Khi bị túm cổ áo kéo vào căn phòng trống không, Nhiễm Mộ Thu sợ ngây người.
Trong khoảnh khắc, trong đầu y chỉ còn lại một ý nghĩ duy nhất – quả nhiên, Phùng Khâm vẫn không nhịn được muốn đánh y.
Nhiễm Mộ Thu biết, làm tra công thì làm gì có chuyện không bị đánh.
Trên thực tế, câu chuyện phát triển đến thời điểm hiện tại, theo kịch bản gốc, công chính và pháo hôi công lẽ ra đã không biết "giao lưu thân thiện" mấy lần rồi, mà y kể từ khi bị Phùng Khâm dùng bóng rổ đập một lần, hình như cũng không bị làm sao nữa.
Cho nên Nhiễm Mộ Thu cũng luôn ôm một chút may mắn, cảm thấy mình có thể vận may tốt hơn, sẽ không thảm như tra công trong kịch bản gốc.
...Nhưng bây giờ, Phùng Khâm quả nhiên vẫn không nhịn được.
A a a! Biết thế đã không vội vàng đẩy nhanh tiến độ rồi!
Trong phòng không bật đèn, tối đen như mực. Nhiễm Mộ Thu bị ném lên một chiếc ghế sofa, quay người lại, nhưng tầm nhìn quá tối, y cố gắng mở to mắt, cũng chỉ có thể nhìn thấy một chút đường nét mờ ảo đang dần dần tiến lại gần mình, như một con quái vật khổng lồ.
Nhiễm Mộ Thu hoảng sợ không thôi, vội vàng bò dậy khỏi ghế sofa, muốn trốn sang chỗ khác.
Căn phòng này không lớn, nhưng đồ đạc bên trong bày rất dày đặc, y loạng choạng, đầu gối và chân bị tay vịn ghế sofa cứng và bàn trà va vào đau điếng.
Chưa đi được mấy bước, đã lùi đến một bức tường.
Phùng Khâm như sói bắt thỏ, không nhanh không chậm đi theo sau y, thấy Nhiễm Mộ Thu sắp va vào tường, cậu ta vươn cánh tay dài, kéo người lại, suýt nữa thì để y đập đầu.
"Chui loạn gì vậy?"
Phía sau là tường, phía trước là thân hình cao lớn của nam sinh, Nhiễm Mộ Thu bị chặn hoàn toàn ở giữa, cuối cùng không còn đường lui.
Y không còn cách nào, đành cố gắng hết sức dán mình vào tường, giảm bớt sự hiện diện, nhỏ giọng nói: "...Cậu muốn làm gì?"
"Không làm gì." Phùng Khâm cúi mắt nhìn hắn, giọng điệu chậm rãi: "Tôi chỉ muốn xem, cái miệng của cậu, ngoài việc nói nhiều như vậy, chọc tức người khác như vậy, còn có thể dùng vào việc gì khác không."
"..."
Trong bóng tối, Nhiễm Mộ Thu không nhìn rõ biểu cảm của Phùng Khâm, chỉ cảm thấy chỉ cần nghe giọng nói, đã có thể cảm nhận được đối phương hận không thể lột da rút xương mình.
Nhiễm Mộ Thu gần như muốn co mình lại, run rẩy nói: "Vậy cậu có thể bật đèn lên trước không..."
Giọng thiếu niên có vẻ hoảng loạn rõ rệt, còn hơi run rẩy. Phùng Khâm sững sờ, một lúc lâu sau, mới nói một cách khó hiểu: "Cậu không nhìn rõ?"
Nhiễm Mộ Thu mím môi, có chút tủi thân khó hiểu, nên không nói gì.
Y quả thật có chút quáng gà nhẹ.
Vì tiện lợi, Nhiễm Mộ Thu khi làm nhiệm vụ xuyên nhanh luôn là thân xuyên, chứ không phải mượn thân thể người khác.
Trước khi vào thế giới xuyên nhanh, hệ thống thực ra có thể theo yêu cầu của ký chủ, điều chỉnh một đến hai dữ liệu cơ thể với điều kiện không ảnh hưởng đến hoạt động bình thường của thế giới, mà chứng quáng gà của Nhiễm Mộ Thu không quá nghiêm trọng, điều chỉnh dữ liệu lại phải trả thêm điểm tích lũy không nhỏ, nên y chưa bao giờ đề cập với hệ thống.
Hầu hết thời gian, chứng quáng gà của y không ảnh hưởng đến cuộc sống bình thường, nhưng căng thẳng cảm xúc sẽ làm trầm trọng thêm triệu chứng này.
Giống như bây giờ.
Nhiễm Mộ Thu không muốn để lộ điểm yếu của mình trước mặt công chính, cúi đầu, ngậm miệng không nói một lời.
Một lát sau, Nhiễm Mộ Thu nghe thấy một tiếng cười khẽ. Y trong lòng hoảng hốt, còn chưa kịp phản ứng, một cánh tay rắn chắc đã vòng qua eo, sau đó, bất ngờ, đôi môi đang mím chặt của y đã bị cạy mở.
Đối phương như một con sói hung dữ, có lẽ vì tức giận, ngay từ khoảnh khắc đầu tiên, động tác đã không hề dịu dàng, thô bạo đi sâu vào, tìm thấy lưỡi liền ngậm chặt không buông, hai cánh môi đầy đặn cũng bị cắn nhẹ vài cái. Không giống thân mật, mà giống trừng phạt hơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/khong-noi-nua-lam-sao-ay-xuyen-nhanh&chuong=18]
Não Nhiễm Mộ Thu trống rỗng nửa giây, mãi mới hoàn hồn, giữa răng mới thoát ra vài tiếng rên rỉ nghèn nghẹt, theo bản năng muốn đẩy ra.
Nhưng chút sức giãy giụa này trong mắt đối phương cực kỳ nhỏ bé, Phùng Khâm rảnh tay ra, dễ dàng khống chế y, tiện thể ôm chặt hơn, đến mức hông cũng sắp dán vào.
Nhiễm Mộ Thu "ư ư" vài tiếng, chịu đựng vài cái liếm cắn hung ác, mới miễn cưỡng lấy lại được vài phần tỉnh táo.
...Công chính rõ ràng là người mới.
Động tác của cậu ta tuy thô bạo, nhưng lại có chút non nớt, khi liếm hôn môi y một cách vô quy tắc, giống như một con thú hoang lần đầu đi kiếm ăn.
Và một người khác thực ra cũng hơi giống.
Nhiễm Mộ Thu trong đời này chỉ bị hai người này hôn, cách hôn của hai người hình như cũng tương tự, tập trung và cố chấp, nhắm vào một chỗ, như muốn nuốt trọn miếng thịt mềm mại đó vào bụng.
Dù đã có vài lần trải nghiệm tương tự, Nhiễm Mộ Thu vẫn không chịu nổi kiểu hôn này, đầu óc vì thiếu oxy mà trở nên mơ hồ, động tác chống cự cũng bắt đầu mềm nhũn, một tay mềm mại đặt lên ngực đối phương.
Nói là đẩy ra, không bằng nói là làm nũng hơn.
Động tác có vẻ thuận theo này rõ ràng khiến Phùng Khâm tâm trạng tốt hơn rất nhiều, nụ hôn nhanh chóng trở nên dịu dàng, cậu ta ôm eo Nhiễm Mộ Thu nhấc lên, nhưng không hề rời khỏi môi lưỡi y một chút nào, vừa định ôm Nhiễm Mộ Thu đến ghế sofa với tư thế này——
Đúng lúc này, bên ngoài cửa vang lên tiếng bước chân từ xa đến gần.
Tiếng bước chân càng lúc càng gần, cuối cùng dừng lại trước cửa phòng.
Khoảnh khắc tiếp theo, cửa phòng bị gõ, "Tiểu Thu?"
Giọng nam sinh rất quen thuộc, nhưng hơi trầm hơn bình thường, vì hành lang trống trải mà mang theo một chút tiếng vọng trầm đục.
Nhiễm Mộ Thu ngây người.
Người đang làm loạn trên môi y cũng dừng động tác theo.
Trong phòng và ngoài phòng cùng im lặng một lúc lâu, như đang giằng co đối đầu.
Cuối cùng, Phùng Khâm là người phản ứng trước. Cậu ta cười một tiếng, ghé sát tai Nhiễm Mộ Thu, nói: "...Tiểu Thu?"
Cậu ta đang lặp lại lời người bên ngoài vừa nói. Hơi thở rõ ràng là ấm áp, nhưng giọng điệu lại lạnh lẽo khiến Nhiễm Mộ Thu nổi hết da gà.
"Cậu ta đang gọi ai?" Cánh tay vòng quanh eo thiếu niên chậm rãi siết chặt, Phùng Khâm cúi đầu, nhìn đỉnh đầu tóc mềm mại của người trong lòng: "Cậu?"
Não Nhiễm Mộ Thu ngừng hoạt động, nhất thời khó có thể dùng lý trí để phân tích tình huống trước mắt, bản năng lập tức chiếm ưu thế. Y chỉ biết, lúc này, dù thế nào đi nữa, tuyệt đối không thể để Lý Trác phát hiện y ở bên trong!
"Không phải tôi!" Y vội vàng đưa tay bịt miệng nam sinh, lo lắng dùng giọng thì thầm: "Cậu, cậu đừng lên tiếng..."
Xung quanh tối đen như mực, Nhiễm Mộ Thu không nhìn rõ biểu cảm của Phùng Khâm, nhưng y có thể cảm nhận được ngay khi lời này thốt ra, sắc mặt đối phương lập tức trầm xuống.
Phùng Khâm im lặng một lúc, gạt tay y đang bịt miệng mình ra: "Sao, cậu sợ bị cậu ta phát hiện?"
Hoàn toàn không có ý định hạ giọng. Nhiễm Mộ Thu sốt ruột vô cùng, vừa đưa tay bịt miệng cậu ta lại, vừa lắp bắp hỏi ngược lại: "...Chẳng lẽ cậu không sợ?"
Nhân vật chính công lẽ ra phải sợ hơn mình mới đúng chứ?
Quán bar này không phải là nơi tốt đẹp gì, Nhiễm Mộ Thu mơ hồ nhớ trong kịch bản gốc, nhân vật chính công và thụ đã cãi nhau vì chuyện nhân vật chính công tụ tập bạn bè ở đây.
Vì nhìn không rõ, tay y mò mẫm lung tung mấy cái ở cổ Phùng Khâm, hình như chạm phải cái gì đó, liền bị nắm chặt. Phùng Khâm giữ nguyên tư thế nắm cổ tay y, kéo người về phía mình.
"...Tôi sợ cái gì?" Phùng Khâm cúi người, lại dùng tư thế ban nãy ép người vào tường, một chân duỗi ra, đẩy hai chân nhỏ nhắn của đối phương ra, khiến người ta không thể động đậy nữa. Cậu ta cười khẩy một tiếng, "Ai làm chuyện xấu thì người đó sợ."
Phùng Khâm cao lớn chân dài, toàn bộ trọng lượng cơ thể đè lên người nặng kinh khủng, hơn nữa không chỉ đè lên y, mà còn có vẻ muốn tiếp tục chuyện chưa làm xong ban nãy.
Nhiễm Mộ Thu sợ hãi, lập tức không còn bận tâm phản bác mình không làm chuyện xấu, vừa cố gắng đẩy Phùng Khâm ra, vừa chia một nửa sức lực để chú ý động tĩnh bên ngoài cửa.
Thần kinh căng thẳng đến cực điểm.
Lý Trác bên ngoài cửa chỉ gõ hai ba cái.
Thấy không ai mở cửa, cậu liền dừng động tác.
Nhưng cũng không đi, chỉ im lặng đứng đó, yên tĩnh đến mức gần như khiến người ta tưởng cậu đã lặng lẽ rời đi từ lâu.
Khi Phùng Khâm lại hôn mạnh lên môi y, Nhiễm Mộ Thu lại nghe thấy một tiếng động.
——Tiếng tút tút trước khi đối phương nhấc máy sau khi gọi điện.
Là Lý Trác đứng ngoài cửa, đang gọi điện cho ai đó.
Cũng không biết là gọi cho ai, chỉ biết đối phương không nghe máy, thế là cậu liên tục gọi nhiều lần, như đang so kè với ai đó.
Bốn phía tĩnh lặng, ngoài tiếng nước mập mờ nhỏ xíu, Nhiễm Mộ Thu chỉ có thể nghe thấy tiếng bận không ai nghe máy truyền vào qua một cánh cửa, vô cùng rõ ràng, như gõ vào màng nhĩ y.
"Cậu ta gọi cho ai?" Phùng Khâm rõ ràng cũng nghe thấy, động tác cắn và nghiền môi Nhiễm Mộ Thu dừng lại một chút, hơi nhổm người dậy, cố ý hỏi, "Cho cậu?"
Nhiễm Mộ Thu nhân cơ hội quay mặt đi, không cho cậu ta hôn nữa, đầu óc hỗn loạn cứng miệng, "...Không phải."
Trong lòng lại nghĩ, sẽ không thật sự là mình chứ?
Nếu không cậu ta cũng không hiểu Lý Trác đang làm gì.
Không biết tại sao, nghĩ đến Lý Trác đang ở ngoài cửa lúc này, Nhiễm Mộ Thu đột nhiên có một cảm giác chột dạ không rõ nguyên nhân.
Cảm giác chột dạ này dường như không liên quan đến nhiệm vụ, có ngược tâm hay không, hình như chỉ xuất hiện vì Lý Trác. Nhưng Nhiễm Mộ Thu vốn chậm chạp, không phân biệt được rõ ràng.
Không hôn được môi, Phùng Khâm cúi đầu, thuận thế cắn dái tai mềm như bánh nếp của y, cười khẩy một tiếng, "Khá thông minh."
Nói rồi, như nhớ ra điều gì, lại đưa tay mò mẫm lung tung ở eo thiếu niên, vừa mò vừa hỏi, "Vậy sao điện thoại của cậu không reo? Chỉnh chế độ im lặng à?"
Nhiễm Mộ Thu bị cậu ta sờ có chút ngứa, vừa xấu hổ vừa tức giận, càng sợ động tĩnh bị người bên ngoài nghe thấy, đánh tay cậu ta ra, hậm hực nói, "Không mang điện thoại!"
Điện thoại của y đã bị Lục Mân thu đi từ ban ngày, lúc này, chắc hẳn vẫn còn trong ngăn kéo ở văn phòng trường. Lý Trác có gọi điện bên ngoài cửa bao lâu đi nữa, bên trong cửa cũng sẽ không có bất kỳ tiếng động nào.
Đương nhiên cũng sẽ không có ai nghe máy.
"Ồ? Cậu biết trước cậu ta sẽ kiểm tra à?" Phùng Khâm nhướng mày, "Cậu chuẩn bị khá kỹ đấy."
"..."
Nhiễm Mộ Thu tức đến không nói nên lời, hận không thể cắn cậu ta năm miếng.
Ai ngoại tình chứ?
Chân mình rõ ràng đang để yên, là cậu ta cố tình duỗi ra!
Gọi điện không có kết quả, Lý Trác dừng lại một lát, cuối cùng cũng rời đi.
Nghe thấy tiếng bước chân xa dần, Nhiễm Mộ Thu cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm như kiệt sức, mềm nhũn dựa vào tường. Ngay sau đó, một cảm giác tủi thân không rõ nguyên nhân dâng lên trong lòng.
"Cậu có bệnh à." Y dụi mắt, giọng nói pha chút nghẹn ngào, trách móc Phùng Khâm, "Nếu thật sự bị phát hiện thì sao?"
Sau khi bị phát hiện, tiến độ nhiệm vụ sẽ thế nào tạm thời không nói, nhưng Nhiễm Mộ Thu thật sự sẽ cảm thấy mất mặt——
Và nhân vật chính thụ như vậy như vậy bị nhân vật chính công phát hiện.
Bây giờ lại đối mặt với việc và nhân vật chính công như vậy như vậy suýt bị nhân vật chính thụ bắt gặp.
...Đây là chuyện gì vậy.
Giọng thiếu niên vừa hoảng sợ vừa tủi thân, trông có vẻ rất quan tâm đến người vừa rời đi, Phùng Khâm im lặng nhìn y một lúc, khẽ nói: "Phát hiện thì phát hiện đi, tôi không quan tâm——"
Dừng lại một chút, đột nhiên cười khẩy một tiếng đầy châm biếm, "lão tử đã làm kẻ thứ ba rồi, còn quan tâm cái này sao?"
Động tác dụi mắt của Nhiễm Mộ Thu dừng lại, ngây người một lúc lâu, nghi ngờ tai mình có vấn đề.
"Cậu làm... cái gì?"
Có phải là từ mà y nghĩ không?
Phùng Khâm lười nói lại.
"Chính cung đi rồi." Cậu ta véo cằm thiếu niên, buộc đối phương nhìn mình, vẻ mặt u ám không rõ, "Không thể không nghĩ đến cậu ta sao?"
Giọng nói mang theo chút cười, là giọng điệu trêu chọc quen thuộc của cậu ta, nghe có vẻ còn thoải mái hơn lúc đầu.
Nhưng Nhiễm Mộ Thu rõ ràng nghe thấy hệ thống, vốn im lặng từ khi y được đưa vào phòng riêng, phát ra tiếng nhắc nhở quen thuộc trong đầu y——
[Đối tượng công lược [Phùng Khâm] giá trị ngược tâm +3! Chủ ký sinh hãy tiếp tục cố gắng!]
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận