Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Không Nổi Nữa Làm Sao Đây! [Xuyên Nhanh]

Chương 11

Ngày cập nhật : 2025-12-30 13:53:09
Lý Trác lấy nước về, từ xa đã nhìn thấy sự thay đổi ở hàng cuối cùng.

Và hai người gây ra sự thay đổi này, đang căng thẳng như hai con gà chọi—

Nói chính xác hơn, chỉ có một mình Nhiễm Mộ Thu tức đến đỏ bừng mặt,Nếu không phải Tần Uy và Hầu Gầy ở bên cạnh an ủi, Nhiễm Mộ Thu trông như thể muốn lao tới cắn Phùng Khâm một miếng.

Giống như một con mèo xù lông.

Phùng Khâm vẫn giữ vẻ mặt đáng ghét đó, khóe môi nở nụ cười lười biếng, lông mày nhướng lên, cả người trông rất sống động, nhưng lại dễ khiến người ta liên tưởng đến những học sinh tiểu học hư hỏng hay giật tóc con gái khiến họ khóc.

Vui vẻ nhưng lại có chút đắc ý đến mức đáng ghét.

Lý Trác dừng bước, bưng cốc nước đi tới, đứng giữa hai người, vừa vặn che khuất tầm nhìn của Phùng Khâm.

Phùng Khâm khẽ nhíu mày, ngẩng mắt nhìn người tới, nụ cười nhạt dần.

Lý Trác cũng giả vờ như vô tình liếc nhìn Phùng Khâm, đặt cốc nước đầy lên góc trái bàn học, rồi định ngồi xuống chiếc ghế bên trái Nhiễm Mộ Thu.

Chưa kịp ngồi xuống, đã bị một bàn tay mềm mại kéo lấy cánh tay.

Nhiễm Mộ Thu thở hổn hển, "Không cho phép cậu ta ngồi cạnh cậu!"

Lý Trác: "?"

Sau đó, cậu bị Nhiễm Mộ Thu mạnh mẽ đẩy vào ngồi bên trong.

Nhiễm Mộ Thu không có nhiều sức, bàn tay đặt trên lưng cậu thậm chí còn hơi mềm. Lý Trác lùi lại vài bước, không phản kháng nhiều, để y đẩy mình ngồi xuống, rồi mới khẽ hỏi: "Sao vậy?"

Nhiễm Mộ Thu lườm cậu một cái, không trả lời, chỉ là vẫn còn hơi tức giận.

Còn dám hỏi y!

Hai người này coi như mình không có mắt sao?

Vừa nãy còn trước mặt mình mà dám lén lút trao đổi ánh mắt, nếu để họ ngồi cạnh nhau, chẳng phải ngày nào cũng sẽ liếc mắt đưa tình sao?

Phùng Khâm là kẻ không biết xấu hổ, cứ muốn lại gần, mình cũng không có cách nào với cậu ta; nhưng Lý Trác rõ ràng vẫn đang cầm tiền bao nuôi của mình, mình còn chưa lên tiếng, y không cho phép Lý Trác nhanh như vậy đã bắt đầu yêu đương với công chính.

Nếu để công chính và thụ chính giống như trong kịch bản gốc, vừa gặp đã yêu, hai lần gặp đã say đắm, vậy thì mình thật sự không còn chút đất diễn nào, có lẽ ngày mai sẽ phải thu dọn hành lý, lủi thủi quay về thế giới lớn rồi!

Điều đó thật sự sẽ khiến y cảm thấy nhiệm vụ của mình đặc biệt thất bại, đặc biệt vô dụng!

Lý Trác không đợi được Nhiễm Mộ Thu trả lời, nhưng cũng không quay đầu đi, vẫn hơi nghiêng đầu, kiên nhẫn nhìn y, trong đôi mắt màu hổ phách lộ ra vài phần dịu dàng tĩnh lặng.

Nhiễm Mộ Thu vốn còn hơi tức giận, nhưng bị ánh mắt như vậy nhìn, không khỏi ngẩn ra, giọng điệu cũng mềm mại hơn.

Nhiễm Mộ Thu cân nhắc lời lẽ, khẽ nói: "Khi tôi không có ở đây, cậu không được nói chuyện với Phùng Khâm."

"Ừm?" Lý Trác ngẩn ra, như không hiểu, "Tại sao?"

Nhiễm Mộ Thu không thể nói đó là chồng tương lai của cậu, tôi sợ cậu nhìn câuh ta thêm một cái sẽ bị quyến rũ đi mất chứ?

Nhưng nhất thời lại không tìm ra lý do thích hợp nào, đành cố tình ngang ngược nói: "Chính là không được."

Lý Trác dừng lại, không nói gì, Nhiễm Mộ Thu đang có chút chột dạ, vừa định tìm cách bù đắp, thì thấy Lý Trác gật đầu, nói: "Biết rồi."

Nhiễm Mộ Thu trong lòng vui mừng, nhưng chưa kịp mở miệng, đã nghe Lý Trác lại nói: "Còn cậu thì sao?"

"...À?"

"Tôi và bạn học mới không quen, không cần thiết phải nói chuyện." Giọng Lý Trác rất thấp, chậm rãi, không hiểu sao lại giống như một lời dỗ dành, "Vậy còn cậu thì sao?"

Nhiễm Mộ Thu đầu óc hơi choáng váng, không hiểu lắm sao chủ đề lại chuyển sang mình.

Nhưng Lý Trác lại tỏ vẻ nghiêm túc, như thể rất quan tâm đến câu trả lời. Nhiễm Mộ Thu im lặng một lúc lâu, không biết trả lời thế nào, đành cầu cứu hệ thống: [233, thụ chính có ý gì vậy?]

233 phân tích: [Có lẽ là lo lắng ngài sẽ trở thành tình địch của cậu ấy.]

[Vậy sao?] Nhiễm Mộ Thu hơi nghi ngờ: [Nhưng cậu ấy lo lắng ngược rồi, tôi là pháo hôi công mà?]

233 đề nghị: [Có thể thử tăng điểm ngược tâm không?]

[Ồ ồ.]

Nhiễm Mộ Thu nhanh chóng nhập vai, liếc nhìn cậu, nói: "Chuyện của tôi khi nào đến lượt cậu quản rồi?"

Lý Trác dường như không ngờ y sẽ trả lời như vậy, lông mi khẽ run, nhìn y thật sâu một cái, không nói gì nữa, quay đầu đi, đôi môi mím chặt.

Nhiễm Mộ Thu lập tức phấn chấn.

Vẻ mặt này của Lý Trác thật hiếm thấy!

Xem ra công chính đối với cậu quả nhiên là một sự tồn tại không tầm thường. Có hy vọng!

Nhiễm Mộ Thu mắt sáng rực nhìn chằm chằm Lý Trác, chạm vào cánh tay cậu.

Lý Trác không để ý đến y, Nhiễm Mộ Thu lại gãi cậu mấy cái.

Dường như thật sự bị làm cho hơi ngứa, không thể ghi chép tử tế được, Lý Trác cuối cùng mới bất đắc dĩ quay đầu lại, "Sao vậy?"

Nhiễm Mộ Thu đầy mong đợi nhìn cậu: "Cậu có giận không?"

Đầu bút của Lý Trác dừng lại, "Cậu có quan tâm tôi có giận hay không?"

Nhiễm Mộ Thu: "Ừm..."

Không chỉ là giận. Còn có đau lòng, buồn bã, tuyệt vọng... Tóm lại, tất cả những cảm xúc đau khổ, Nhiễm Mộ Thu đều vô cùng quan tâm.

Lý Trác lặng lẽ nhìn y, không bỏ sót bất kỳ biểu cảm nhỏ nào trên khuôn mặt Nhiễm Mộ Thu.

Và Nhiễm Mộ Thu lại đang cười.

Lông mi y cong vút, khóe môi cũng vô tư nhếch lên, đôi môi đầy đặn, cười rất đẹp.

Y luôn như vậy, mỗi câu nói đều như tùy hứng, như cố ý, lại như vô tình, hoàn toàn không quan tâm câu nói đó có thể gây ra sóng gió gì trong lòng người khác.

Lý Trác nhìn y một lúc, bàn tay cầm bút khẽ dùng sức, rồi lại thả lỏng, từ từ nói, "Bây giờ tôi không giận."

Sau này, thì không biết.

Nói xong, liền quay đầu đi, thật sự không để ý đến y nữa.

Nhiễm Mộ Thu chớp chớp mắt.

À?

Sao lại không giống như tưởng tượng.

Y ngẩn người đợi một lúc, cũng không đợi được tiếng nhắc nhở của hệ thống.

Lý Trác cũng thật sự không nhìn y thêm một cái nào nữa, ghi chép thì ghi rất nhanh, chữ viết gọn gàng và đẹp.

...Không phải, khả năng kiểm soát cảm xúc của thụ chính này cũng quá mạnh rồi sao?

Nhiễm Mộ Thu bị đả kích không nhẹ, bĩu môi, thất vọng nằm xuống, vẫn còn chưa cam tâm nhìn chằm chằm vào khuôn mặt nghiêng của Lý Trác, ước gì có thể nhìn ra một chút dấu hiệu bị ngược đãi từ biểu cảm của cậu.

Phía bên kia.

Từ góc độ của Phùng Khâm, hoàn toàn không nghe thấy hai người đang nói gì.

Cậu ta chỉ có thể nhìn thấy hai người đó đầu kề đầu, tư thế vô cùng thân mật, cuối cùng không biết nói gì, người họ Lý kia còn quay đầu đi không nói nữa, rõ ràng là đang lạnh nhạt với y, Nhiễm Mộ Thu vẫn cứ nhìn chằm chằm vào người ta.

Rốt cuộc có gì đẹp mà nhìn?

Phùng Khâm mặt đen sì, suýt chút nữa bẻ gãy cây bút chì trong tay.

-

Chuông tan học reo, chỉ vài phút sau, cả lớp đã trống không.

Phùng Khâm là người cuối cùng rời đi, tay xách một chùm chìa khóa, đến nhà xe lấy chiếc xe vừa thay lốp xong, rồi đạp xe ra khỏi trường.

Trời lạnh rồi, trời cũng tối sớm, con đường phía trước hơi mờ ảo, nhìn không rõ lắm. Nhưng Phùng Khâm mắt tốt, vẫn nhìn thấy hai bóng người dưới hàng cây ở cổng trường từ xa.

Rất quen thuộc.

Hai người đó đều đang đạp xe đạp chia sẻ, như thể định đi, nhưng người thấp hơn đột nhiên vươn tay, kéo vạt áo của người phía trước, bảo cậu dừng lại.

Người cao hơn vậy mà cũng thật sự đồng ý, phanh xe dừng lại đột ngột, nghiêng người quay đầu, sau khi nghe xong lời đối phương, cậu liền bước chân dài xuống xe, vươn tay điều chỉnh yên xe đạp thấp xuống một chút.

Người thấp hơn cuối cùng mới có vẻ hài lòng hơn một chút.

Phùng Khâm: "..."

Hai người đạp xe song song về phía bên phải.

Phùng Khâm nhìn chằm chằm vào bóng lưng của họ một lúc, nghiến răng, rồi như bị ma xui quỷ khiến mà đi theo.

Con đường này đi về phía bên phải là một khu dân cư kiểu cũ, mùi thức ăn từ các quán ăn vỉa hè hai bên rất nồng.

Nơi này, Phùng Khâm không xa lạ gì.

Trước khi chuyển trường đến trường Nam Thành Nhất Trung, cậu ta và vài người bạn hẹn chơi bóng, vài sân bóng thường đến đều đã đầy, các sân bóng khác thì hoặc quá xa hoặc quá tồi tàn, tìm đi tìm lại, cuối cùng tìm thấy khu Nam Thành.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/khong-noi-nua-lam-sao-ay-xuyen-nhanh&chuong=11]

Buổi tối sau khi kết thúc, mọi người đã ăn một bữa đồ nướng ở đây.

Cũng chính ở đây, câuu ta lần đầu tiên nhìn thấy Nhiễm Mộ Thu.

Nhiễm Mộ Thu có một vẻ đẹp không có tính công kích, nhưng rất thu hút.

Bất cứ ai nhìn thấy y trong đám đông lần đầu tiên, ánh mắt đều không kìm được mà dừng lại trên người y vài giây.

Nhưng bản thân y dường như không biết điều đó.

Ánh đèn ngày hôm đó cũng mờ ảo như hôm nay, xung quanh thoang thoảng mùi khói và một số mùi hương liệu kém chất lượng, Phùng Khâm quay đầu nhìn thấy y, ánh mắt liền ngưng lại.

Cậu ta cũng biết vẻ mặt ngẩn ngơ của mình chắc chắn rất ngốc. Nhưng thiếu niên đó nhìn hắn chằm chằm, đôi mắt đen láy như mực, đôi môi lại rất đỏ, một khuôn mặt thanh thuần, dưới làn khói lượn lờ lại toát lên một vẻ đẹp đặc biệt, khác hẳn với những người nam nữ cậu ta từng gặp.

Phùng Khâm không kìm được mà quay đầu đi.

Cậu ta không đếm mình đã nhìn chằm chằm người ta bao nhiêu giây như một thằng ngốc, chỉ biết tàn thuốc rơi xuống quần đã làm cháy một lỗ, đó là quần bóng rổ, rất mỏng, tàn thuốc cháy vào da thịt bên trong, hơi đau.

Một người bạn vẫn còn ồn ào bên tai cậu ta, liên tục hỏi "có đẹp không", "có trắng không", "so với cái lần trước xem thì thế nào".

Đối phương đã say, chủ đề bắt đầu không đứng đắn, Phùng Khâm không hiểu sao lại có chút bồn chồn, không nhìn người đó nữa, rút điếu thuốc, cười mắng một câu bâng quơ.

Khi cậu ta cúi đầu rồi ngẩng đầu lên, người đó đã đi rồi.

Phùng Khâm nhét nửa điếu thuốc lá vào miệng, nhìn chằm chằm vào cái lỗ trên quần mình vài giây, rồi lại nhìn chằm chằm vào lối vào con hẻm tối đen, nheo mắt lại, đột nhiên bật cười thành tiếng.

Hai chiếc xe phía trước đã biến mất.

Phùng Khâm nhìn chằm chằm vào ngã ba phía trước do dự hai giây, chọn bên phải. Chưa đạp được mấy bước, đã đâm vào một người ở góc cua.

Đó là một nam sinh cao lớn, tóc hơi rối, mặt đỏ bừng, toàn thân nồng nặc mùi rượu, ánh mắt nhìn đã không còn rõ ràng.

Phùng Khâm phanh xe dừng lại, một chân dài chống đất, lông mày khẽ nhướng lên, nhận ra người này.

Tần Uy say khướt, nhìn Phùng Khâm từ trên xuống dưới một lượt, ánh mắt dừng lại trên đôi giày bóng rổ phiên bản giới hạn của cậu ta một lúc, rồi cũng nhận ra: "Ôi, hotboy trường?"

Tần Uy không hổ là tay sai số một của Nhiễm Mộ Thu, đầu óc đã say mèm, vẫn không quên châm chọc Phùng Khâm.

Cái danh "hotboy trường" này là do các nữ sinh trong trường bình chọn sau một tuần Phùng Khâm chuyển đến.

Nhưng Tần Uy cảm thấy họ bị mù rồi – cái tên họ Phùng này vừa giả tạo vừa đáng ghét, đẹp trai cũng không bằng một phần vạn của anh Thu nhà họ, sao lại mẹ nó là hotboy trường được?

Hắn còn chạy đi hỏi một nữ sinh lớp văn rằng ai đã bình chọn cái này, tại sao hotboy trường không phải là anh Thu.

Cô gái kia trả lời một câu "đường đua khác nhau", hỏi lại thì không giải thích chi tiết, khiến Tần Uy tức chết đi sống lại, nhìn Phùng Khâm càng thêm khó chịu.

Phùng Khâm mí mắt cụp xuống, không thèm nhìn hắn thêm một cái, "Tránh ra."

"Làm gì mà vội thế?" Tần Uy vươn tay kéo yên sau xe đạp của cậu ta, không cho cậu ta đi, "Nói, nói chuyện chút đi..."

Phùng Khâm lười nói nhảm với hắn, chân dài đạp mạnh xuống đất, định đạp xe đi thẳng.

"Hotboy trường." Tần Uy dứt khoát ngồi phịch xuống yên sau xe của cậu ta, trọng lượng hơn trăm cân đè nặng khiến Phùng Khâm không đạp nổi, hắn ợ một tiếng rượu, cười hì hì hỏi, "Tôi đã muốn hỏi từ lâu rồi... Cậu làm gì, ợ, cứ, cứ không hợp với anh Thu nhà chúng tôi vậy?"

Tần Uy đã quan sát mấy ngày rồi.

Mặc dù anh Thu là đại ca trường, nhưng tính tình nói tệ cũng không tệ, không chủ động gây sự thì sẽ không có chuyện gì.

Nhưng cái tên mới đến Đông Cao này, ba ngày hai bữa lại chọc ghẹo người ta, hơn nữa toàn là những chiêu trò mà học sinh tiểu học nam sinh hay bắt nạt nữ sinh.

Tần Uy còn không biết làm thế nào để giúp Nhiễm Mộ Thu đáp trả.

Phùng Khâm không ngờ hắn hỏi như vậy, hơi sững sờ, biểu cảm có một thoáng không tự nhiên.

Tần Uy nhìn chằm chằm biểu cảm của cậu ta một cách kỳ lạ, đột nhiên vỗ mấy cái vào lưng cậu ta, vỗ kêu pạch pạch, lè lưỡi nói: "Hot boy, tôi nói cậu... sẽ không phải cũng thích anh Thu của tôi chứ?"

Phùng Khâm khựng lại.

Tần Uy nghiêng đầu, nhìn chằm chằm bóng lưng cứng đờ của Phùng Khâm một lúc lâu, đột nhiên ngẩng đầu, lớn tiếng "chửi" một câu lên trời, sụp đổ nói: "Tôi vừa nhìn cái dáng vẻ khốn nạn của cậu là biết ngay! Mới chuyển đến mấy ngày? Mắt đã dính chặt vào người ta không rời rồi!!!"

Một lúc lâu sau, Phùng Khâm mới quay đầu lại, mặt không biểu cảm nhìn hắn.

Tần Uy thực sự đã uống quá nhiều, mặt đỏ bừng, vừa đá tường vừa chửi bới trời đất, những lời khó nghe đều tuôn ra, trông điên hơn bình thường không chỉ một độ.

Một lúc sau, hắn có vẻ như đã chửi mệt, liền ngồi xuống gốc tường, đầu nghiêng sang một bên, như thể chuẩn bị ngủ ngay tại đó.

Phùng Khâm: "..."

Cậu ta dừng xe, ngồi xổm xuống bên cạnh Tần Uy, vỗ vỗ mặt hắn, "Này."

Tần Uy nhấc mí mắt lên, khó chịu đuổi, "Làm gì?"

"Hỏi cậu một chuyện." Phùng Khâm hơi nghiêng đầu, giả vờ hỏi một cách vô tình, "Cậu vừa nói... 'đều'? Còn ai nữa?"

Tần Uy mơ màng nhìn chằm chằm khuôn mặt tuấn tú của chàng trai một lúc, cười khẩy một tiếng: "Tôi biết ngay cậu không nhịn được mà."

Phùng Khâm không thừa nhận cũng không phủ nhận, không trả lời mà hỏi ngược lại, "Bao gồm cả cậu?"

"..." Tần Uy há miệng, sững sờ một lúc, như thể không ngờ bị phản đòn. Hắn phản ứng một lúc lâu, mới chậm rãi nở một nụ cười ngốc nghếch, nói: "Nói cái quái gì vậy? Tôi là trai thẳng, trai thẳng... trai, thẳng, hiểu không?"

"Trai thẳng không thể thích đàn ông..."

Phùng Khâm: "..."

Thôi vậy. Không nên mong đợi một kẻ say có thể nói ra điều gì.

Thấy Tần Uy sốt ruột đến mức muốn dùng cành cây vẽ xuống đất, dạy hắn viết hai chữ "trai thẳng" như thế nào, Phùng Khâm cuối cùng không thể chịu đựng được nữa, đứng dậy chuẩn bị đi.

Lại bị kéo lại.

"Nhưng tôi nói cho cậu biết, cậu, các cậu, đều không thể so với thằng chó Lý, Lý Trác đó," Tần Uy nói lắp bắp, "Thằng chó đó... suốt ngày giả vờ đáng thương, mẹ kiếp, chỉ có anh Thu của tôi, mềm lòng... dễ lừa... mẹ kiếp..."

"Tôi còn nói cho cậu một bí mật." Tần Uy cười hì hì, kéo ống quần Phùng Khâm, cố gắng ghé sát vào, "Anh Thu của tôi, sớm, sớm đã cùng thằng chó Lý Trác đó ở cùng nhau rồi, ở, ở tòa nhà phía sau nhà tôi, sống, sống chung."

"Muốn biết tòa nhà nhà tôi ở đâu không?"

Sắc mặt Phùng Khâm từ từ nhạt đi, quay đầu nhìn hắn.

Tần Uy nhìn sắc mặt Phùng Khâm, đột nhiên cười ha hả, vừa cười vừa đấm tường, "Xem, sốt ruột rồi chứ! Tôi sẽ không nói cho câuh biết! Cậu cứ chết tâm đi thằng cháu!"

Phùng Khâm liếm răng hàm, hít thở sâu mấy hơi, dứt khoát đá hắn một cái.

Tần Uy, một học sinh thể thao nặng 150 cân(75kg), bị đá một cú như vậy, không rên một tiếng, thân thể mềm nhũn ngã ra phía sau, cuối cùng không còn lải nhải nữa.

Thế giới cuối cùng cũng yên tĩnh.

Nhưng trong đầu Phùng Khâm không thể yên tĩnh.

Mười tám năm trước, Phùng Khâm chưa bao giờ nghĩ mình sẽ có bất kỳ mối liên hệ nào với từ "yêu thầm" hay "yêu từ cái nhìn đầu tiên".

Đối với một người nào đó, nảy sinh ý đồ vì sắc đẹp, như một con vật trong mùa giao phối quấn quýt xung quanh hắn, rồi vì một chút phản ứng hay hoàn toàn không phản ứng của đối phương mà vui mừng, chua xót.

...Ngu ngốc chết tiệt.

Cậu ta lại lên xe, buộc mình không nghĩ đến Nhiễm Mộ Thu nữa, nhưng chưa kịp đuổi người đó ra khỏi đầu, cậu t đã thấy người đó ở ngã tư tiếp theo.

Gần như ngay lập tức, máu trong người Phùng Khâm lại nóng lên, theo bản năng muốn nở một nụ cười.

Nhưng khi nhìn rõ cảnh tượng trong hẻm, vẻ mặt cậu ta cứng đờ, cả người như rơi vào hầm băng.

Đèn đường mờ ảo, trên bầu trời chỉ còn lại một vầng trăng sáng vằng vặc, chiếu xuống hai người ở góc hẻm.

Thiếu niên cao ráo quỳ nửa người, một tay ôm eo đối phương, tay kia nắm lấy ngón tay đối phương, hôn từng chút một lên mu bàn tay và kẽ ngón tay, động tác gần như thành kính.

Người bị ôm eo có thân hình mảnh mai, vòng eo có lẽ chỉ cần hai tay là có thể ôm trọn, Phùng Khâm đã sớm biết điều đó.

Buổi chiều, cậu ta đã đứng sau tấm rèm cửa phòng y tế, nhìn chằm chằm người đó một lúc lâu. Lý Trác thay thuốc cho y, bản thân cậu ta như một kẻ thần kinh, từ khe hở đó, dùng mắt đo đạc đường cong vòng eo của đối phương.

Mấy ngón tay cũng hồng hào, trông còn trắng hơn cả ánh trăng.

Nhưng rõ ràng là một màu sắc trong trẻo như vậy, khi được ngậm trong môi răng của thiếu niên, mang theo chút ẩm ướt, nhìn lâu, khiến lòng và dạ dày đều dâng lên sự ấm áp.

Phùng Khâm sững sờ nhìn một lúc, quay đầu xe, gần như bỏ chạy.

Cậu ta phóng rất nhanh, mười lăm phút sau, đã trở lại khu vực thành phố.

Đúng lúc đèn đỏ, Phùng Khâm phanh lại, từ từ vùi mặt vào khuỷu tay đặt trên tay lái.

"Mẹ kiếp."

Cậu ta khẽ chửi một tiếng.

Đến lượt mình, không chỉ ngu ngốc, mà còn hèn nhát chết tiệt.

Bình Luận

0 Thảo luận