Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Không Nổi Nữa Làm Sao Đây! [Xuyên Nhanh]

Chương 37

Ngày cập nhật : 2026-03-26 15:01:32

Nửa buổi chiều, những người tụ tập trước cổng khu giải trí Đại Địa đã tản đi hết.


Chỉ còn một nhân viên đang dọn dẹp những dải ruy băng vương vãi.


Phân loại rác vào thùng, nhân viên cuối cùng cũng chú ý đến chiếc xe đậu bên cạnh, đi tới, gõ cửa kính xe.


Một lát sau, cửa kính xe hạ xuống, lộ ra một khuôn mặt tuấn tú với đôi mày thanh tú và ánh mắt lạnh lùng.


Nhận ra người đến, nhân viên có chút ngạc nhiên: "Anh Việt? Sao anh vẫn còn ở đây?"


Người thanh niên trong xe khẽ gật đầu với anh ta, nhìn biệt thự phía sau anh ta, nhàn nhạt nói: "Không còn ai sao?"


"Vâng." Nhân viên khá nhiệt tình, "Mọi người đều đi tiệc mừng công rồi, trong khu giải trí trống không."


Nhân viên dừng lại một chút, rồi lại có chút nghi hoặc: "Sao anh không đi cùng?"


Anh ta rõ ràng nhớ rằng anh Việt này vừa nãy còn ở cùng mọi người, hẳn là biết chuyện đại quân rời đi đến khách sạn để ăn mừng.


Việt Trạch cụp mắt, không trả lời, chỉ liếc nhìn hộp bánh ngọt được hắn cẩn thận đặt sang một bên, bảo vệ suốt nửa buổi.


Được làm bởi cùng một thợ làm bánh, nhưng tốn nhiều công sức nhất, hình vẽ là nét vẽ đơn giản do Việt Trạch tự tay vẽ, là một chú mèo con đáng yêu với đôi mắt tròn xoe, loại mèo Ragdoll lông trắng muốt.


Nhưng ngay cả một món bánh ngọt không đáng giá nhiều tiền, cũng cần một lý do để tặng đi—


Huống hồ, sau đêm đó, Nhiễm Mộ Thu hoàn toàn không thèm để ý đến hắn nữa.


Thế là đành phải liên hệ lại tiệm bánh, gọi thêm mấy xe đồ ăn đến.


Lần đầu tiên trong đời hắn dùng một chút thủ đoạn nhỏ vô hại, muốn trà trộn vào những người đến thăm đoàn, đợi mọi người tản đi hết, rồi mới mang chiếc bánh đẹp nhất đó đi tìm y.


Làm những điều này, không vì gì khác, chỉ vì dáng vẻ Nhiễm Mộ Thu rơi nước mắt đêm đó, thực sự đã để lại ấn tượng quá sâu sắc trong hắn.


Mặc dù cho đến tận bây giờ Việt Trạch cũng không cảm thấy mình sai, dù sao cũng là Nhiễm Mộ Thu hết lần này đến lần khác trêu chọc hắn trước. Nhưng việc hắn nhất thời nóng nảy, không kiềm chế được mà bắt nạt y, bắt nạt có chút mập mờ, có chút quá đáng, cũng thực sự là sự thật.


...Người đó bình thường nhìn thì hỗn xược kiêu ngạo, nhưng đến lúc đó, lại giống như một con búp bê làm bằng nước, chưa được mấy lần đã khóc lóc đáng thương, xương gò má đỏ bừng, không nói nên lời.


Đáng thương vô cùng.


Ngay cả giọt nước mắt rơi trên cánh tay, Việt Trạch đã mất hơn nửa tháng cũng không thể quên hoàn toàn.


Việt Trạch giải thích với nhân viên: "Không sao, tôi đợi người khác."


Nhân viên hiểu ý rời đi.


Thời tiết quá nóng, túi đá nhỏ trong hộp bánh ngọt sắp tan chảy, Việt Trạch sờ vào lớp vỏ ngoài thấm nước, khẽ nhíu mày, dứt khoát xách bánh xuống xe.


Người đó tính khí đến nhanh, nhưng không biết có dễ dỗ không.


Tuy nhiên, chỉ cần y nguôi giận, những chuyện trước đây, hắn sẽ coi như chưa từng xảy ra.


...Sau này, tùy y muốn làm gì cũng được. Việt Trạch cụp mắt nghĩ.


Khu giải trí này Việt Trạch đã đến không ít lần, coi như quen thuộc đường đi lối lại.


Hắn đặt bánh ở nhà hàng Xitu Lanya tầng một, rồi đi lên cầu thang.


Lúc này toàn bộ biệt thự rất trống trải, không có âm thanh nào khác, chỉ có một vài tiếng người mơ hồ từ phòng triển lãm tầng hai vọng lại.


Việt Trạch nghĩ là nhân viên nào đó vẫn đang dọn dẹp đồ đạc, lịch sự gõ cửa ba tiếng, lên tiếng hỏi: "Xin chào, còn ai ở đây không?"


Không ai trả lời.


Tiếng động bên trong dường như đột nhiên im bặt.


Việt Trạch khẽ nhíu mày, một lát sau, đẩy cửa bước vào.


Phòng triển lãm không lớn, có thể nhìn rõ toàn cảnh chỉ bằng một cái nhìn.


Hắn lướt mắt một vòng không có tiêu điểm, cuối cùng dừng lại ở tấm rèm cửa sổ chạm đất phức tạp, nhiều lớp.


Người phía sau tấm rèm rõ ràng đã nhận ra có người vào phòng, cố gắng hạ thấp giọng hết mức. Nhưng dù vậy, tiếng nức nở nhẹ nhàng của thiếu niên ẩn trong cổ họng vẫn rõ ràng lọt vào tai Việt Trạch.


Vô cùng quen thuộc.


Tấm rèm dày đến mấy cũng chỉ là vài lớp vải, một người còn dễ trốn, hai người thì che được cái gì.


Vì vậy, không cần vén ra, cũng có thể biết hai người đó đang hôn nhau theo tư thế nào.


Việt Trạch đứng ở cửa một lúc với vẻ mặt không cảm xúc, ba phút sau, quay người rời đi.


-


Chín giờ tối, khu giải trí vẫn không có ai quay lại.


Kết thúc đợt huấn luyện, căn nhà này coi như bỏ trống, sau tiệc mừng công, đa số mọi người vẫn quay về nơi ở cũ của mình.


Một tràng tiếng bước chân lạch cạch từ trên lầu vọng xuống.


Là Phương Dục.


Bước chân của thiếu niên rất vội vàng, nhưng khóe mắt khóe môi đều mang theo nụ cười, như một đứa trẻ cuối cùng cũng mua được món đồ yêu thích đã mong mỏi từ lâu trong tủ kính, vội vàng quay về để ở cùng đối phương.


Phương Dục rót một cốc nước trong phòng trà cạnh nhà hàng Xitu Lanya, đột nhiên nhận ra điều gì đó, động tác chậm lại từng chút một, quay đầu nhìn.


Quả nhiên có một bóng người im lặng ngồi cạnh bàn ăn dài.


Tầng một không bật đèn, dáng người thanh niên cao ráo và thon gọn, nhưng toàn bộ cơ thể ẩn mình trong bóng tối, Phương Dục thậm chí nửa ngày cũng không phát hiện ra.


Sau một thoáng kinh ngạc, Phương Dục vươn tay bật đèn tường.


Đèn sáng trưng, thanh niên đưa tay che lại, Phương Dục vẫn nhìn rõ khuôn mặt hắn.


"...Anh Việt Trạch?" Phương Dục cầm cốc nước, ngây người nhìn hắn một lúc lâu, rồi mới chậm rãi nở một nụ cười: "Anh, anh đến từ khi nào vậy?"


Việt Trạch khoanh tay trước ngực, ánh mắt hơi cụp xuống ngồi đó, môi mím chặt, không trả lời, như thể không nghe thấy.


"..."


Phương Dục nhìn hắn một lúc, từ từ cũng thu lại nụ cười, cầm cốc, đi đến đứng trước mặt Việt Trạch.


Cậu dường như có một thoáng bối rối, nhưng rất nhanh lại bình tĩnh lại, cuối cùng, dứt khoát ngồi xuống vị trí đối diện Việt Trạch.


Một thực tập sinh thiên tài sắp ra mắt không tham gia tiệc mừng công, một ngôi sao hàng đầu của nhóm tiền bối, hai người ngồi đối mặt, giữa họ là một chiếc bánh kem đã tan chảy, dường như ranh giới rõ ràng.


Trong chốc lát, không ai mở lời trước, nhưng lại như ngầm hiểu lý do của sự im lặng này.


Khoảng cách tuổi tác của hai người thực ra không quá lớn, một người mười bảy, một người hai mốt. Chỉ là một người vẫn đang ở tuổi đi học, người kia đã ra mắt từ nhỏ, đến nay đã bảy tám năm, vì vậy vẫn có sự khác biệt rõ rệt về khí chất.


Im lặng vài phút, cuối cùng Phương Dục là người đầu tiên không giữ được bình tĩnh, ngẩng đầu, đánh giá đối phương một lúc.


Việt Trạch vốn dĩ luôn kín đáo, ngoài công việc thì không mấy khi chăm chút bản thân, nhưng hôm nay lại đặc biệt mặc một bộ vest thường ngày màu xám nhạt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/khong-noi-nua-lam-sao-ay-xuyen-nhanh&chuong=37]

Phương Dục vừa nhìn đã nhận ra đó là mẫu mới nhất của thương hiệu D.


Tóc cũng được cắt tỉa cẩn thận, dù lúc này hắn trông mệt mỏi, ánh mắt lạnh lùng, nhưng chỉ từ trang phục và mái tóc cũng có thể thấy hôm nay hắn đã đặc biệt chỉnh trang lại bản thân.


Ánh mắt Phương Dục lại rơi vào chiếc hộp bánh nhỏ trước mặt hai người.


Lúc này, dù cậu có kém tinh ý đến mấy, cũng nhận ra đây là nhãn hiệu trên xe bánh buổi chiều—


Các thực tập sinh khác đã ăn một đợt và chụp ảnh một đợt, tin nhắn nhóm nổ tung, Phương Dục đương nhiên nhớ rõ.


Câuj nhìn chằm chằm vào hộp bánh đó rất lâu, kéo khóe môi, gượng gạo nở một nụ cười, ngẩng đầu hỏi Việt Trạch: "Anh, anh đến đây tặng bánh cho ai vậy?"


Và Việt Trạch cũng ngẩng mắt lên vào lúc này, đôi mắt đen không chút cảm xúc nhìn thẳng vào cậu, gần như đồng thời mở lời—


"Chuyện từ khi nào?"


Phương Dục dường như không ngờ đối phương lại trực tiếp như vậy, lập tức khựng lại.


Sau một hồi im lặng kéo dài, cậu mấp máy môi, ngẩng mắt lên, đối diện với Việt Trạch, đột nhiên bật cười thành tiếng, "À, cái này à."


Khi thu lại nụ cười, trong mắt không còn thấy bất kỳ ý cười nào nữa.


"Anh đang hỏi tôi thích Tiểu Thu từ khi nào sao?" Phương Dục nghiêng đầu, chậm rãi nói, "Hay là hỏi chúng ta chiều nay, bắt đầu hôn từ khi nào?"


"À đúng rồi anh, vừa nãy anh tự nhiên lên tiếng làm gì, làm Tiểu Thu sợ chết khiếp."


Không biết vì nghe thấy từ nào, sắc mặt Việt Trạch dần trở nên lạnh lùng, toàn thân như có một luồng khí xoáy áp suất cực thấp.


"Nếu anh hỏi về tình yêu, thì tôi có thể nói cho anh biết." Phương Dục nói.


Khi nói câu này, vẻ mặt cậu đột nhiên trở nên nghiêm túc, và dường như vào khoảnh khắc này, cậu cuối cùng cũng từ bỏ việc giả vờ là một chú chó con vô hại.


Thực tế, Phương Dục có vẻ ngoài khá nam tính, chỉ là tuổi còn nhỏ, đường nét chưa phát triển hoàn chỉnh, bình thường lại luôn dịu dàng mỉm cười với mọi người, giống như một chú chó con năng động, vui vẻ. Tuy nhiên, lúc này, khóe mắt khóe môi cậu đều trầm xuống, lần đầu tiên có dáng vẻ của một người đàn ông trưởng thành.


"Tôi thích anh ấy rất lâu rồi." Phương Dục nghiêm túc nói, "Nhưng, hình như không ai không thích anh ấy phải không? Tôi biết, chỉ riêng trong khu của chúng ta, không chỉ một người có ý với Tiểu Thu ca ca."


"A Cẩn, Từ Thâm, và—" Đếm vài cái tên trên ngón tay, Phương Dục dường như cảm thấy vô vị, dừng lời, nhún vai, "Nếu tôi không chủ động một chút, Tiểu Thu ca ca làm sao có thể chú ý đến tôi."


Như nhận ra người ngồi đối diện vẫn im lặng, Phương Dục đột nhiên chuyển đề tài, "Còn anh thì sao, anh Việt Trạch?"


"Ồ—tooi biết, anh chắc chắn không thích anh ấy phải không?" Thiếu niên đặt hai tay lên bàn, tiến lại gần một chút, nhìn chằm chằm vào mắt Việt Trạch không chớp, cười đến lộ cả hai chiếc răng nanh nhọn hoắt, ý tứ sâu xa, "Dù sao Tiểu Thu ca ca vừa xinh đẹp vừa đáng yêu như vậy, nếu thích, sao nỡ đuổi anh ấy ra ngoài."


Việt Trạch mím chặt môi, không nói một lời, nhưng ánh mắt lạnh lẽo đáng sợ, ngay cả hai bàn tay đan vào nhau đặt trên bàn cũng nổi gân xanh, đã đến giới hạn chịu đựng.


Hắn nhìn chằm chằm vào thiếu niên trước mặt với vẻ mặt không cảm xúc, nặng nề thở ra một hơi, vừa định mở lời, thì nghe thấy tiếng bước chân chậm rãi từ cầu thang vọng xuống.


Người đó bước đi chậm rãi, vừa đi vừa dừng, như đi một bước, lại bám vào lan can lén lút quan sát tình hình bên dưới.


Cuối cùng, có lẽ là vì nhận ra cách mấy tầng cầu thang không thể nhìn thấy gì, mới nhẹ nhàng từng bước nhảy xuống.


Nghe thấy tiếng động, hai người đang căng thẳng đồng thời khựng lại.


Đặc biệt là Phương Dục, trong mắt lập tức lóe lên một tia hoảng loạn.


Một lát sau, Phương Dục vừa chỉnh lại biểu cảm, liền đứng bật dậy, ba bước thành hai, đi lên cầu thang, rồi chặn người lại ở chỗ rẽ.


Người đi xuống quả nhiên là Nhiễm Mộ Thu.


Y vừa tắm xong, vì hôm nay trong căn cứ không có ai, y lại định về phòng sẽ khóa chặt cửa, không sợ bị lộ hình tượng, thế là mặc một bộ đồ ngủ in hình thỏ, trên dép lê cũng có hai tai thỏ rất mập.


Nhìn thấy người từ dưới cầu thang xông lên chặn mình lại, Nhiễm Mộ Thu dừng bước, mím môi, quay mặt đi, vẫn không muốn nhìn cậu lắm.


... Người này chiều nay mới chặn mình trong phòng triển lãm gặm rất lâu, lâu đến nỗi vừa tắm xong, Nhiễm Mộ Thu không dám chạm vào chỗ đó.


Hai điểm vốn rất nhỏ và hồng, bị cắn đến đỏ bừng sưng tấy, ngay cả thổi nhẹ cũng đau.


Nhiễm Mộ Thu chỉ cần nghĩ đến cảnh tượng nhìn thấy khi vén áo lúc tắm, vẫn hơi muốn khóc, liên lụy đến việc nhìn thấy Phương Dục cũng rất tức giận, rất muốn giẫm cậu một cái thật mạnh.


Tại sao mỗi lần làm nhiệm vụ đều không thoát khỏi số phận bị gặm chứ.


"Anh Tiểu Thu?" Phương Dục hiển nhiên không có tự giác bị ghét bỏ, trước tiên mở to mắt nhìn một vòng bộ đồ ngủ hình thỏ của y, rồi lại mặt dày sáp lại gần, hỏi: "Sao anh lại xuống đây?"


"Tôi--" Nhiễm Mộ Thu lúc này mới nhận ra mục đích xuống lầu của mình, không bận tâm đến việc giận dỗi Phương Dục, dừng lại một chút, muốn thò đầu nhìn xuống lầu.


Căn cứ cách âm rất tốt, y ở tầng ba thực ra không nghe thấy động tĩnh dưới lầu, lúc này đột nhiên xuống lầu, tự nhiên cũng có lý do.


-- y nghe thấy tiếng nhắc nhở hệ thống quen thuộc.


Sau vài tiếng "tít tít", 233 liền nói cho y biết, giá trị ngược tâm của Việt Trạch đã đạt đến 30, ngang bằng với Phương Dục.


Nhiễm Mộ Thu tự nhiên kinh ngạc. Sau khi kinh ngạc, chính là nghi hoặc.


Việt Trạch bây giờ hẳn là không còn ở căn cứ, mình cũng không làm gì hắn thậm chí ngay cả gặp mặt cũng là chuyện của mấy ngày trước... Tại sao giá trị ngược tâm lại đột nhiên tăng lên?


Tuy nhiên, việc giá trị ngược tâm của đối tượng công lược tự nhiên tăng lên một cách khó hiểu cũng không phải lần đầu tiên gặp phải, Nhiễm Mộ Thu cũng không còn quá ngạc nhiên như trước, sau một thoáng bối rối, y quyết định xuống lầu tìm hiểu tình hình.


Rồi bị Phương Dục chặn lại.


Y ngẩng đầu, liếc nhìn Phương Dục, rồi lại thò đầu, nhìn xuống cầu thang, nhỏ giọng hỏi: "... Cậu làm gì ở dưới lầu vậy? Có phải còn có người khác không?"


Phương Dục mím môi, không nói gì, cứ lảng vảng trước mặt y. Nhiễm Mộ Thu sang trái, cậu liền đi theo sang trái, Nhiễm Mộ Thu sang phải, cậu cũng sang phải, chơi trò chặn người rất trẻ con.


Dường như là không muốn y nhìn thấy bên dưới.


Nhiễm Mộ Thu hơi tức giận, dừng bước, ngẩng mặt trừng cậu.


Y trừng người một chút cũng không có uy lực, khi ngẩng mặt nhìn người, ánh mắt nhìn lên vừa ngoan vừa non nớt, rất thu hút người. Phương Dục không nhịn được, yết hầu động đậy, liền cúi đầu trộm một nụ hôn lên môi y.


Rồi dịch người ra trước một giây khi người sắp nổi giận.


"Được rồi, cho anh xem là được." Phương Dục bị y đánh hai cái, hơi tủi thân một chút, cúi đầu rũ mắt, chậm rãi dịch bước, "Là anh Việt Trạch."


Nhiễm Mộ Thu sững sờ, trước tiên hơi ngạc nhiên, không biết tại sao đối phương lại xuất hiện ở đây muộn như vậy, ngay sau đó nghĩ đến việc chiều nay người đẩy cửa phòng triển lãm ra quả nhiên là Việt Trạch, liền không khỏi hơi chột dạ.


Y do dự một chút có nên qua làm phiền không, nhưng nghĩ lại, mình đã làm nhiều chuyện đáng ghét như vậy, trong mắt nhân vật chính thụ sớm đã không biết là hình tượng kỳ quái gì rồi, hình như... cũng không thiếu một chuyện lộn xộn với trẻ con trong phòng triển lãm?


Tai Nhiễm Mộ Thu hơi đỏ lên một chút, chậm rãi dịch xuống một bước.


Kết quả còn chưa đi ra, lại bị ôm lấy.


Giọng nói của người phía sau đầy tủi thân, nhưng ánh mắt lại hiện lên một tia lạnh lẽo ở góc độ mà Nhiễm Mộ Thu không nhìn thấy. Cậu vừa nhìn xuống lầu, vừa lải nhải bên tai y, nói xấu Việt Trạch: "Anh Việt Trạch mang một cái bánh kem đến, em vừa xem rồi, đều tan chảy hết rồi, chắc chắn đặc biệt khó ăn."


Bình Luận

0 Thảo luận