Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Không Nổi Nữa Làm Sao Đây! [Xuyên Nhanh]

Chương 19

Ngày cập nhật : 2026-02-20 16:58:12


Nhiễm Mộ Thu còn chưa kịp kinh ngạc bao lâu trước những lời nói điên rồ đột ngột của Phùng Khâm, thì lại bị tiếng nhắc nhở của hệ thống giữ chân tại chỗ. Y có chút khó hiểu——

Theo lý thuyết, nhân vật chính công bắt nạt mình trước mặt nhân vật chính thụ, lẽ ra phải cảm thấy hả hê mới đúng, sao giá trị ngược tâm lại tăng.

Tuy nhiên, y nhanh chóng không còn thời gian để suy nghĩ vấn đề này nữa.

"Cậu và Lý Trác thường chơi thế nào?" Phùng Khâm nghiêng đầu, nói: "Tôi học hỏi được không?"

Tiếng cười trong giọng nói của cậu ta vẫn rất rõ ràng, nhưng Nhiễm Mộ Thu biết, lúc này trong lòng cậu ta chắc hẳn đang rỉ máu.

Bởi vì hệ thống vẫn liên tục nhắc nhở giá trị ngược tâm của Phùng Khâm tăng lên, mãi đến khi đạt sáu mươi mới dừng lại.

Và hiệu quả tăng lên cũng rất rõ rệt, động tác hôn của Phùng Khâm rõ ràng gấp gáp hơn ban nãy, giống như một sự trút giận đơn phương, như một con thú đánh dấu lãnh thổ, cũng không chỉ giới hạn ở môi.

Cằm, chóp mũi, thậm chí cả má đầy đặn cũng không bị bỏ qua, là cắn rất mạnh.

"...Ưm!"

Nếu nói ban nãy còn có chút dễ chịu, thì bây giờ thật sự rất khó chịu, nước mắt Nhiễm Mộ Thu chảy ròng ròng, nhưng lại không thể thoát ra dưới sự kiềm chế của đối phương, mấy lần thử không thành công, đành phải dẫm mạnh vào chân Phùng Khâm một cái.

Phùng Khâm rên lên một tiếng, nhưng lại không lùi lại chút nào, chỉ động tác hơi chậm lại. Thế là Nhiễm Mộ Thu nắm lấy cơ hội, lại cắn mạnh vào lưỡi đối phương đang thò vào.

"..."

Phùng Khâm ôm miệng cứng đờ một lúc lâu, cuối cùng cũng từ từ đứng dậy khỏi người y.

Sau đó, cậu ta đưa tay ra phía sau, "Tách" một tiếng, một chiếc đèn tường nhỏ được bật sáng.

Ánh sáng vàng ấm áp chiếu lên hai người, cuối cùng cũng có thể nhìn rõ mặt nhau.

Nhiễm Mộ Thu nhắm mắt lại.

Mắt y đã quen với bóng tối quá lâu, lúc này đột nhiên bị kích thích, khi mở mắt ra, một giọt nước mắt sinh lý lớn lăn xuống.

Mấy chỗ bị va vào tay vịn ghế sofa vẫn còn đau nhức, vết răng trên má cũng đau, Nhiễm Mộ Thu lại nhớ đến việc cậu ta cố tình không dừng lại khi Lý Trác vẫn còn ở bên ngoài, nước mắt sinh lý nhanh chóng biến chất.

Vừa xấu hổ vừa tủi thân, nước mắt không ngừng chảy. Nhiễm Mộ Thu dùng mu bàn tay lau lung tung, cũng không lau sạch.

Phùng Khâm nhìn y một lúc, muốn đưa tay giúp, nhưng chưa chạm vào người đã bị đánh mạnh một cái.

Chắc là tức điên rồi, cú đánh này lực không hề nhỏ.

Phùng Khâm cười một tiếng, liếm môi, hạ tay xuống, "Lý Trác có thể chạm, tôi thì không?"

"..." Nhiễm Mộ Thu lại lau nước mắt, vừa khóc vừa mắng, "Cậu có bệnh!"

Nếu nói ban nãy y còn không hiểu tại sao giá trị ngược tâm của Phùng Khâm đột nhiên tăng lên, nhưng kể từ khi Lý Trác đi, Phùng Khâm đã liên tục nhắc đến tên đối phương, hận không thể nhắc một trăm lần trong một phút, Nhiễm Mộ Thu mà không hiểu nữa thì đúng là ngốc.

Quả nhiên vẫn là vì ghen!

Nhưng làm gì có kiểu ghen này chứ??

Người trong lòng của mình bị y hôn, nên phải chạy đến cắn??

Đây là cái kiểu tư duy gì vậy?

Phùng Khâm không nói gì, chỉ chăm chú nhìn chằm chằm vào mặt Nhiễm Mộ Thu, có chút hối hận vì đã không bật đèn sớm hơn.

Lông mi của Nhiễm Mộ Thu vốn đã dài và cong, lúc này bị nước mắt làm ướt, tất cả đều dính vào nhau lộn xộn, trông có chút đáng thương, nhưng lại đẹp đến chết người.

Xuống nữa, là đôi môi có hình dáng đẹp, Phùng Khâm cảm thấy chỗ này của y là đẹp nhất.

Thật ra chỗ nào cũng đẹp, chỉ là đôi môi hôm nay đặc biệt đẹp. Có lẽ là ban nãy thật sự đã quá đà, được làn da trắng bệch làm nền, đôi môi hồng hào hiện lên một vẻ đẹp quyến rũ đến nao lòng.

Phùng Khâm không nhịn được, dùng một tay chạm vào viền môi y, rồi dọc theo chỗ vừa hôn, không nhẹ không nặng, véo một lúc lâu, khẽ nói, "Chỗ này sưng rồi."

"..."

Vậy là lỗi của ai chứ?

Nhiễm Mộ Thu tức điên lên, nắm lấy tay Phùng Khâm, lại cắn một miếng vào vị trí hổ khẩu.

"Còn cắn?" Phùng Khâm mí mắt giật giật, khẽ "xì" một tiếng, "Cậu thuộc mèo à?"

...Liên quan gì đến mèo chứ?

Rõ ràng cậu ta cắn mình nhiều hơn mà.

Cậu ta mới là thuộc chó!

Nhiễm Mộ Thu cảm thấy cậu ta thật sự có bệnh, nước mắt lưng tròng, nói lắp bắp mắng, "A, tôi ghét cậu."

"...Được rồi." Cảm thấy đối phương thật sự muốn cắn hổ khẩu mình không buông, Phùng Khâm tức cười, dứt khoát đưa tay kia ra, kẹp cằm y, buộc y há miệng ra một chút, đợi đến khi cái miệng nhỏ nhắn khó khăn hé ra một khe hở, ngón giữa và ngón trỏ liền thuận thế luồn vào giữa môi và lưỡi y, khiến y không thể khép miệng lại, "Còn cắn nữa không?"

Trong miệng đột nhiên bị nhét hai ngón tay, Nhiễm Mộ Thu bị nghẹn suýt không thở được, cho rằng đối phương quả nhiên đang bắt nạt mình, muốn nghẹn chết mình như vậy, tức đến muốn khóc nữa.

Nhưng sức lực lại không địch lại cậu ta, lại không thể nhổ ra, mắt đẫm lệ "ư ư" mấy tiếng, thè lưỡi đẩy người ra ngoài.

Đầu ngón tay bị đầu lưỡi mềm mại ẩm ướt của thiếu niên lướt qua, hình như vẫn đang hôn như ban nãy, gáy Phùng Khâm tê dại, gần như ngay lập tức, trong đầu không thể kiểm soát được, lướt qua vô số những suy nghĩ tồi tệ.

Mỗi cái đều tồi tệ hơn những gì cậu ta từng thấy trong phòng y tế, con hẻm nhỏ, hay bên ngoài lều.

Phùng Khâm năm nay mười tám, đúng vào cái tuổi thích nghĩ những chuyện như vậy.

Bình thường cậu ta đương nhiên không phải là không nghĩ, dù sao cũng có một đám bạn bè hormone dư thừa, khi tụ tập với nhau thì chuyện khốn nạn gì cũng có thể nói ra, nhưng Phùng Khâm tự cho rằng về cơ bản vẫn là một người khá đứng đắn.

Ít nhất cho đến nay vẫn chưa từng yêu đương.

Ít nhất khi kéo Nhiễm Mộ Thu vào, thật sự chỉ muốn dạy dỗ cái miệng của đối phương luôn chọc mình tức giận mà thôi, không nghĩ nhiều, cũng không nghĩ sẽ làm gì đó thật sự ở một nơi không sạch sẽ như vậy.

Nhưng sau khi Lý Trác xuất hiện, chút ý tứ mập mờ đó hoàn toàn biến thành lửa giận, trong đầu chỉ nghĩ đến việc làm sao để cắn y, để y cảm thấy đau đớn, sớm quên đi người đó khỏi đầu.

...Dù sao đi nữa, cũng không phải như bây giờ, bị lưỡi lướt qua ngón tay, hai cái chạm nhẹ nhàng không hề kích thích lại có thể lập tức cương lên.

 Giống như một con súc vật.

Phùng Khâm yết hầu động đậy, không nhịn được, như trút giận, véo một cái vào lưỡi mềm mại của y, "Cậu cố ý à?"

Nhiễm Mộ Thu ngậm ngón tay người ta, ngây người.Phùng Khâm từ từ rút tay ra, nhìn chằm chằm vào vệt nước ướt đẫm một lúc, rồi đột nhiên lại gần, ngón trỏ vuốt ve vết răng cạn trên má y, lần này thực sự giống như đang trêu mèo, "Để cậu cắn tôi... không phải để cậu trêu chọc tôi."

"..."

"Thế này thì hay rồi." Phùng Khâm dừng lại một chút, ngả người ra sau, lười biếng, ý tứ sâu xa, bảo Nhiễm Mộ Thu nhìn, "Làm sao đây?"

"...Làm sao đây?"

Phùng Khâm cười một tiếng, vỗ vỗ má y, "Mở miệng ra."

Động tác của chàng trai có chút khinh suất, ánh mắt nhìn y đầy vẻ u ám. Nhiễm Mộ Thu ngây người nhìn y một lúc, rất nhanh nhận ra điều gì đó, mím môi, nước mắt "ào" một cái lại chảy xuống.


[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/khong-noi-nua-lam-sao-ay-xuyen-nhanh&chuong=19]


Hai người ở quá gần, đồng phục học sinh mùa thu là chất liệu cotton nguyên chất, không quá dày, Nhiễm Mộ Thu đương nhiên cảm nhận được tình trạng của đối phương.

Hơn nữa... đây cũng không phải lần đầu tiên gặp phải.

Lần trước ở Mài Sơn, Lý Trác hôn y, hình như cũng dùng giọng điệu tương tự bảo y "mở miệng ra thêm một chút", hình như... hình như cũng có tình trạng tương tự.

Nhưng dù sao đi nữa, Lý Trác lúc đó ít nhất cũng tự mình xuống được.

Bây giờ Phùng Khâm trực tiếp bảo y mở miệng ra...

Y quay đầu đi, không nhìn Phùng Khâm nữa, lau nước mắt, ấm ức tố cáo với hệ thống trong lòng, […ta không muốn làm nữa, ta muốn nộp đơn từ chức cho Cục Xuyên Nhanh.]

Ở trong thế giới xuyên nhanh nhiều năm như vậy, nhiệm vụ khó khăn cũng không phải chưa từng gặp, chưa kể những cái đó, ngay cả trước đây, tiến độ nhiệm vụ chậm chạp, y cũng chỉ mềm yếu than phiền vài câu với hệ thống, chưa bao giờ đề cập đến việc từ chức.

Lần này là thực sự ấm ức rồi.

233 vội vàng khuyên nhủ: [Ký chủ——]

[Công chính thực sự quá đáng.] Giọng Nhiễm Mộ Thu nghẹn ngào, còn nặng hơn bất kỳ lần nào, [Dù ta là tra công, cậu ta cũng không thể sỉ nhục người như vậy chứ. Trong kịch bản gốc cũng không có như vậy.]

Trong kịch bản gốc, hành vi này chỉ tồn tại khi đại ca học đường tra công chưa hiểu rõ lòng mình, vì muốn sỉ nhục, đã bắt thụ chính làm.

Nhưng tra công là người miệng cứng lòng mềm mà, thấy thụ chính khó chịu, cũng lập tức dừng lại.

...Nhưng cậu ta như thế này thì tính là gì chứ?

Pháo hôi công cũng có nhân quyền!

"Tôi không làm." Nhiễm Mộ Thu hít mũi một cái, ngẩng đầu nhìn thẳng Phùng Khâm, lần đầu tiên cứng rắn từ chối, "Tôi không biết."

Y khóc quá đáng thương, đôi mắt vốn đã ướt đẫm nước mắt càng thêm long lanh, kết hợp với đôi môi sưng đỏ và hai vết răng trên má, trông như thể đã chịu đựng một sự bắt nạt tày trời.

Phùng Khâm nhìn chằm chằm vào nước mắt của y, ngây người ra, lại có chút khó hiểu, nhưng sự tức giận nhỏ nhoi bị Lý Trác kích động hoàn toàn tan biến, giọng điệu không thể hung dữ được nữa.

Và thay thế những điều đó, lại là một cảm xúc xa lạ. Đó là một nỗi đau nhức nhối tận xương tủy, như thể không thể nhìn thấy đối phương rơi nước mắt, bất kể đối phương đã làm gì khiến y tức giận trước đó, vào lúc này, Phùng Khâm thậm chí không muốn nghĩ đến, lập tức muốn giơ tay đầu hàng.

"Sao lại không biết? Vừa nãy không phải vẫn tốt sao?" Phùng Khâm nói khẽ, nhận ra mình vô thức mềm lòng. Cậu ta cảm thấy mình vô dụng, nuốt nước bọt, nheo mắt lại, không nhịn được lại châm chọc, "Cậu và Lý Trác ở bên nhau lâu như vậy, sao có thể ngay cả cái này cũng không biết?"

"Cậu ấy mới không biến thái như cậu!" Vừa nhắc đến tên Lý Trác, Nhiễm Mộ Thu lập tức như mèo xù lông, hít mũi phản bác, "Để tôi cho cậu cái bẩn, bẩn..."

Quá xấu hổ, Nhiễm Mộ Thu nín thở nửa ngày, cũng chỉ nặn ra được mấy chữ "đồ bẩn thỉu", nhưng những lời sau đó, thực sự không thể nói tiếp được nữa.

Công trong truyện H quả nhiên biến thái!

"..."

Phùng Khâm bị Nhiễm Mộ Thu một tràng lời nói ném tới, trong chốc lát cũng ngây người.

Ngực cậu ta phập phồng nhanh chóng, trước tiên là vì mấy chữ "Cậu ấy mới không như cậu" mà tức giận dâng trào, rất nhanh, lại nhận ra nửa câu sau không đúng.

"Mẹ kiếp, tôi——" Phùng Khâm chửi một câu đầu, rồi không nói tiếp nữa, cậu ta nhìn chằm chằm Nhiễm Mộ Thu, cơ hàm phập phồng vài cái, trợn mắt, "... Câuh nghĩ tôi muốn cậu làm gì?"

"Lão tử chỉ muốn cậu thè lưỡi ra thêm một chút——"

Để y chủ động hôn mình, tiện thể nhìn cái lưỡi xinh đẹp. Cùng lắm, tự mình làm thêm một chút.

Lời chưa nói hết.

Như thể đột nhiên cảm thấy chỉ như vậy cũng quá khô khan, hoặc là thực sự bị y khơi gợi... nhiều ý nghĩ hơn.

Nhưng, cái gì gọi là đồ bẩn thỉu?

Và, tại sao Nhiễm Mộ Thu lại thành thạo như vậy, rõ ràng mình chưa nói gì, y đã có thể nghĩ đến chuyện đó?

"Tôi cũng không biết." Đối mặt với ánh mắt tố cáo của Nhiễm Mộ Thu, Phùng Khâm nuốt nước bọt, khó khăn giải thích, "Không nghĩ ở đây... thực sự làm gì cậu."

Nhiễm Mộ Thu cũng ngây người, ngơ ngác hỏi lại, "... Cậu không có?"

Nhưng đây là công trong truyện H mà, trong kịch bản gốc rất biến thái!

"Chết tiệt." Lần này Phùng Khâm thực sự tức giận đến bật cười, chửi một câu "Trong đầu cậu toàn chứa cái gì vậy?" rồi đột nhiên biến sắc, "Hay là cậu và Lý Trác bình thường cũng chơi như vậy?"

Nhiễm Mộ Thu bị sắc mặt thay đổi liên tục của cậu ta dọa sợ, cảm thấy đối phương là một con tắc kè hoa, lại hoàn toàn không hiểu tiếng người, y lắc đầu như trống bỏi, đỏ mặt phản bác: "Không không không! Đã nói cậu ấy không biến thái như cậu! Tôi, chúng tôi cũng chỉ mới hôn môi thôi!"

"..."

Phùng Khâm sớm đã biết quan hệ giữa Nhiễm Mộ Thu và Lý Trác không bình thường, cũng sớm đã thấy hai người thân mật, nhưng đây vẫn là lần đầu tiên cậu ta nghe chính miệng Nhiễm Mộ Thu nói hai người đã hôn nhau.

Cậu ta không biết nên tức giận trước, hay nên may mắn, hai người này hóa ra chỉ mới hôn nhau.

Cậu ta u ám nhìn chằm chằm Nhiễm Mộ Thu một lúc lâu, đột nhiên lông mày giãn ra, miệng nhếch lên, cười một tiếng như thể đang làm điều gì đó đê tiện.

Trong lúc mơ hồ, câun ta thực sự cảm thấy mình như một con chó, vờ hung dữ quanh chủ nhân, nhưng thực ra lại vẫy đuôi cầu xin, vui mừng khôn xiết vì một khúc xương thịt được chủ nhân tiện tay đưa cho.

Thực sự quá đê tiện.

"Chỉ có môi thôi sao?" Csauj ta cười đến lồng ngực rung lên, đưa tay ôm người đang khóc nhòe mặt lên đùi ngồi, "Sao tôi không tin."

"Không tin thì thôi." Nhiễm Mộ Thu tức đến mức muốn cắn chết cậu ta, cảm thấy không thể giao tiếp với người có vấn đề về não, "Thần kinh, buông tôi ra, tôi muốn về!"

"Ồ." Phùng Khâm làm ngơ, lẩm bẩm như nói với chính mình, "Cậu ta chỉ hôn môi? Vậy tôi hơn cậu ta vài chỗ được không?"

Vừa dứt lời, trên má lại bị cắn một miếng.

Nhiễm Mộ Thu tức điên lên, đưa tay ôm má, đôi mắt đẫm lệ trợn tròn. Y nhớ Phùng Khâm còn nhận xét y "thuộc mèo", nhưng rõ ràng y chỉ cắn cậu ta ba lần, còn cậu ta thì đã cắn y rất nhiều lần rồi!

Thế là lập tức đáp trả: "Cậu mới là thuộc chó!"

Lần này, chàng trai không cãi lại y, mà không chút do dự thừa nhận. Cậu ta nhếch môi, trong mắt thậm chí còn hiện lên một tia vui vẻ.

"Đúng vậy."

Bình Luận

0 Thảo luận