mở mắt ra.

Tầm mắt anh rơi vào người Thư giữa không gian mờ ảo, mắt mông lung trong giây, sau đó giọng nói cực mang theo vẻ yếu ớt khàn khẽ gọi tên cô:

"... Bạch Thư."

Bạch Thư không thèm nói nhảm trực tiếp gạt tay hai cô kia ra, sải bước về phía Giang Nghiên.

Cô vừa mới tiếp cận, vẻ lùng, khắc chế trên người anh khắc như bị rút

Ngay khi cô cúi người định tiếng thì bờ vai chợt nặng

Giang Nghiên không hề báo trước gục đầu lên vai cô, hơi ẩm lạnh phả vào cô.

Cả người anh gần như treo người cô, giọng nói nghẹn lại theo sự yếu đuối thấy:

"... Bạch Thư, em khó chịu."

Bạch Thư đờ người ra một

Giọng nói ấy vừa trầm vừa trạng thái của cả người anh rất bất ổn, hoàn khác hẳn với vẻ bình tĩnh, cách thường ngày của Giang Nghiên.

Bạch Thư cũng theo bản năng tay đỡ lấy vai anh, đầu tay chạm vào lớp mới phát hiện vải vóc trên anh đẫm nước mưa lạnh buốt, như thể cả người vừa bị trong nước đá vậy.

Mọi người xung quanh sớm đã ý đến bên này.

Lúc nãy, khi thấy Giang Nghiên bên mép vực, anh trông lạnh như một pho tượng khắc, đôi môi mỏng mím chặt, mắt hờ hững, làn da trắng đến gần như trong suốt.

Ngũ quan vốn dĩ đã cực thanh tú, lúc này bị nước thấm ướt, vài lọn mái rủ xuống càng tôn lên bệnh tật và yếu ớt, mang một loại mỹ cảm thanh lãnh khỏe mạnh, giống như một bê sứ có thể vỡ bất cứ lúc nào.

Cũng chính vì dáng vẻ bệnh lạnh lùng này, những cô xung quanh đều không mạo hiểm tiến lại gần.

Thế nhưng...

Một Giang Nghiên vốn được mọi chừng né tránh, giây phút thấy cô gái này như biến thành một người khác.

Chàng trai vốn nhạt nhòa, thanh ấy lúc này đuôi mắt hơi đỏ, trên gương mặt đầy vẻ kìm nén và ức, giống như một chú chim bị mưa ướt sũng lông vũ, ớt và đáng thương vô

Những người xung quanh hoàn toàn đến ngây dại.

Sự tương phản đó mạnh mẽ mức khiến ai nấy đều bàng

Hơn nữa, cảnh tượng hai người nhau lúc này...

Mưa phùn rơi trên người họ, đêm mờ ảo...

Thật là một bức tranh tuyệt

Phía bên này, Bạch Thư vốn đẩy người ra, nhưng cảm nhận hơi thở nóng rực chàng trai trên vai, cô vẫn cử động.

Cô cũng không ngờ được...

Giang Nghiên lại thể hiện sự đuối như thế trước mặt mình.

Hơn nữa...

Cái tên này, ôm vào người đến mức đáng sợ!

Bạch Thư bấy giờ mới sực ra, Giang Nghiên đang tựa vào một cách mềm nhưng thân nhiệt lại cao một lý, giống như đã sốt mức ý thức không còn tỉnh nữa rồi.

Cơ thể anh vốn thiên về gầy gò, bờ vai gầy và quai xanh lộ rõ, da trắng bệch bất thường lúc đều phủ lên sắc hồng bệnh yếu ớt không chịu nổi, vậy chân mày vẫn giữ vẻ hững thanh đạm, như thể cố gồng mình để không bị kiểm soát.

"Em phát sốt rồi?"

Giang Nghiên không lên tiếng, nửa mặt vẫn vùi vào vai cô, như lười phản hồi, cũng giống như căn bản không sức để phản hồi.

...

Trong bệnh viện, mùi thuốc sát vẫn chưa tan hết.

Bạch Thư ngồi bên giường bệnh, lưng vào ghế, mệt đến đứt

Tuy rằng cô không đích thân người từ trên núi xuống, nhưng liên lạc với cái lưới thông tin rách nát trên rồi tìm người, điều phối cáng nói cô kiệt quệ tâm lực không ngoa chút nào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/np-chi-la-oi-tuong-cong-luoc-thoi-chang-le-cac-anh-eu-tuong-la-that-sao&chuong=19]

Ánh mắt cô rơi lên giường

Giang Nghiên nằm ở đó, sắc trắng bệch đến lạ kỳ, lọn còn hơi ẩm, hàng cong vút rủ xuống dưới mắt, môi mỏng nhạt màu.

Ngũ quan đẹp đến quá mức này đã bớt đi vẻ lạnh thường ngày, thêm vào vài phần yếu ớt của tật.

"Sốt đến 41 độ rồi chạy lên núi, suýt chút nữa hỏng cả não."

Bạch Thư không nhịn được bầm phàn nàn, miệng thì nói nhưng trong lòng lại ngăn được sự lo lắng cho tông" này.

Đúng lúc này, trong đầu vang tiếng "Tinh" quen thuộc.

Hệ thống: [Nhiệm vụ quyến rũ: động hôn lên cổ Giang Nghiên lần, phần thưởng sẽ kết toán ngay lập tức dựa mức độ phản ứng của mục

Bạch Thư đờ người tại chỗ, đập thình thịch liên hồi.

Hệ thống này chơi nghiện rồi

Lần trước là cắn tai, lần trực tiếp nâng cấp lên hôn

Cái lộ trình quyến rũ này quá lộ liễu rồi đấy!

Cô nghiến răng, ánh mắt rơi lên gương mặt trắng bệch của Giang Nghiên.

Chàng trai mang vẻ mặt bệnh ngũ quan vẫn tinh xảo đến mức, hàng mi dày vút, đôi môi mỏng khẽ mở, thở có chút yếu ớt, ửng hồng sau cơn sốt cao, qua yếu đuối vô cùng.

Mà cổ áo của anh lúc lại đang ở trạng thái mở phần da thịt lộ trắng bệch đến gần như trong

Bạch Thư khẽ nuốt nước miếng.

Cô cam chịu thở dài một

Thôi được rồi, ai bảo nhờ vào việc làm nhiệm vụ chứ.

Bạch Thư đi tới bên giường, người xuống, động tác vô cùng nhàng.

Khoảnh khắc tiến lại gần, hơi hầm hập mang theo khí tức trưng của cơn sốt ập đến, bao trùm lấy Giang trong một lớp sương mờ yếu

Lúc này cổ áo anh hơi làn da dưới xương quai xanh trẻo mịn màng, đường cổ thanh thoát và yếu ớt, mạch máu hiện rõ dưới da sắc xanh nhạt.

Tim Bạch Thư khẽ hẫng một

Cô cắn môi, cuối cùng vẫn chịu cúi đầu, ghé sát vào da thịt yếu ớt

Giang Nghiên đang ngủ mơ màng, nhận được có người tiến lại chân mày khẽ nhíu đôi môi mỏng mở nhẹ, dường theo bản năng mà xích lại nguồn nhiệt độ kia, động tác theo sự ỷ lại và tưởng vô thức.

Giây tiếp theo...

Bạch Thư nhẹ nhàng hôn lên da bên cổ anh.

Sự nóng rực, mềm mại, lớp thịt gần như trong suốt dán cánh môi, mang theo nóng hổi sau cơn sốt nhưng yếu ớt như thể chạm vào sẽ tan vỡ.

Hệ thống: [Nhiệm vụ hoàn thành, thưởng 3 điểm tuổi thọ và điểm tích lũy.]

Bạch Thư nghe thấy tiếng báo thành nhiệm vụ thì định đứng kết quả cổ tay nhiên bị một lực rất lớn chặt lấy.

Cô hơi ngẩn ra, cúi đầu xuống.

Giang Nghiên đã tỉnh từ lúc đôi mắt nửa nhắm nửa mở, mắt phủ một lớp mù, chân mày vẫn còn vương mệt mỏi bệnh tật chưa tan

Đôi mắt ấy vốn dĩ đã đẹp, hàng mi dày cong vút, chiếu sắc hồng sau bệnh và ánh đèn mờ nhạt, cả người anh trông yếu ớt mức không chân thực.

Giọng anh khàn đặc, giống như dùng hết sức mới phát ra tiếng:

"Bạch Thư, chị đang làm

Tim Bạch Thư khẽ lỗi nhịp.

Cô nhìn đôi mắt đẹp đến tưởng kia, bên trong chứa đựng lại và mờ nồng đậm, giống như theo bản đã bắt lấy người có thể lại cảm giác an toàn cho mà không muốn buông tay.

Cảm giác khống chế. Một sự chế tột cùng cứ thế lặng đặt vào tay cô.

Khóe môi Bạch Thư khẽ nhếch ngồi lại bên giường, cúi nhìn cổ tay Giang giọng nói lười biếng:

"Tôi muốn xem thử em đã chưa thôi."

Giang Nghiên không nói gì, chỉ mắt một cái, dường như vẫn hoàn toàn tỉnh táo, bàn tay lại siết chặt thêm phần.

Bạch Thư cũng không vùng ra, để mặc cho anh ta nắm.

Chỉ là trong lòng cô vẫn chút chột dạ.

Giang Nghiên không buông tay, ngược bàn tay kia chậm rãi giơ đầu ngón tay đặt bên cổ mình, khẽ ấn nhẹ.

Mí mắt Bạch Thư giật nảy cái.

Vị trí đó...

Chính là nơi cô vừa mới qua.

Cô vẫn đang thầm tự an mình rằng cái tên này sốt mức lú lẫn chắc phát hiện đâu, nhưng khoảnh khắc ngón tay Giang Nghiên chạm xuống, vẫn không kiềm chế được mặt.

Giang Nghiên động tác rất nhẹ, như vô tình chạm phải, sau nửa nhắm mắt nhìn Bạch Thư.

Trong đôi mắt ấy vẫn còn nước bệnh tật, mờ mờ màng nhưng lại ẩn chứa phần ý vị khó nói thành

Bạch Thư giả vờ như không chuyện gì, cố gắng duy trì bình tĩnh, nở một cười:

"Sao thế, cổ không thoải mái

Giọng Giang Nghiên trầm đục, cánh khẽ động đậy nhưng không nói tay vẫn không buông ánh mắt thâm trầm nhìn chằm cô, giống như chứa đựng chút ức, lại giống như...

Bạch Thư bị đôi mắt bệnh ướt át, nhìn chằm chằm không của Giang Nghiên làm chột dạ, vậy mà lại không để lộ sơ hở.

Đang lúc đứng hình thì ngoài lang đột nhiên vang lên một bước chân dồn dập.

"Rầm..."

Cửa phòng bệnh bị đẩy mạnh

Ninh Trình như một cơn gió vào, trên mặt viết đầy vẻ dữ, thở hổn hển, mở miệng đã là một tràng mỏ:

"Giang Nghiên, cậu có bệnh à! hành hạ bản thân là chết cam lòng đúng không?

Ở nhà loạn cào cào lên cậu có biết không hả, ông tìm cậu ở lưng núi nửa ngày trời..."

Bạch Thư tranh thủ cái sự ngang cứu mạng này, lập tức bàn tay đang bị Nghiên nắm chặt ra, như chạy bước về phía góc kia phòng bệnh, quay lưng lại giả sắp xếp đồ đạc.

Còn Giang Nghiên trên giường thì như một khúc gỗ, nằm bẹp đầy vẻ ốm yếu.

Đối mặt với màn mắng xối của Ninh Trình, anh ngay cả mắt cũng chẳng buồn lên, hoàn toàn không có phản

Ninh Trình nghiến răng: "Cậu thực muốn làm tôi tức chết mà!"

Bạch Thư bật cười thành tiếng, lại phải cố sống cố chết xuống, cúi đầu đi nước.

Trái lại là Giang Nghiên, chỉ khoảnh khắc Bạch Thư rời đi, tay anh mới khẽ động, đầu ngón tay đặt bên như vô tình hay cố ý qua cổ mình, giống như lưu luyến.

Bạch Thư thấy Ninh Trình mệt mồ hôi, thở hồng hộc chó, cô không nói nhiều, thuận tay đưa ly nước

"Cảm ơn nhé, chị họ."

Ninh Trình nhận lấy ly nước, đầu uống ừng ực một ngọn tiếng nước chảy liên ràng là mệt lả rồi.

Uống nước xong, anh ấy mới như hồi phục được một chút, mặt một cái, trong điệu mang theo sự bực bội may mắn không thôi:

"Cũng may là chị tìm thấy ta, cái tên này... Thực sự cứ hở ra một lại làm mấy chuyện cực lần nào cũng như liều mạng đám chúng tôi canh chừng phòng không nổi."

Bạch Thư rủ mắt không lên nhưng tầm mắt lại rơi lên trai vẫn còn đang ớt trên giường bệnh.

Giang Nghiên nằm đó yên tĩnh, mi dày cong vút, đường nét mắt thanh tú, trên mặt trắng bệch còn sót lại hồng sau cơn sốt, sắc môi đến gần như trong suốt, nhìn...

Thực sự giống như một búp sứ xinh đẹp chưa lớn hẳn, ớt đến mức khiến ta không cầm lòng được mà lòng.

Có điều, vẻ ngoài của búp sứ này là yếu ớt, nhưng cố chấp tận sâu lòng thì đáng sợ hơn bất ai.

Ninh Trình đột nhiên lại hỏi:

"Chị họ, sao chị biết cậu đâu vậy? Mà em kiểm nhật ký cuộc gọi cậu ta, hình như cậu ta gọi cho mỗi mình chị."

Chàng trai thẳng tính này cuối cũng phát hiện ra điểm bất

Bạch Thư cũng có chút căng khi bị nhìn thấu, chuyện này giải thích thế nào

Đang lúc cô định tìm một cớ để lấp liếm qua chuyện Ninh Trình đã nghĩ cái cớ luôn:

"Chẳng lẽ hai người hẹn nhau đi leo núi à? Sao không em theo?

Em cứ tưởng cậu ta lại tìm cảm giác mạnh nữa rồi

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận